8
"anh là ai thế?" em đẩy hắn
-"???"
"yoongi có như này bao giờ đâu, anh là ai?"
-"im miệng"
đến lúc này cậu mới dừng trò đùa lại mà nói- "yah, có phải anh thích em rồi đúng không haha"
-"là em ảo tưởng, tôi không thích em", hắn nhìn em với khuôn mặt không biểu cảm kia tỏ ý rằng điều mình nói là sự thật
"ồ yoon, em tỏ tình anh cũng sắp 100 lần rồi. sao anh chưa đổ em chứ, cứ cái đà này em sẽ chẳng thể đi được vì sợ có ai đó cướp anh mất", hai bàn tay nhỏ kia liền đưa lên má mà xoa nhẹ.
hắn khựng lại "đi? đi đâu?", mặc kệ đôi tay kia hắn nhíu mày khó chịu nói ra suy nghĩ của mình:
-"đi đâu?"
em nghe thế chỉ mỉm cười nhẹ rồi véo nhẹ má hắn, trông em lúc này giản dị mộc mạc nhưng lại mang một vẻ đẹp dịu dàng chẳng có từ nào để diễn tả tròn lời. em không trả lời mà đứng dậy đến tắt bếp rồi chuẩn bị bát đĩa xuống, nhưng dễ gì hắn chịu bỏ qua liền đi theo em tới chỗ bạch tuyết mà hằn giọng hỏi một lần nữa- "jung hoseok, tôi hỏi em đi đâu?...mau trả lời tôi"
"yoon, đừng cáu cũng đừng nhíu mày. hôm nay em khá mệt, chắc em sẽ uống một ít vitamin rồi nghỉ ngơi. xin lỗi vì không thưởng thức được món ăn ngon lành của anh, còn câu trả lời chắc một lúc thích hợp nào đó anh sẽ biết thôi", em nhướng người mà hôn lên má hắn một cái rồi liền bỏ lên lầu.
------------------------------------------
hắn gõ điện thoại liên tục vào lòng bàn tay mà đi qua đi lại trong bếp. bạch tuyết chắc cũng đã chán ngấy việc nhìn anh chủ mình lo lắng, lập tức liền quay người đi liền một mạch.
-"gì đây? đi đâu chứ? đang yên lành không phải sao?", hắn nghĩ
_______________
bây giờ đã khoảng 3 giờ sáng, em mới mệt mỏi dậy. liền cảm thấy bản thân sao có thể ngủ nhiều như thế. nhưng suy cho cùng, do chiếc bụng đói kia làm em thức giấc vào lúc này.
"chắc yoongi ngủ rồi nhỉ. anh ấy bảo hôm nay rảnh. ahhhh thật đói quá đi", em nghĩ
ngồi một lát rồi em cũng nhanh chóng mở cửa xuống bếp-"trời ạ, lạnh quá". than thế nhưng vẫn phải xuống bếp thôi, em ráng vác cái thân sợ ma sợ cỏ mà xuống thế mà vừa tới cửa đã giật mình la lên mà té ngay trước cửa bếp.
mà xui cho em, cái thứ em sợ hãi nãy giờ lại choàng tay ôm eo để giữ em lại còn em vẫn nhiệt huyết mà la toáng lên dù tông giọng có khàn bao nhiêu nữa-"aaaaaaaaaa, có ma kìa. có ma..m..."
"tôi đây mà, em có cần giật mình như thế không?" -con ma mà em nói kia đang ôm eo em rồi bóp 2 bên má mà giữ mặt em lại. tiếng la đó dần nhỏ lại rồi mất hút trong màn đêm tĩnh lặng, bây giờ người nhỏ trong vòng tay con ma kia mới nhíu mắt nhìn kĩ.
ôi trời, bất ngờ dữ luôn. con ma dọa em lúc 3 giờ sáng là cái tên hội trưởng min đây mà. thấy người nhỏ kia thay vì la hét như lúc nãy giờ đã im lặng nhìn chằm chằm hắn. này, nhưng hình như có gì đó lạ lạ.
"sao mặt ảnh đỏ vậy? mà ảnh tự dưng từ đâu xông ra làm mình hết hồn vậy ", em nghĩ
"mặt sưng sưng nhìn cưng nhỉ. thồi, đừng nhìn tôi với đôi mắt ấy, thật tình làm nóng cả mặt cả tai", hắn nghĩ
jung hoseok thả lòng người dần rồi hỏi- "yoon, anh ở đâu ra thế?"
-"tôi ở nhà"
em nhíu mày, "yah, aish thôi bỏ đi. sao anh lại hù em? anh biết em sợ ma rồi sao còn làm thế?"
-"em hù tôi mà? em biết tôi hãi em nên em mới làm thế. 3 giờ khuya gặp em, tôi hãi x2 lần nhóc ạ"
em cũng biết đanh đá nữa đó nha, vậy mà dám nói vậy với em sao?- "yah, cái đồ tồi này."
cả 2 người cứ 1 người nói 1 người đáp, một người đi thì một người vô thức đi theo. quái nào, hắn ôm eo em ra phòng khách nằm trên sofa dài ấm áp kia. chẳng biết nói bao lâu mà một mèo một sóc cũng lăn ra ôm nhau ngủ.
__________________
và chắc bản thân hắn cũng đã chấp nhận được sự thật rằng "MÌNH PHẢI LÒNG JUNG HOSEOK, THẰNG NHÓC TRƯỞNG CLB NHẢY" rồi. hắn thẫn thờ nghĩ, tay thì đùa nghịch những lọn tóc mềm mại của em. nhưng sợ em thức giấc lại thôi, ngồi dậy mà làm bữa sáng.
"nay nhóc kia làm gì có lịch học sáng đâu, lại phải đi học một mình nữa rồi.", hắn mặc áo trong sự chán trường thường gặp.
ừ thì như con mèo kia nói, sóc ta sảng khoái dậy đón sáng sớm vào lúc 10 giờ trưa. do mèo nhỏ nhảy vào lòng mà quấy cậu, chứ không cậu đã làm hẳn tròn 12 giờ trưa.
"để chụp ảnh phát", cậu nói
---------------------------------
reng reng reng...
tiếng điện thoại vang vọng, cậu đang chuẩn bị đồ thì liền chạy xuống bắt máy ngay. chưa trả lời lại thì giọng đầu dây bên kia vang lên.
"yoongi, lâu rồi không gặp", một giọng phụ nữ trung niên lên tiếng
"mấy năm nay anh cả đây chẳng hề gọi điện cho tôi cùng ba anh một cuộc nào nhỉ", bà ấy nói tiếp
cậu nghĩ chắc có lẽ đó là mẹ hắn nên còn đang phân vân có nên trả lời hay không thì bà ấy mất kiên nhẫn vì không ai trả lời, tới tấp gọi tên hắn. cậu lo lắng nuốt một ngụm nước bọt rồi nói:
-"xin chào ạ, anh yoongi không có ở nhà ạ. anh ấy có tiết vào buổi sáng nên phiền bác gọi qua số di động hoặc đợi lát anh ấy về hẵng gọi lại ạ"
đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi cúp máy luôn, để cậu đứng hình vì hoang mang. cậu nhăn mặt rồi lên phòng chuẩn bị đồ tiếp. cậu cứ nấu ăn rồi chờ hắn về, nhưng sao nay không thấy hắn đâu nhỉ. thường ngày hắn đều về rất sớm, nếu có chuyện về trễ trước khi đi sẽ liền ghi tờ note nhỏ xinh dán ngay bảng công việc treo gần cầu thang chứ.
khi em đợi gần 15 phút vẫn không thấy hắn về. nên đã quyết định gọi thử xem như thế nào, nhưng một cuộc gọi nhỡ rồi hai cuộc. thật may khi lần thứ ba em gọi điện thì đầu dây bên kia bắt máy. hoseok nhanh nhảu hỏi trước: "alo ạ, yoongi sao anh chưa về. đến giờ cơm trưa rồi anh không định ăn sao ạ? có việc gì gấp nên anh không về được hả?"
-"yoongi không có ở đây, đừng gọi điện làm phiền người khác nhớ chưa nhóc?", giọng đầu dây khó chịu bên kia làm em giật mình. liền thấy giọng nói này quen thật đấy, khoan hình như giọng người phụ nữ hồi sáng thì phải
em hốt hoảng, "dạ..."
"tút...tút...tút"
đầu dây bên kia không để em nói hết liền dứt khoát một phát tắt máy, còn phía bên này cậu chỉ đơ người nhìn cái điện thoại thôi. giọng nói đó như kiểu muốn động tay chân với cậu vậy. nhưng ngồi đơ một lúc cũng giúp cậu liên kết lại những điều xảy ra ngày hôm nay liên quan tới người phụ nữ kia. từ việc gọi yoongi là "anh cả" rồi còn "ba anh" xong bây giờ bà ấy còn đang nghe máy của yoongi nữa. vậy có lẽ là cậu ra mắt sớm mẹ chồng mà không được suôn sẻ rồi. thôi thì cậu biết như thế nào rồi.
__________________
"five, six, seven, eight....." tiếng cậu cùng tiếng vỗ tay vang khắp phòng. cậu dừng lại trước gương xem mọi người tập mà nghiêm mặt.
lớn hay bé hơn cậu, ai ai cũng đều sợ jung đội trưởng ở phòng tập. cậu lia mắt rất giỏi, nên khá mệt khi tập sai động tác đó a~
"bạn nam áo xanh cùng nữ áo trắng tóc vàng lên đầu hàng giúp tôi", rồi xong...ai nghe cũng tái mặt. kiểu này 2 người ấy mà tập không đúng thì cậu sẽ nổi trận lôi đình cho coi.
"lần nữa"
.
"lần nữa"
.
"lại lần nữa"
...
đây đã là lần 6,7 gì đó rồi, trán đẫm mồ hôi cũng đã cho thấy rằng cô nàng, chàng trai kia đã thấm mệt. haizz, mãi đến tận hơn nửa tiếng sau em mới tha cho họ. tiếc thật, đáng nhẽ nay em muốn về sớm, nhưng lại không được rồi
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com