Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

📝Chapter 20: The Same Words, Different Hearts

Buổi chiều ở Versailles yên đến mức gần như không có âm thanh.

Ánh nắng trải dài trên bàn.

Bốn lá thư đặt ngay ngắn trước mặt Annetta.

Cô ngồi xuống.

Không vội, chỉ nhìn một lúc.

Rồi kéo ghế lại gần hơn, lấy ra một tờ giấy trắng.

Cầm bút — chính cây bút của anh.

Cô bắt đầu viết.

💌 Lucien

"Lucien,

Tớ đã về rồi.

Ở đây... tĩnh lặng hơn tớ nhớ, nhưng không phải kiểu dễ chịu.

Không có bồ thì cũng không có ai để cãi nhau nữa, nên chắc là bồ đang rất hài lòng đấy.

Elio vẫn ồn chứ? Đừng để bồ ấy làm phiền quá lâu.

Viết lại đi. Nhưng lần này viết dài hơn một chút."

💌 Elio

"Elio,

Tớ không nhớ bồ như bồ nghĩ đâu.

Chỉ là... không có bồ thì yên quá thôi.

Nhà tớ không thú vị như bồ tưởng đâu. Nếu bồ đến chắc sẽ chán ngay ngày đầu tiên.

Nhưng nếu bồ vẫn muốn biết thì tớ sẽ kể.

Đừng có làm phiền Lucien quá."

💌 Fred Weasley

"Fred,

Tớ không trốn.

Tớ đã về nhà được vài ngày rồi.

Ở đây... khá khác.

Ai Cập nóng đến mức nào?

Tớ nghĩ là tớ sẽ không thích chỗ đó thật."

💌 Cedric Diggory

"Đàn anh Diggory,

Em đã nhận được thư của đàn anh.

Cảm ơn... về cây bút. Em vẫn đang dùng nó.

Em không biết là anh đã tặng nó, nhưng... em nghĩ là em sẽ giữ nó.

Hy vọng là đàn anh vẫn ổn."

Bốn lá thư.

Giống nhau — mà cũng không giống nhau.

Annetta gấp chúng lại, đặt vào phong bì.

Gửi đi.

Những lá thư rời khỏi căn phòng yên tĩnh đó, mang theo những điều chưa từng được nói ra.

Và chúng tìm đến những nơi khác nhau.

💥 Fred Weasley

Ai Cập vẫn nóng như cũ.

Fred mở thư.

"Tớ không trốn."

Cậu dừng lại, đọc tiếp — chậm hơn.

"...Bồ không trốn."

Một nụ cười khẽ.

Cậu đọc lại lần nữa.

Không bỏ xuống ngay.

🌿 Cedric Diggory

Cedric đọc thư dưới bóng cây.

"Cảm ơn... về cây bút."

Ánh mắt dừng lại ở đó.

"Em đang dùng nó."

Một hơi thở nhẹ.

"...Vậy là đủ rồi."

Cậu gấp thư lại, giữ nó trong tay lâu hơn một chút.

🧠 Lucien

Căn phòng yên tĩnh.

Cậu đọc một lần.

"...Ừ."

Một nụ cười rất nhẹ.

"Vẫn là cậu ấy."

😆 Elio

"CÓ THƯ!!"

Elio mở ra ngay lập tức.

"Không có bồ thì yên quá thôi."

"...ĐẤY, THẤY CHƯA!!"

Cậu cười lớn, đọc lại.

Không phải cùng một lá thư — nhưng đều mang cùng một nét chữ.

Bốn phong thư, bốn cách khác nhau.

Nhưng khi đến tay mỗi người, chúng lại trở thành những điều khác nhau.

Ở một nơi xa, Annetta không biết điều đó.

Cô chỉ viết.

Và gửi đi.

Nhưng những gì cô viết — không dừng lại ở đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com