Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

yêu em.

Daniel mang về nhà một cây đàn guitar, hỏi ra mới biết cây đàn này là của anh, nhưng lần trước vô tình làm đứt dây đàn nên phải mang đi thay dây mới, đến hôm nay mới sửa xong nên anh đến lấy về.

vốn là một sinh viên chuyên ngành về âm nhạc, khi Patrick nhìn thấy chiếc đàn thì hai mắt sáng lấp lánh. em không chỉ yêu thích dương cầm, mà vẫn luôn muốn có cơ hội thử qua nhiều loại nhạc cụ khác nữa. vậy nên em cứ ngắm cây đàn mãi, làm Daniel nhìn thấy cũng phải bật cười vì sự đáng yêu.

"anh biết chơi guitar sao?"

"ừ, hồi đi học có từng học qua."

Daniel ngượng ngùng đáp, có phải Patrick sẽ cảm thấy anh rất sến không.

"anh giỏi thật đấy."

em vừa ôm cây đàn vào lòng vừa cười nói với Daniel. và lời khen này chuẩn xác lại làm Daniel cảm thấy có chút xấu hổ.

"cũng không có gì mà..."

Patirck cứ ôm cây đàn mãi, những ngón tay mân mê từng sợi dây đàn. thi thoảng em gảy nhẹ vào sợi dây, nghe tiếng đàn phát ra thì lại tự cười khúc khích. Daniel có thể nhìn ra được em rất thích cây đàn này.

"nếu em thích thì cứ dùng, dù sao dạo gần đây tôi cũng không đụng tới nó thường xuyên nữa."

"thật sao?"

Patrick cười đến khóe mắt cũng cong cong, em đã phân vân không biết có nên hỏi mượn Daniel cây đàn hay không thì anh đã mở lời trước rồi.

có đôi lúc em tự hỏi, liệu có phải Daniel có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác hay không, cớ vì sao rất nhiều điều em còn chưa nói ra thì anh đã biết hết rồi.

mà sự thật thì Daniel làm gì có sức mạnh siêu nhiên ấy. chỉ là ánh mắt anh lúc nào cũng đặt ở chỗ Patrick, quan sát mọi hành động và biểu cảm của em, nên làm sao bỏ qua được sự tò mò và hào hứng khi nhìn thấy cây đàn trong mắt của em chứ. và Daniel thì lúc nào cũng muốn làm em vui vẻ.

"cảm ơn anh, Daniel."

Daniel đặt lên bàn một tách hồng trà đã bỏ sẵn một viên đường, rồi đưa tay xoa đầu Patrick.

"đã bảo là không cần lúc nào cũng cảm ơn tôi rồi mà."

bởi vì anh không muốn nghe thấy lời cảm ơn của em, chúng thật khách sáo, và làm anh nghĩ rằng mối quan hệ của hai người vẫn còn đầy xa cách.

"nhưng mà..."

Patrick vừa mới nói được hai chữ thì nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị của Daniel, em đột nhiên rụt người lại, áy náy đưa mắt nhìn anh. nhưng chỉ được vài giây thì vẻ mặt anh đã giãn ra, không còn vẻ đáng sợ như lúc ban nãy nữa.

"nếu muốn cảm ơn, vậy tối nay nấu món tôi thích đi."

Daniel nhìn thẳng vào Patrick, em dường như thấy được trong đôi mắt anh là cả một biển dịu dàng khó lòng che giấu.

"thay vì nói cảm ơn tôi, thì chỉ cần nhìn thấy em vui vẻ là được rồi."

tối hôm ấy sau khi đã dùng xong bữa tối và dọn dẹp lại nhà bếp, Patrick đột nhiên kéo Daniel ra phòng khách, sau khi đẩy anh ngồi xuống sô pha rồi thì tự mình cầm cây đàn đến đặt vào người anh.

"Daniel đàn cho em nghe một bài được không?"

em ngồi bệt xuống tấm thảm mềm được lót bên dưới sô pha, khoanh chân lại ngay ngắn rồi chống cằm nhìn Daniel. trông em lúc này thật giống một đứa trẻ đang ngồi ngoan ngoãn chờ được phát kẹo.

Daniel lại không nhịn được mà vươn tay xoa rối tóc em, nhìn em bày ra vẻ mặt giận dỗi là lại thấy vui vẻ hẳn lên.

"sao lại muốn nghe tôi đàn?"

"thì lần trước em cũng đàn tặng anh rồi còn gì, đổi lại là hôm nay anh đàn cho em nghe."

Patrick cũng không tránh khỏi bàn tay của anh. em đặt hai tay lên đùi Daniel, sau đó kề sát tới đặt cằm mình lên phần mu bàn tay ấy, bắt đầu giở giọng làm nũng.

mà Daniel thì nào có chịu được sức công phá chết người này.

anh hít vào một hơi thật sâu để giữ bản thân mình bình tĩnh lại, sợ rằng chỉ cần gần thêm một chút nữa thôi, Patrick sẽ nghe thấy tiếng trái tim anh đập loạn trong lồng ngực mất.

"vậy em muốn nghe bài gì?"

"bài gì cũng được, tùy anh chọn."

Daniel suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra một bài hát có lẽ sẽ rất thích hợp với khung cảnh lúc này, cũng thật thích hợp với những gì anh muốn nói cho Patrick nghe. vậy nên anh ôm đàn vào người, một tay đặt lên phía cần đàn, tay còn lại đặt ở phần dây đàn bên dưới. anh thử đánh vài nốt nhạc, cảm thấy đã ổn rồi thì mới điều chỉnh tư thế ngồi.

sau đó hướng về Patrick đang ngồi bên cạnh mà nở một nụ cười.

"hy vọng em sẽ không chê."

"wise men say
only fools rush in
but I can't help falling in love with you
shall I stay?
would it be a sin
if I can't help falling in love with you?"(**)

giọng Daniel bình thường đã rất trầm ấm, thế nhưng khi hát bài hát này, dường như còn hạ xuống thêm một tông, và điều đó lại càng quyến rũ hơn cả. Patrick như bị giọng hát của anh mê hoặc, em chẳng thể thốt nên câu gì, chỉ biết lặng lẽ ngồi tựa mình vào sô pha, để bản thân đắm chìm trong từng câu hát.

bầu không khí của căn phòng khi này trở nên rất khác, dường như còn ngọt ngào hơn hẳn lúc bình thường. và cả hai người đều không nguyện ý thoát ra.

"like a river flows
surely to the sea
darling, so it goes
some things are meant to be." (**)

Patrick nhớ lại lần đầu tiên em gặp Daniel. khi ấy, anh đang ngồi ở vị trí quen thuộc bên khung cửa sổ, chăm chú ghi chép vào cuốn sổ tay nhỏ. chiếc kính gọng vàng đặt ngay ngắn trên sóng mũi, vừa hay khi ấy cũng đã gần giữa trưa, ánh mặt trời từ bên ngoài rọi vào qua khung cửa sổ, vương lại trên bờ vai gầy của anh. trong thoáng chốc, Patrick dường như thấy được cả người anh cũng đang bừng sáng.

và trái tim em bất giác lỗi nhịp.

sau nhiều ngày quan sát, cuối cùng Patrick cũng hạ quyết tâm đến làm quen với anh. em đã suy nghĩ rất kĩ cho lời chào vào lần đầu tiên gặp gỡ, và quyết định thử may mắn bằng một tách hồng trà.

vậy mà lại hiệu nghiệm.

để giờ đây em đang ngồi trong phòng khách nhà Daniel, nghe tiếng guitar do anh gảy lên đầy da diết, nghe giọng hát anh làm cõi lòng em xáo động, và nghe cả tiếng tình yêu đang tìm về.

bài hát đã dừng lại từ lúc nào. Daniel vẫn ôm cây đàn trong lòng, nhưng ánh mắt anh lại hướng về phía Patrick. em nhìn thấy sâu thẳm trong ấy là muôn vàn điều muốn nói, là biết bao khát khao cùng chờ mong dai dẳng, thế nhưng lại quá đỗi dịu dàng, và nó lại càng khiến em chìm sâu.

cho đến khi hai gương mặt đã tiến sát đến chỉ còn cách nhau vài centimet ngắn ngủi. Daniel cảm nhận được hơi thở ấm áp của Patrick đang phả vào bên gò má anh, chúng lưu luyến bên đôi môi anh vẫn đang mím lại. mọi thứ xảy đến thật tự nhiên, tựa như chúng vốn dĩ nên là như vậy.

giữa một chút ngại ngùng lẫn vào rất nhiều say mê, Daniel nghe giọng em ngọt ngào quá đỗi.

"Dan, anh lúc nào cũng có thể hôn em mà."

đó cũng là khi sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu Daniel đứt phựt, anh cúi người xuống đặt môi mình lên bờ môi em, rồi lưu lại nơi ấy rất lâu. bờ môi em mềm ngọt giống như những gì anh từng tưởng tượng trong đầu hàng vạn lần trước đó.

Patrick vẫn ngồi yên đón nhận nụ hôn, thế nhưng ngay khi Daniel đang định rời đi, thì anh cảm giác được đầu lưỡi ẩm ướt của em lướt lên viền môi trên của mình, hai chiếc răng hổ khẽ day day bờ môi dưới rồi cắn một cái. và trái tim Daniel lúc này như bùng cháy. anh không còn kiêng dè gì nữa mà dùng răng cạy mở cánh môi Patrick, khi chúng vừa hé ra thì luồn ngay đầu lưỡi của mình vào, dạo chơi một vòng khắp khoang miệng của em, đẩy nụ hôn ngày càng thêm sâu.

Patrick vòng tay mình câu lấy cổ anh, cũng dán người mình đến sát hơn. giữa nhịp thở gấp gáp và cái hôn ngày càng nóng bỏng, Patrick nghe thấy Daniel thì thầm.

"anh muốn đem cây đàn này ra chỗ khác."

Patrick khẽ tách môi mình ra, đôi mắt em giờ đây đã trở nên ẩm ướt, còn khóe môi thì đang kéo lên một nụ cười đầy mê hoặc.

"em còn tưởng anh sẽ không nhận ra chứ."

Daniel dứt khoát đặt cây đàn xuống cạnh sô pha, rồi đưa tay bế Patrick lên để em ngồi lên đùi của mình. hai cánh tay của Patrick vẫn đang đặt trên vai Daniel, bàn tay em thì luồn vào tóc anh rồi dời xuống nhéo nhẹ vào phần gáy.

"thế bây giờ mình tiếp tục được chưa, Dan?"

"anh luôn rất sẵn lòng mà, bé yêu."

(**) lời bài hát "Can't help falling in love with you."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com