Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

🕊️Chapter 21: A Beautiful Cage

Buổi sáng ở Versailles bắt đầu bằng sự im lặng.

Không phải kiểu yên bình.
Mà là—
một sự im lặng được sắp đặt.

Rèm cửa được kéo ra đúng giờ.
Ánh sáng tràn vào căn phòng.
Không quá gắt.
Không quá dịu.
Vừa đủ.

"Chào buổi sáng, thưa tiểu thư."
Một gia tinh cúi đầu, đặt khay trà xuống bàn.

Annetta đã thức từ trước đó.
Nhưng cô vẫn gật đầu.
"...Ừ."

Mọi thứ ở đây—
luôn đúng.

Đúng giờ.
Đúng vị trí.
Đúng cách.

Cô bước xuống phòng ăn.

Chiếc bàn dài.
Bày sẵn.
Không thiếu một chi tiết nào.

Cuộc trò chuyện—
nếu có—
cũng chỉ dừng lại ở mức cần thiết.

"Con ngủ có ngon không?"

"Có."

"Thời tiết hôm nay khá tốt."

"Vâng."

Không hơn.
Không ai hỏi thêm.
Không ai chờ câu trả lời dài hơn.

Sau bữa sáng—
cô quay lại phòng.
Sách đã được chuẩn bị sẵn.
Bài tập.
Ghi chú.

Mọi thứ—
được sắp xếp hoàn hảo.

Annetta ngồi xuống.
Mở sách.

Nhưng mắt cô không dừng lại ở những dòng chữ.
Một khoảng trống thoáng qua.
Rồi biến mất.

Buổi chiều—
cô ra vườn.

Khu vườn ở Versailles luôn đẹp.
Không phải kiểu đẹp tự nhiên.
Mà là—
một vẻ đẹp không cho phép sai sót.

Những hàng cây thẳng tắp.
Hoa nở đúng vị trí.
Không lệch một cánh.

Annetta bước chậm lại.
Ánh mắt lướt qua từng chi tiết.
Không có gì sai.
Nhưng—
cũng không có gì thật.
Cô dừng lại.

Một bông hoa ngay trước mặt.
Hoàn hảo.
Đến mức—
không thể chạm vào.

Cô không hái nó.
Chỉ nhìn.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua.
Không đủ để làm rối bất cứ thứ gì.

Một tiếng cười vang lên trong ký ức.
Ồn ào.
Không kiểm soát.

Một giọng nói khác—
bình tĩnh hơn.
Phản biện.

Một nụ cười khúc khích—
tinh nghịch.

Annetta khựng lại.
Rồi quay đi.
Bước nhanh hơn một chút.

Khu vườn vẫn hoàn hảo như cũ.
Không có gì thay đổi.

Buổi tối—
cô trở về phòng.
Căn phòng vẫn như buổi sáng.
Không xê dịch.

Bàn làm việc.
Ngăn kéo.
Cô mở ra.
Cây bút lông nằm ở đó.
Cô cầm lên.
Nhẹ.
Ngón tay lướt qua thân bút.
Rồi đặt xuống.

Ánh mắt cô dừng lại trên mặt bàn.
Nơi—
vài ngày trước—
từng có bốn lá thư.

Bây giờ—
trống.

Annetta ngồi xuống.
Không làm gì.
Chỉ ngồi.

Một lúc.
Ngoài cửa sổ—
trời dần tối.

Khu vườn vẫn đẹp.
Ngay cả trong bóng tối.

Mọi thứ—
vẫn hoàn hảo.

Và có lẽ—
đó là lý do—
cô không thể thở được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com