Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 100

Lễ giáng sinh, nhóm đồng học nữ của sơ trung rủ rê nhau đi xem phim, câu lạc bộ văn nghệ của Lâm Hoa cũng lên lịch đi chơi.

Châu Thi Vũ lựa chọn sẽ đi với nhóm của Hân Nghiên.

Vương Dịch ngày càng bận rộn đến cả ngày lễ cũng không được nghỉ ngơi.

Trên thế giới này người thông minh vốn đã rất nhiều, nhưng người thông minh lại còn chăm chỉ thật sự rất đáng sợ, Vương Dịch phải nỗ lực từng giây, không lãng phí bất cứ lúc nào, bởi vì chỉ cần một giây nghỉ ngơi của bản thân đã có biết bao nhiêu người vượt qua bạn.

Nhóm chỉ có bốn người đi, Hân Nghiên đến cùng Nhã Tinh, Tưởng Vân đón Châu Thi Vũ.

Các nàng vào rạp xem một bộ phim cổ trang chuyển thể từ tiểu thuyết mạng rất nổi tiếng.

Châu Thi Vũ đã đọc qua tiểu thuyết này, nàng rất thích văn phong cũng như các tình tiết và cốt truyện nhưng khi phim chuyển thể đã bị cải biên không ít, diễn viên cũng diễn không chạm tới cảm xúc, Châu Thi Vũ rất thất vọng.

Xem phim xong các nàng lại đi đến một quán trà sữa để nói chuyện bát quái.

Hân Nghiên mở đầu bằng một tràng khen tạo hình nhân vật trong bộ phim vừa rồi, Nhã Tinh thì rất tỉ mỉ đánh giá những chi tiết không hợp lý trong phim, Tưởng Vân bĩu môi chê bai bộ phim làm mất đi giá trị tiểu thuyết gốc.

Châu Thi Vũ chỉ im lặng tự mình đánh giá theo góc nhìn của một tiểu thuyết gia.

Hân Nghiên bỗng nói.

_ Này gần đây tôi có đọc một bộ tiểu thuyết rất hay a!

_ Tôi biết rồi.

– Tưởng Vân nhàn nhạt trả lời.

_ Tôi còn chưa nói tên đâu? Cậu làm sao biết? – Hân Nghiên lườm Tưởng Vân.

_ Là bộ "Sao tháng tư" chứ gì? – Tưởng Vân nhướng mày nói.

_ A, cậu cũng đọc sao? – Hân Nghiên phấn khích.

_ Bộ đó thật sự đang rất nổi nha, tôi cũng biết này.

- Nhã Tinh trả lời.

Đến cả một con dân thực tế như Nhã Tinh cũng đọc bộ tiểu thuyết này thì có nghĩa tác phẩm đó phải xuất sắc như thế nào mới được mọi người đón nhận như vậy.

Hân Nghiên quay sang hỏi Châu Thi Vũ.

_ Thi Vũ, cậu biết bộ này không? Tác giả vẫn đang ra a, tôi thật sự hóng đến mòn dép rồi.

– Hân Nghiên rất tâm đắc cảm thán.

Châu Thi Vũ khẽ gật đầu, mọi người khá ngạc nhiên khi nàng cũng dành thời gian đọc tiểu thuyết.

Hân Nghiên cười cười nhướng mày hỏi nàng.

_ Cảm thấy sao? Học bá môn ngữ văn hẳn có nhận xét khác đi.

Châu Thi Vũ suýt nữa thì bị sặc trà sữa, "Sao tháng tư" là tiểu thuyết do chính tay nàng viết, bắt đầu từ hồi hè đến hiện tại chỉ mới đi hơn một nửa.

Không ngờ chưa đầy nửa năm nó lại trở nên nổi tiếng như vậy, gần đây nàng cũng bắt đầu nhận được tiền nhuận bút và tiền lượt xem từ trang web nàng đăng truyện.

Tiểu thuyết kể về một cặp thanh mai trúc mã, sinh ra cùng một tháng tư, chàng trai lớn hơn cô gái một tháng tuổi.

Họ lớn lên bên cạnh nhau, trải qua thanh xuân cùng nhau, mỗi người lại có một câu chuyện riêng của mình để rồi họ yêu nhau và chữa lành những tổn thương cho nhau.

Không có bá đạo tổng tài, thiên kim tiểu thư cũng không có nam chính xuất chúng hay nữ chính mari sue, cả hai người họ đều phải trải qua khó khăn, có sai lầm và cũng có trả giá.

Có lẽ vì nội dung thực tế nên mọi người đều yêu thích và đánh giá cao, sau đó truyền miệng nên "Sao tháng tư" trở thành tiểu thuyết ngôn tình mạng ngôn tình mạng thịnh hành nhất thời điểm hiện tại.

Châu Thi Vũ dùng một cái bút danh Tiểu Vũ Tích xa lạ để ẩn thân viết tiểu thuyết mạng.

Tiểu Vũ Tích là bút danh nàng lấy theo cách Vương Dịch nói với nàng vào sinh nhật năm 17 tuổi đó, Tiểu Vũ Tích nghĩa là cơn mưa nhỏ.

Tác phẩm là do nàng viết bây giờ lại bắt nàng phải nhận xét, Châu Thi Vũ lúng túng đến không biết phải nói gì.

_ Cũng tốt! - Châu Thi Vũ gượng cười nói.

_ Chỉ vậy thôi sao? Ai cũng khen hay cậu lại nói cũng tốt, tác giả nghe được sẽ rất buồn a! – Hân Nghiên xụ mặt xuống rồi nói.

Tác giả là tôi đây!

_ Phải rồi, Vương Dịch bận như vậy sao? Ngày lễ cũng không được đi chơi? - Nhã Tinh đột ngột đổi chủ đề.

_ Cậu ấy học ban tự nhiên, nên rất nhiều bài tập phải làm, cậu cũng biết Lâm Hoa cạnh tranh như thế nào mà.

- Châu Thi Vũ gật đầu giải thích thay Vương Dịch.

_ Phải, đúng là rất mệt a, tôi cũng chọn ban tự nhiên, mỗi ngày đều phải giải đề thi, tôi sắp chịu không nổi rồi.

-Nhã Tinh than thở.

_ Các cậu định sẽ chọn ngành gì? - Châu Thi Vũ hỏi.

_ Tôi muốn theo học hóa học, nhưng tôi không chắc có thể đậu vào Kinh Nguyên không? - Nhã Tinh ủ rũ nói, Kinh Nguyên là trường đại học duy nhất ở tỉnh A đào tạo các ngành khoa học tự nhiên.

_ Tôi thì...!– Hân Nghiên xấu hổ cười cười.

– Do điểm thi đại học quyết định vậy.

_ Tôi sẽ làm chủ tiệm mì.

– Tưởng Vân thẳng thắn nói.

Hân Nghiên và Nhã Tinh không có ý kiến, hai người cảm thấy tiệm mì của ông bà nội Tưởng Vân nấu ăn rất ngon lại kinh doanh tốt, nếu Tưởng Vân kế nghiệp và duy trì công thức mì bò gia truyền hẳn làm ăn ngày càng phát đạt.

Châu Thi Vũ lại nghĩ khác, tỉnh A có không ít trường đại học và cao đẳng, nhưng đại học công lập cũng chỉ có Kinh Nguyên nhưng Kinh Nguyên nằm ở thành phố N, cách thành phố T này hơn 2 tiếng lái xe.

Tưởng Vân học đại học sẽ phải chuyển đến thành phố N sống, ông bà nội nàng ta đã lớn tuổi, Tưởng Vân là người hiếu thảo có lẽ không nỡ để ông bà ở nhà một mình.

Chuyện học hành thì không bao giờ muộn, nhưng tuổi tác và sức khỏe của người thân lại không thể chờ đợi nàng ta thành công.

Thay vì lựa chọn con đường tri thức như bạn bè, Tưởng Vân lại muốn trân trọng từng khoảnh khắc ở chung với ông bà.

Châu Thi Vũ rất ủng hộ quyết định của Tưởng Vân.

Lúc ra về các nàng chia làm hai hướng, Tưởng Vân đưa Châu Thi Vũ về nhà.

Thấy vết thương trên chân của Châu Thi Vũ đã dần lành lặn Tưởng Vân cảm thấy rất yên tâm.

_ Vương Dịch thật sự rất bận sao? – Tưởng Vân dừng lại chờ đèn đỏ ở một ngã tư rồi nghiêng đầu hỏi nàng.

_ Ừm, cậu ấy rất bận, ba của Vương Dịch đã thuê gia sư đến nhà để dạy kèm cho cậu ấy.

- Châu Thi Vũ gật đầu nói.

_ Ra là vậy! – Tưởng Vân gật đầu hiểu ra.

- Vậy tết dương lịch cậu ấy chắc cũng không rảnh để đi chơi cùng cậu.

_ Có lẽ vậy! Tôi cũng không muốn làm phiền cậu ấy, Vương Dịch quyết tâm phải vào được Kinh Nguyên, cậu ấy nỗ lực như vậy tôi không nên quấy rầy.

- Châu Thi Vũ nhẹ nhàng nói.

Tưởng Vân không trả lời, đèn giao thông chuyển sang màu xanh, nàng ta vặn tay ga của xe điện chạy đi.

Đến cổng nhà Châu Thi Vũ, nàng xuống xe mỉm cười vẫy tay tạm biệt Tưởng Vân.

Nàng ta không vội đi, do dự một chút lại nói.

_ Tết dương lịch tôi đến đón cậu đi chơi có được không?

Châu Thi Vũ hơi bất ngờ, nàng suy nghĩ nhưng điều đầu tiên xuất hiện trong đầu nàng chính là hôm đó cả Hồng Tĩnh Vân, Hồng Tô và Châu Linh Hoa đều ở nhà.

Châu Thi Vũ gật đầu đồng ý với Tưởng Vân.

Nàng ta cười cười rồi phóng xe đi mất.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com