"Chỉ vì chúng tôi là LGBT+ mà muốn chúng tôi rời nhóm?"
"Anh à, thế giới này khắt nghiệt thật, nếu em không thể ở bên anh khi ánh sáng sân khấu vẫn còn gọi, em sẽ cùng anh mãi bên nhau trong bống tối"
chuyện đều là những tình tiết hư cấu không có thật. Được viết bằng chất xám của mình. Nếu nó có giống với bất kỳ nội dung nào xin hãy ib riêng qua cho mình để có hướng giải quyết.
Tác giả : Trà Hoa Nữ Edit: Hoằng VũVăn án: Sách sử nói: Ung Chính mặt lạnh bạc tình sủng thiếp không yêu thê.Trang Uyển cười " Nam nhân trong thiên hạ đều giống nhau. Dưới giường kính cẩn trên giường giáo huấn, chống mắt xem Tứ phúc tấn làm sao giáo huấn Tứ gia?!…
Sau khi xuyên tới cổ đại, Nhan Tích Ninh trở thành tư sinh tử(*) gả thay cho tam hoàng tử để xung hỉ.(*)con riêng Tam hoàng tử Cơ Tùng bị thương ở chân trở thành người tàn tật, mắt thấy sống không được bao lâu. Y an bài nguyên chủ ở tiểu viện hoang vắng hẻo lánh, không nhịn nổi sự tức giận, nguyên chủ trực tiếp treo bản thân trên cây. Nhan Tích Ninh nhìn trước mắt đại viện tử có nhà có đất có ao, sờ sờ đất đen phì nhiêu , hai tay vòng lại, cười đến híp mắt, cảm thấy mỹ mãn. Làm một người hiện đại vất vả cả đời cũng không nhất định có thể mua được nhà, nay có một mảnh đất lớn như vậy, hắn hoàn toàn có thể thực hiện giấc mộng nằm yên làm cá mặn a! * Cơ Tùng đem hắn an trí tới trong viện xa nhất ở Vương phủ, không muốn liếc hắn một cái, chỉ cầu hắn an phận thủ thường đừng cho chính mình phiền phức. Nhưng mà theo thời gian trôi qua, Cơ Tùng nghe được hắn khai khẩn trồng rau, nuôi gà, thu thập phòng bếp nấu ba bữa một ngày..... Hắn cải tạo lãnh cung hoang vắng thành thế ngoại đào nguyên. Cơ Tùng sửng sốt: Người này sao không giống như trong tưởng tượng.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Cực phẩm thái tử chi liệt diễm hồng thầnTác giả: Phong Gian Danh HươngThể loại: Xuyên qua, cung đình, nhất thụ đa công.Tình trạng: Hoàn.Nguồn: Windy house + Thủy Trúc Hiên + Ân Tịch Ly Tôn trọng công sức tui đi edit vs gom nguồn cũng miệt lắm nhá :))) ghi gõ nguồn nếu đăng trọn bộ nhá :))) còn đăng đến chương 125 thì mún ghi nguồn ai thì ghi tại chương đó nhìu cũng edit rùi nên tui hok lý do bắt bẻ :)))😆😆😆😆😆Giới thiệu:★ Mạc Vệ Quân: Huấn luyện viên cảnh sát, trí dũng song toàn, khôi hài hài hước, chính nghĩa dũng mãnh nhưng tính tình táo bạo!★ Mạc Nhiễm Thiên: thái tử Mạc quốc , phong hoa tuyệt đại, mị hoặc khuynh thành, thiện tâm nhân từ nhưng trời sinh ngu dốt!Một lần ngoài ý muốn, linh hồn Mạc Vệ Quân xuyên qua vào thể xác Mạc Nhiễm Thiên, và câu chuyện của chúng ta bắt đầu.…