🕊️Chapter 21: A Beautiful Cage
Buổi sáng ở Versailles bắt đầu bằng sự im lặng.
⸻
Không phải kiểu yên bình.
Mà là—
một sự im lặng được sắp đặt.
⸻
Rèm cửa được kéo ra đúng giờ.
Ánh sáng tràn vào căn phòng.
Không quá gắt.
Không quá dịu.
Vừa đủ.
⸻
"Chào buổi sáng, thưa tiểu thư."
Một gia tinh cúi đầu, đặt khay trà xuống bàn.
⸻
Annetta đã thức từ trước đó.
Nhưng cô vẫn gật đầu.
"...Ừ."
⸻
Mọi thứ ở đây—
luôn đúng.
⸻
Đúng giờ.
Đúng vị trí.
Đúng cách.
⸻
Cô bước xuống phòng ăn.
⸻
Chiếc bàn dài.
Bày sẵn.
Không thiếu một chi tiết nào.
⸻
Cuộc trò chuyện—
nếu có—
cũng chỉ dừng lại ở mức cần thiết.
⸻
"Con ngủ có ngon không?"
"Có."
"Thời tiết hôm nay khá tốt."
"Vâng."
⸻
Không hơn.
Không ai hỏi thêm.
Không ai chờ câu trả lời dài hơn.
⸻
Sau bữa sáng—
cô quay lại phòng.
Sách đã được chuẩn bị sẵn.
Bài tập.
Ghi chú.
⸻
Mọi thứ—
được sắp xếp hoàn hảo.
⸻
Annetta ngồi xuống.
Mở sách.
⸻
Nhưng mắt cô không dừng lại ở những dòng chữ.
Một khoảng trống thoáng qua.
Rồi biến mất.
⸻
Buổi chiều—
cô ra vườn.
⸻
Khu vườn ở Versailles luôn đẹp.
Không phải kiểu đẹp tự nhiên.
Mà là—
một vẻ đẹp không cho phép sai sót.
⸻
Những hàng cây thẳng tắp.
Hoa nở đúng vị trí.
Không lệch một cánh.
⸻
Annetta bước chậm lại.
Ánh mắt lướt qua từng chi tiết.
Không có gì sai.
Nhưng—
cũng không có gì thật.
Cô dừng lại.
⸻
Một bông hoa ngay trước mặt.
Hoàn hảo.
Đến mức—
không thể chạm vào.
⸻
Cô không hái nó.
Chỉ nhìn.
⸻
Một cơn gió nhẹ thoảng qua.
Không đủ để làm rối bất cứ thứ gì.
⸻
Một tiếng cười vang lên trong ký ức.
Ồn ào.
Không kiểm soát.
⸻
Một giọng nói khác—
bình tĩnh hơn.
Phản biện.
⸻
Một nụ cười khúc khích—
tinh nghịch.
⸻
Annetta khựng lại.
Rồi quay đi.
Bước nhanh hơn một chút.
⸻
Khu vườn vẫn hoàn hảo như cũ.
Không có gì thay đổi.
⸻
Buổi tối—
cô trở về phòng.
Căn phòng vẫn như buổi sáng.
Không xê dịch.
⸻
Bàn làm việc.
Ngăn kéo.
Cô mở ra.
Cây bút lông nằm ở đó.
Cô cầm lên.
Nhẹ.
Ngón tay lướt qua thân bút.
Rồi đặt xuống.
⸻
Ánh mắt cô dừng lại trên mặt bàn.
Nơi—
vài ngày trước—
từng có bốn lá thư.
⸻
Bây giờ—
trống.
⸻
Annetta ngồi xuống.
Không làm gì.
Chỉ ngồi.
⸻
Một lúc.
Ngoài cửa sổ—
trời dần tối.
⸻
Khu vườn vẫn đẹp.
Ngay cả trong bóng tối.
⸻
Mọi thứ—
vẫn hoàn hảo.
⸻
Và có lẽ—
đó là lý do—
cô không thể thở được.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com