Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

end. tình yêu đâm chồi

Ngày hôm ấy, bầu trời như sáng rỡ hơn thường lệ, những tia nắng ban mai xuyên qua tán cây, nhuộm vàng con đường trước nhà Beomgyu. Cậu đứng đó, trước cửa, trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực, mắt không rời khỏi con đường dẫn đến nhà mình. Cậu biết hôm nay sẽ là một ngày đặc biệt, một ngày đánh dấu sự trở về của người mà cậu yêu thương nhất.

Không lâu sau, một chiếc xe quen thuộc dừng lại trước nhà. Cánh cửa xe mở ra, và Soobin bước xuống, dáng vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài nhưng vẫn không che giấu được niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt anh. Trái tim Beomgyu như ngừng đập trong khoảnh khắc ấy, khi đôi mắt họ chạm nhau từ xa. Tất cả sự chờ đợi, lo âu, và hy vọng đều tan biến, chỉ còn lại niềm hạnh phúc ngọt ngào lan tỏa trong lòng.

Soobin không nói lời nào, anh chỉ bước nhanh về phía Beomgyu, đôi chân như không còn cảm nhận được mặt đất dưới chân mình. Khi anh đến trước mặt cậu, hai cánh tay mở rộng, và Beomgyu lập tức nhào vào lòng anh. Họ ôm chặt lấy nhau, như muốn khỏa lấp tất cả những ngày tháng xa cách, những nỗi nhớ nhung, và cả những giọt nước mắt thầm lặng.

"Em nhớ anh rất nhiều, binie à" Beomgyu thì thầm, giọng nói nghẹn ngào trong cảm xúc. Đôi tay cậu siết chặt lấy anh, như sợ rằng nếu buông ra, Soobin sẽ tan biến như một giấc mơ.

"Anh cũng nhớ em, cún con à" Soobin đáp lại, đôi mắt anh ánh lên sự dịu dàng vô hạn.
"Anh đã luôn nghĩ về em, về ngôi nhà này, về những khoảnh khắc chúng ta từng có. Cuối cùng anh cũng trở về, nơi mà trái tim anh thuộc về."

Họ đứng đó, giữa ánh nắng vàng rực, bao quanh là những âm thanh quen thuộc của cuộc sống đang tiếp diễn. Thế giới dường như chỉ còn lại hai người họ, hòa quyện trong tình yêu và niềm vui sướng trọn vẹn.

Sau khoảnh khắc dài đầy cảm xúc, Soobin lùi lại một bước, đôi mắt anh ngắm nhìn Beomgyu từ trên xuống dưới, như muốn khắc ghi hình ảnh của cậu vào tâm trí mình.
"Em trông vẫn như trước, vẫn đẹp như ngày anh rời đi" Soobin nói, giọng anh tràn đầy sự ngưỡng mộ và yêu thương.

Beomgyu mỉm cười, đôi má ửng hồng vì xúc động.
"Và anh thì...vẫn như cũ, vẫn là người em yêu, dù có thay đổi ra sao đi nữa."

Soobin đưa tay vuốt nhẹ lên má Beomgyu, cảm nhận sự mềm mại của làn da cậu.
"Beomie, anh đã suy nghĩ rất nhiều trong thời gian xa em. Anh nhận ra rằng, điều quan trọng nhất với anh không phải là sự nghiệp, không phải là những thành tựu ngoài kia, mà là em. Chỉ có em mới là người khiến anh cảm thấy thực sự hạnh phúc."

"Em cũng vậy" Beomgyu nói, đôi mắt cậu long lanh như chứa đựng cả một đại dương cảm xúc.
"Những ngày xa anh, em đã hiểu rằng chúng ta có thể xa cách về mặt địa lý, nhưng trái tim em luôn thuộc về anh, và chỉ có anh mới có thể lấp đầy những khoảng trống trong lòng em."

Soobin nhẹ nhàng nắm lấy tay Beomgyu, dẫn cậu vào nhà, nơi mà mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như khi anh rời đi. Họ ngồi xuống bên nhau trên chiếc ghế sofa, nơi đã từng chứng kiến biết bao kỷ niệm ngọt ngào lẫn đau thương của cả hai. Soobin xoay người lại, đối diện với Beomgyu, đôi mắt anh ánh lên một sự nghiêm túc hiếm thấy.

"Beomie, anh muốn nói với em điều này" Soobin bắt đầu, giọng anh trầm ấm và chân thành.
"Anh đã suy nghĩ rất nhiều trong suốt thời gian vừa qua, và anh nhận ra rằng, tình yêu của chúng ta không chỉ đơn giản là một cảm xúc thoáng qua. Nó là một sự cam kết, một sự lựa chọn mà anh muốn giữ lấy suốt đời."

Beomgyu nhìn vào mắt Soobin, cảm nhận được sự chân thành và quyết tâm trong từng lời nói của anh. "Em cũng vậy" cậu đáp lại, giọng nói run run vì xúc động.
"Em đã sợ rằng chúng ta sẽ không thể vượt qua những thử thách này, nhưng giờ đây em biết rằng, chỉ cần chúng ta luôn bên nhau, mọi thứ đều có thể."

Soobin mỉm cười, đôi mắt anh ánh lên sự ấm áp. Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Beomgyu, như một lời hứa về tương lai của họ.
"Anh muốn chúng ta xây dựng một cuộc sống bên nhau, không chỉ là những giấc mơ hay những kế hoạch xa vời, mà là những khoảnh khắc thực sự, những niềm vui giản dị mà chỉ có tình yêu mới có thể mang lại."

Beomgyu gật đầu, lòng cậu tràn ngập niềm hạnh phúc.
"Em cũng muốn như vậy. Em muốn chúng ta cùng nhau trải qua mọi điều trong cuộc sống, dù là những khoảnh khắc hạnh phúc hay những thử thách khó khăn. Em tin rằng, chỉ cần chúng ta luôn ở bên nhau, tình yêu của chúng ta sẽ luôn nở hoa."

Từ ngày hôm ấy, Soobin và Beomgyu bắt đầu xây dựng cuộc sống mới của mình, một cuộc sống được vun đắp từ tình yêu, niềm tin và sự thấu hiểu lẫn nhau. Họ không còn sợ hãi trước sự vô thường của cuộc đời, bởi họ biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, tình yêu của họ sẽ luôn tồn tại, như những bông hoa nhỏ bé nở rộ giữa mùa đông lạnh giá, mang lại ánh sáng và hy vọng cho cả hai.

Cuối cùng, Soobin và Beomgyu đã vượt qua mọi thử thách, tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc trong vòng tay của nhau. Và tình yêu của họ, như những bông hoa mùa xuân, vẫn mãi nở rộ, không bao giờ phai nhạt, luôn tươi đẹp và rực rỡ như ngày đầu tiên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com