Tổng chương: 63Tô Mạt Mạt 18 tuổi yêu thích ông chú đẹp trai 29 tuổi mới chuyển nhà đến sát vách.Tìm mọi cách dụ dỗ anh lên giường, cứ tưởng anh là một ông chú văn nhã chất lượng cao.Ai ngờ đâu, ông chú lúc lên giường liền lộ nguyên hình, ngày ngày đè cô dưới thân, điên cuồng làm cô, rót đầy tϊиɦ ɖϊƈh͙ vào tiểu huyệt cô.Mọi lúc mọi nơi đều có thể phát ɖu͙ƈ, trong nhà, công viên, rạp chiếu phim, trêи xe, chỉ cần anh muốn, liền xốc váy cô lên hung hăng làm.Tô Mạt Mạt khóc không ra nước mắt, bảo sao anh đã gần 30 tuổi còn chưa kết hôn.Người nào có thể chịu được con sói đói này cơ chứ!!!…
** Giới thiệu1 **Anh là Tư Lệnh đế quốc, cuồng ngạo, khí phách, lớn lên có bao nhiêu điên đảo chúng sinh, mị hoặc kinh diễm, tâm lại có bao nhiêu lạnh nhạt cứng rắn.Trước hôn nhân, lần đầu tiên của cô không biết bị ai cướp đi, bất đắc dĩ tạo ra màn giả.Vào ngày tân hôn, anh nhìn thấy màu đỏ, kinh ngạc: "Sao lại chảy máu, anh quá sức sao?"Hoắc Vi Vũ chột dạ: "Lần đầu tiên là dạng này!"Cố thiếu đen mặt, "Vậy lần trước em để lại là dì cả hay sao?"Hoắc Vi Vũ: "......"__Anh quyền khuynh thiên hạ, tung hoành mấy giới, lãnh khốc vô tình, duy nhất với cô, chỉ cần cô muốn, không có gì anh không cho cô được. Bị hỏi nguyên nhân anh sủng thê vô độ, anh cười, "Vì tôi chảy máu hai, chỉ có cô ấy!"** Giới thiệu 2 **Anh là Tư Lệnh đế quốc, cuồng ngạo, khí phách, lớn lên có bao nhiêu điên đảo chúng sinh, mị hoặc kinh diễm, tâm lại có bao nhiêu lạnh nhạt cứng rắn.Duy chỉ với cô: cô gây hoạ, anh xử lý. Cô lên trời, anh cung cấp hỏa tiễn, cô xuống đất, anh đào đường hầm chui xuống, cô xuống biển, anh chuẩn bị xong tàu ngầm. Nếu cô đi địa ngục, anh khẳng định đi theo.Anh nói : "Có em, mới là nhà."Bời vì câu nói này cô bị cảm động, nhưng vài năm sau, cô biết một chuyện, khi bảo bảo tiếp theo ra đời, cô mới ý thức là trong ngôi nhà nuôi một con heo.Cô nổi giận : " Cố thiếu, anh coi em là heo à, anh trực tiếp cưới heo tốt hơn."Anh cười tà mị một tiếng : "Chúng ta mới có ba bảo bảo, em nói mình là heo, cũng quá đề cao chính mình rồi."Vi Vũ: "..."Nguồn thichdoctruyen Truyện Online…
Truyện: Xuyên Qua Cổ Đại Làm Đế ThịTác giả: Vũ Lạc ManhEditor: kunbun-VĂN ÁN-Hà Duyệt xuyên qua, hơn nữa còn xuyên đến cung đình cổ đại làm một gã mĩ nam!Chờ đã, thân phận mĩ nam này hình như có gì đó không đúng....Duyệt Trung Thị là cái quái gì ?!Cái gì? Nam phi!...................Hà Duyệt: Hoàng thượng, Thần thị hôm nay không có "tiện".Lãnh Diệc Hiên: Ái thị đừng đùa, ngươi cũng không phải nữ nhân mỗi tháng một lần đâu.Hà Duyệt: ['>o<'] Lãnh Diệc Hiên, ngươi có biết hay không trong bụng còn có bánh bao........Lãnh Diệc Hiên: Duyệt, nên nghỉ ngơi trước đã.Hà Duyệt:..................==========================================Nội dung: Xuyên không, đam mỹ, cung đình tranh đấu, sinh tử văn, ôn nhu phúc hắc hoàng đế công vs Lân nhi mỹ nhân ôn nhu thụ, công sủng thụ, 1x1, HE.Nhân vật chính: Lãnh Diệc Hiên x Hà Duyệt.Phối hợp diễn: Chu Tử Hoa, Lãnh Vân Diệu, Tiêu Sở Nhiên.Số chương 125 + các PN(* Lần đầu mình edit nên có không sát nghĩa hay sai sót xin lượng thứ <3)…
Tác giả : DanMeiThể loại : Khốn nạn phúc hắc độc chiếm công x hiền lành thụ , có SM , HECác cp : Bạch Tử An x Vương Lập Tân Triệu Hạ , Triệu Ảnh Quân, Triệu Ảnh Đông x Đồng Gia Ý Vương Á Thuần x Cố Tư Vũ Văn án:Cậu là gay và cậu thích hắnHắn trước đây cũng đã từng rất thích cậu...nhưng vì cớ gì bây giờ cậu lại thành thứ đồ không đáng trân trọng rồi " Đúng, nhận rồi, chiếc đồng hồ đó là hàng hiếm mà, cậu ta cũng giống như mẹ mình là một con điếm giả bộ ngây thơ trong trắng lúc đầu thôi, đưa qua đẩy lại vài lần thì liền nhận....ha ha chơi chán sẽ cho các cậu nếm thử mùi vị đâm vào mông cậu ta còn thích hơn là chơi gái còn trinh đấy "…
Đọc ThầmTác giả: PriestTrạng thái: FullĐộ dài: 185 chương bao gồm cả ngoại truyệnThể loại: Đam mỹ, trinh thám, tình địch trở thành tình nhân, niên thượng.Giới thiệu:Truyện diễn biến theo từng giai đoạn, từ lúc còn nhỏ đến giai đoạn trưởng thành rồi quan hệ xã hội, những nổi đau tổn thương sâu sắc...Chúng ta không ngừng tìm hiểu nguyên nhân cũng như tìm hiểu động cơ xuất phát của những kẻ phạm tội, phải tìm kiếm những niềm vui nỗi buồn sự an lạc và yếu ớt nhất của họ, không những thử đặt mình vào hoàn cảnh của họ mà còn phải cảm thông cho họ, tha thứ cho họ, không phải để cho tội ác một lý do trốn tránh, không phải để bái phục trước sự phức tạp của nhân tính, không phải để xét lại mâu thuẫn xã hội, càng không phải để dị hóa cả chính mình thành quái vật.Chúng ta chỉ đang tìm cho mình, và cho những người vẫn gửi gắm kỳ vọng vào thế giới này - một lời giải thích công bằng mà thôi.…