Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

🗺️Chapter 18: POV Fred

Nắng ở Ai Cập không giống bất cứ nơi nào khác.

Không dịu. Không nhẹ.

Nó đổ xuống thẳng, không khoan nhượng.

Cát trải dài đến tận chân trời, gió thổi qua mang theo hơi nóng khô khốc.

Mọi thứ quá rộng — và quá sáng.

Fred Weasley nheo mắt, đưa tay che nắng.

"...Chỗ này thiêu người mất."

"Đừng có than nữa."

George Weasley đứng cạnh, nhún vai.

"Anh Charlie sống được thì anh cũng sống được."

"...Anh ấy bị điên rồi."

"Từ lâu rồi."

Ở phía xa, Charlie Weasley đang nói chuyện với ai đó, tay chỉ về phía một dãy đá cổ.

Gia đình Weasley tụ lại thành một nhóm nhỏ — ồn ào, náo nhiệt như mọi khi.

Tiếng cười vang lên không ngớt.

Fred cũng cười.

Vẫn trêu chọc, vẫn nói nhiều, vẫn như bình thường.

Chỉ là... đôi lúc cậu im lặng.

"...Anh bị gì vậy?"

George liếc sang, nói nhỏ.

"...Gì cơ?"

"Yên lặng hơn bình thường."

"...Không. Chỉ nóng thôi."

George nhìn cậu lâu hơn một chút, nhưng không nói thêm.

Họ tiếp tục đi.

Qua những bức tường đá cũ, qua những lối đi hẹp giữa các tàn tích.

Cát len vào giày. Nắng vẫn không dịu đi.

Fred dừng lại một chút.

Một nhóm khách du lịch đi ngang qua, trong tay là những cuốn sách hướng dẫn.

Một người cúi xuống đọc, chăm chú.

Cậu nhìn một giây, rồi quay đi.

"...Chắc bồ ấy sẽ ghét chỗ này."

Cậu lẩm bẩm, không ai nghe thấy.

Họ tiếp tục di chuyển, nhưng nhịp bước của Fred chậm lại một chút — không rõ từ lúc nào.

Chiều xuống chậm.

Ánh nắng dịu lại, nhuộm cả sa mạc thành một màu vàng cam.

Gió mát hơn. Dễ chịu hơn.

Fred đứng tách khỏi đám đông.

Không xa, nhưng cũng không hoàn toàn ở trong đó.

Cậu nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống.

"...Anh nhớ nhỏ đó à?"

George đứng cạnh từ lúc nào, giọng không đùa.

Fred không quay lại.

"...Không."

Một nhịp.

"...Chỉ là—"

Cậu dừng lại.

"...Ừ, rồi đó."

George khẽ nhếch môi, không hỏi thêm.

Im lặng một lúc.

"...Cô ấy chắc không chịu nổi chỗ này đâu," Fred nói.

"...Nắng thế này."

George bật cười nhẹ.

"...Ừ. Nhìn là biết."

Một cơn gió thổi qua, mang theo hơi nóng còn sót lại của cả ngày.

Fred đưa tay vào túi áo, lấy ra một mẩu giấy trắng — chưa viết gì.

Cậu nhìn nó một lúc, rồi thở ra.

"...Phiền thật."

Cậu ngồi xuống một tảng đá thấp, lấy bút ra, đặt đầu bút xuống giấy.

Dừng lại.

"...Tớ không giỏi viết mấy cái này."

Một nhịp.

Rồi viết.

"Bồ đã về chưa?"

Fred nhìn dòng chữ, nhăn mặt.

"...Nghe ngu thật."

Cậu gạch đi, viết lại.

"Đừng trốn."

Dừng lại.

Rồi thêm vào phía dưới:

"Tớ đang ở Ai Cập. Nóng chết đi được."

Một nhịp.

"Bồ chắc sẽ ghét chỗ này."

Fred nhìn lại.

Không sửa nữa.

"...Được rồi."

Cậu gấp mẩu giấy lại, giữ trong tay một lúc.

Mặt trời đã gần lặn hẳn. Ánh sáng yếu dần.

Fred đứng dậy, quay lại phía mọi người.

Nhưng lần này... có gì đó đã khác.

Không phải ở nơi này.

Mà là — ở chỗ cậu đang nghĩ tới

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com