Chương3: Vẫn là cậu!
Cuối tháng 11, trường Trung học Haneul rục rịch chuẩn bị cho buổi sinh hoạt đặc biệt kết thúc học kỳ. Sân trường được treo thêm cờ dây, bảng thông báo trước văn phòng dán chi chít các tiết mục văn nghệ, các lớp hào hứng tham gia với tinh thần "sáng tạo là chính, vui là mười"
Trong số đó, nổi bật nhất là tiết mục chung của lớp 11A2 và 11C1 là một bản song ca kết hợp cả giọng hát, sáng tác và phần dàn dựng âm thanh ánh sáng. Đây là lần đầu tiên hai lớp "gần như chả quen nhau mấy" bắt tay làm chung một tiết mục, khiến đám học sinh khá tò mò, đặc biệt là vì có Heekuyn tham gia hát chính
"Ê Soonyoung, mày rảnh không?"
"Làm gì?"
"Bên A2 nhờ hỗ trợ âm thanh cho tiết mục văn nghệ. Họ thiếu người làm nhạc. Tao thấy mày rảnh nên lôi đi luôn"
Soonyoung nhướn mày. "Tiết mục văn nghệ á?"
" Ừ đúng rồi! Bài hát tự sáng tác. Có Jihoon viết lời hay cực, nghe bảo nó viết nhạc luôn. Tao hát, mày chỉnh âm. Quá tiện"
"Jihoon?" Soonyoung khựng lại.
Cái tên đó nghe quen...
"Heh, cậu ta học lớp A2, nhỏ nhỏ, ít nói. À, là người viết thư cho tao đấy, mày đọc rồi còn không nhớ" Heekuyn vỗ vai cậu, rồi kéo luôn khỏi ghế. "Đi đi, đang tập trong phòng nhạc đấy!"
Soonyoung còn chưa kịp phản ứng thì đã bị lôi đi nửa đoạn hành lang
Phòng nhạc đang ở trước mặt, bên ngoài là rất nhiều poster về buổi sinh hoạt văn nghệ. Ở bên trong một cậu trai dáng người nhỏ nhắn đang ngồi trước đàn. Cậu cúi xuống tờ giấy có mấy dòng gạch xóa chi chít, thỉnh thoảng lại lẩm nhẩm vài câu hát
"Jihoon! Tớ kéo được người cho cậu rồi"
Cậu trai ngẩng lên. Mắt lướt qua Soonyoung
...Là cậu ấy
Là người từng đứng cạnh cửa sổ lớp. Là người mà anh vẫn thấy ở hành lang mỗi giờ ra chơi. Và nếu trí nhớ không phản bội anh... chính là người viết bức thư có hình con mèo
"Giới thiệu với cậu đây là Soonyoung bạn thân tớ. Cậu cần gì cứ nhờ nó nhé!"
"Ờm...cần gì cứ nhờ tớ, không cần khách sáo đâu"
Jihoon chỉ cúi đầu cảm ơn xã giao, rồi dừng lại ở tập nhạc. Dáng vẻ đó như thể chỉ đến đây để hoàn thành nhiệm vụ chứ còn lại không quan tâm. Không hiểu sao anh đã mong được thấy một nụ cười, hay ít nhất là một ánh nhìn thân thiện nào đó, cuối cùng vẫn là lạnh lùng không thèm nói một câu!
Anh quay đi, đến chỗ của Heekuyn giả vờ mải chỉnh lại cáp âm thanh, mắt thì đôi lúc lén nhìn về Jihoon
Người ấy không để ý đến mình là mấy
...
Âm thanh micro thử vang lên lách tách, tiếng phím đàn lướt nhẹ rồi ngừng hẳn. Buổi tập tạm nghỉ giữa chừng, mọi người lục đục ra ngoài lấy nước, nói chuyện rôm rả. Chỉ còn Soonyoung phía sau sân khấu chỉnh lại âm thanh. Bất chợt nghe thấy cuộc nói chuyện
"Cậu thật sự viết lời bài này trong một đêm á?" Giọng ai đó vang lên, có phần ngạc nhiên
"Ừm. Không biết có quá sến không." Là Jihoon
"Cũng khá dịu dàng đấy. Nhưng sao lại viết về tình đơn phương vậy?"
Soonyoung ngẩng đầu lên. Cậu vẫn chưa quen với việc nghe thấy giọng Jihoon nhiều như thế, thường thì, chỉ là một câu chào nhỏ xíu. Giọng cậu ấy nghe êm tai thật ấy
"Mình nghĩ... vì có nhiều người giống vậy mà. Thích một ai đó, nhưng lại không thể nói ra"
"Cậu cũng vậy à?"
Jihoon im lặng một lúc, rồi đáp khẽ
"Ừ. Bài hát này..."
"Là...dành cho ai thế nhỉ? Lại là hotboy trường cậu hay kể cho mình đó à?"
Jihoon chột dạ"Không phải mà..."
Soonyoung khựng tay lại. Là Heekuyn. Là người mà mọi ánh mắt luôn hướng về, người khiến Jihoon viết nên những lời ca ngọt ngào ấy. Soonyoung mím môi, cúi đầu thật thấp. Anh có chút buồn. Có lẽ vì anh đã kì vọng vào Jihoon quá nhiều
Nhưng tất cả đều vô nghĩa
Cậu ấy thích Heekuyn!
...
Ở hành lang phía sau, một bạn nữ khác vừa rẽ qua đúng lúc đoạn hội thoại kết thúc. Trên tay cô ấy là chiếc điện thoại vẫn đang bật chế độ ghi âm. Không ai hay biết điều ấy, kể cả Soonyoung
_____________________________
Sau cơn mưa
Soonyoung bước vào căn hộ nhỏ, giũ nhẹ mái tóc vẫn còn vướng nước mưa, rồi thả mình xuống ghế sofa. Phòng tối, chỉ có tiếng kim giây nhích từng nhịp trên chiếc đồng hồ treo tường. Anh không thích bật đèn. Cảm giác mình thật lười biếng sau những ngày lang thang chụp hình. Tối nay, lòng anh có điều gì đó nặng hơn những ngày thường
"Là bao nhiêu năm rồi nhỉ... kể từ ngày đó"
Anh càng đếm càng nhận ra những ký ức xưa đã bị thời gian kéo ra thật xa
Anh cười khờ, tự trêu mình "Đúng rồi... Đơn phương là vậy mà"
Chỉ là... anh không ngờ, sau ngần ấy năm, bản thân vẫn có thể nhớ đến Jihoon rõ ràng đến thế. Hình bóng cậu ấy có lẽ đã in quá đậm trong tâm trí anh rồi
Anh với tay lấy điện thoại, mở lại một thư mục cũ mang tên "school-memories". Một trong những file âm thanh nằm sâu trong đó là bài hát cũ. Là bài hát mà Jihoon đã viết
Giai điệu vang lên thật quen thuộc, dịu dàng
"Gửi đến những người chỉ dám đứng từ xa...
Chỉ cần được thấy người cười là đủ rồi..."
Soonyoung chống khuỷu tay lên gối, tựa má vào bàn tay mình "Bài hát này... sao không phải là dành cho tôi nhỉ?"
"Cậu ấy... có còn nhớ Heekyun không?"
Anh không chắc. Mỗi người đều có cuộc sống riêng, rẽ về những lối khác nhau, đôi khi đến cả một lời chào cũng chẳng còn dịp để nói. Vậy mà anh vẫn nghĩ cậu ấy bây giờ còn thích Heekyun. Overthinking quá đi...
Anh lại mong... được đơn phương Jihoon một lần nữa."Thích cậu ấy... giờ phải làm sao?"
Soonyoung siết chặt mái tóc mình, rũ cho nó rối tung như cách những suy nghĩ trong đầu anh đang giằng co nhau loạn xạ. Đôi mày chau lại, ánh mắt rũ xuống. Bao năm qua, anh đã đi qua biết bao khung hình, chụp biết bao gương mặt, từng nụ cười, từng khoảnh khắc đời thường đều được anh giữ lại. Vậy mà chỉ một người lại khiến mọi tấm ảnh khác bỗng trở nên nhạt nhòa
Jihoon
"Chẳng phải... đã quên rồi sao?"
Soonyoung gục đầu vào gối, bàn tay buông lỏng sau một hồi vò mái tóc đến rối bù. Lòng anh rối hơn cả. Anh giận bản thân mình vì đã không chịu buông bỏ
Giai điệu kết thúc
Soonyoung chẳng tắt nhạc. Anh chỉ thở dài, kéo chiếc chăn mỏng trùm ngang người, rồi dần dần thiếp đi trong tiếng mưa mang theo một đoạn ký ức cũ kỹ
Chỉ muốn mơ thấy mình được gặp cậu ấy một lần nữa...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com