Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Nước mắt

Hay còn là thứ người ta gọi là khóc nhỉ ?

Một kẻ nào đó nói với tôi: "Khóc là đặc quyền của đàn bà. Nó chỉ thể hiện sự yếu đuối không hơn." Ồ ra là vậy sao ? Chỉ tiếc cho một thế giới sở hữu duy nhất một giới tính.

Bao nhiêu kẻ dám khẳng định mình không khóc ? Họ luôn giấu bản thân và lén lút vụng trộm rơi nước mắt cũng vì cái suy nghĩ đần độn mà mọi người ép nó trở thành "quy luật tự nhiên".

Điều khiến con người hơn hẳn những sinh vật khác không hoàn toàn là trí thông minh, nó bao gồm cả cảm xúc vượt trội để cho phép bản thân suy nghĩ mọi chuyện một cách thấu đáo. Tại sao chúng ta lại phải kìm hãm thứ phát triển vượt bậc đã biến mình thành sinh vật "cấp cao" ?

Cảm xúc là món quà trời ban mà những kẻ tầm thường lại biến nó thành một chuẩn mực. Từ khi nào tiếng cười được tồn tại như một đặc ân trong khi tiếng khóc lại trở thành sự thấp kém và bạc nhược ?

Hỉ - Nộ - Ái - Ố không một ai có thể tự mình kiểm soát, thứ duy nhất con người nắm trong tay là cách hành xử sao cho không bị cảm xúc chi phối hoàn toàn. Ấy thế mà giọt nước mắt lại vô hình trở thành sự tồn tại bị nhiều người coi thường và căm ghét.

Thử một lần nghĩ đi, một kẻ đau thương tới độ chỉ còn biết cười trừ cho qua chuyện, một kẻ mệt mỏi nhưng chẳng dám khóc vì những lời chê bai, một kẻ muốn trút cả bầu trời tâm sự nhưng chẳng có ai ở bên để dỗ dành hay một kẻ nhăn nhó cố ép nước mắt phải chảy ra cho nhẹ lòng, ai là kẻ đáng thương nhất ?

Vậy tại sao khi có thể khóc, người ta luôn sợ hãi mình bị đánh giá như một kẻ yếu đuối và gượng ép mình đứng dậy như thể mọi nỗi buồn là không hề tồn tại ? Là do cái nhìn của xã hội đang biến những con người đáng thương trở nên đáng thương hơn bao giờ hết. Họ biến những con người bình thường trở nên méo mó theo những "quy tắc ngầm" của thế giới. Chúng vô hình trở thành một định kiến găm vào suy nghĩ mỗi con người và giày vò họ, giày vò cả những người bên cạnh họ.

Khóc là một đặc quyền, nước mắt là một đặc ân. Những kẻ chối bỏ chúng luôn nhìn vào nụ cười của người khác và cho rằng mình là kẻ bị thế giới ruồng bỏ, nhưng lại chưa bao giờ thừa nhận chính bản thân mình. Hạnh phúc không đến từ những điều ta luôn kiếm tìm để khiến bản thân hài lòng, hạnh phúc là hài lòng khi nhìn thấy những gì chúng ta đã có, và trong đấy bao gồm cả cảm xúc.

Sao mọi người ngoài kia lại vui vẻ thế ? Mình là người duy nhất không nhận được yêu thương ư ? Hàng vạn câu hỏi mà ta thường hay đặt ra, rồi vô thức chờ đón nỗi buồn của người khác như một sự an ủi tâm hồn: "Ồ hoá ra vẫn có người đau khổ giống mình." Bởi vậy những kẻ chất chứa nhiều tâm sự luôn yêu những cơn mưa tới lạ kì. Có lẽ họ thấy, đất trời đang buồn cùng họ, như một sự đồng cảm, rằng họ không cô đơn. 

Đã bao giờ họ từng nghe, rằng khi khóc não sẽ tiết ra hoocmon xoa dịu chính bản thân mình ? Chính họ đang ôm ấp họ, đang an ủi họ, nhưng họ lại chẳng tự hào về điều đấy, họ căm ghét nước mắt và căm ghét cả sự yếu đuối. Họ đòi hỏi một ai đó yêu và xoa dịu cảm xúc của họ, trong khi chính họ có thể làm được điều đấy, nhưng họ từ chối và biến nó thành gánh nặng. Là do ai ?

Họ có bao giờ từng nghĩ, những kẻ đáng thương là những kẻ không có cảm xúc, họ không cảm nhận được vui và buồn, với những kẻ đó mọi thứ đều như nhau, không có gì khác biệt. Hay những kẻ chỉ có thể hoá mọi thứ thành nụ cười, cười với người làm đau họ, cười với những khó khăn cứ va đập lấy họ như một điều hiển nhiên, tệ hơn là cười với chính mình, tự an ủi sự tệ hại của bản thân, tự vẽ động lực để tiếp tục bước tiếp. Không phải họ mạnh mẽ, chỉ là họ không thể khóc, đôi mắt khô cạn của một con người đã chết từ lâu.

_02/08/23
_Update02/09/23

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #sống