Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 23

Tan học, Châu Thi Vũ ngồi sau xe đạp Vương Dịch.

Xe đạp quẹo vào một con đường lạ.
_ Hình như đường này không đúng? - Châu Thi Vũ nói.
_ Ừm, tôi đưa cậu đi uống trà sữa.
_ Sao không đi quán đối diện trường?
_ Tôi mới tìm được một quán ngon hơn.

Châu Thi Vũ im lặng để mặc cho Vương Dịch muốn đi đâu thì đi.
Xe đạp dừng lại ở một tiệm trà sữa rất dễ thương.

Châu Thi Vũ tìm một góc yên tĩnh để ngồi, Vương Dịch đi gọi món.

Năm phút sau Vương Dịch mang hai ly trà sữa đến bàn, trà sữa trân châu cho Châu Thi Vũ, còn Vương Dịch gọi một chocolate bạc hà.
_ Muốn thử không? - Vương Dịch lắc lắc cốc trà sữa màu xanh, thành ly phủ một lớp chocolate trông rất đẹp mắt.
Châu Thi Vũ lắc đầu, Vương Dịch vẫn kỳ kèo bắt nàng dùng thử.

Châu Thi Vũ rút cái ống hút trong ly của mình định cắm vào ly của Vương Dịch, Vương Dịch nhanh chóng lấy lại ly trà sữa.
_ Làm gì vậy?
_ Cậu kêu tôi dùng thử mà? - Châu Thi Vũ nhíu mày.
_ Vậy rút ổng hút làm gì?
_ Tôi không dùng chung đồ với người khác.
_ Cậu mắc bệnh sạch sẽ sao?

Vương Dịch cau mày, Châu Thi Vũ nhún vai bất đắc dĩ, Vương Dịch chỉ đành nhường nàng, đưa ly trà sữa của mình đến trước mặt nàng.

_ Sao?
_ Cũng lạ! - Châu Thi Vũ lại rút ống hút, cắm vào ly trà sữa trân châu của nàng.
_ Vậy lần sau muốn uống món này không? - Vương Dịch có vẻ rất tò mò.
_ Không! - Cố Yên Chi lắc đầu.
_ Đây là best-seller của quán này đó!
Vương Dịch thất vọng tràn trề, vốn định đổi vị trà sữa cho Châu Thi Vũ nhưng nàng nhất mực chung thủy với trà sữa trân châu.

Vương Dịch giận lẫy không muốn nói chuyện nữa, sau một lúc im lặng Châu Thi Vũ đành phải bắt chuyện.
_ Sao cậu lại khiêu chiến với Nhạc Vân Dương?
_ Tôi thấy tò mò nên muốn thử một chút.
_ Thử? - Châu Thi Vũ vẻ mặt khó hiểu.
_ Cậu ta thích tranh chấp với cậu như vậy, tôi thật muốn xem có gì thú vị.

- Vương Dịch nhún vai.
_ Cậu đừng nên dây dưa với Nhạc Vân Dương, cậu ta rất xấu tính.

- Châu Thi Vũ thở dài khuyên nhủ.
_ Lời nói ra rồi không rút lại được, huống chi vì cậu ta tự kỷ như vậy nên tôi càng muốn khiêu khích cậu ta.
Châu Thi Vũ không khuyên được Vương Dịch nàng đành im lặng.

Thật ra Châu Thi Vũ còn muốn hỏi sao Vương Dịch lại không phản bác chuyện Bảo Phương nói hai nàng đang yêu đương.

Nhưng tính cách Vương Dịch ngang bướng, có hỏi Vương Dịch chắc chắn cũng không muốn giải thích đàng hoàng.
_ Hôm nay nhà cậu không đãi tiệc sao? - Vương Dịch bỗng dưng hỏi.
_ Tiệc?
_ Cậu đạt hạng nhất rồi, mẹ cậu ắt phải mừng mà mở tiệc chúc mừng chứ?
Châu Thi Vũ thoáng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh nàng lại trở về vẻ điềm đạm không mặn không nhạt nói.
_ Cũng bình thường.
Vương Dịch không biết vì sao mỗi lần đề cập đến chuyện nhà của nàng Châu Thi Vũ lại không muốn trả lời.
_ Nếu là mẹ tôi, hẳn bà ấy sẽ mở tiệc mời cả họ hàng đến để khoe khoang, cậu thật may mắn.
_ May mắn?
_ Mấy người họ hàng đó phiền phức chết đi được, tôi không muốn gặp bọn họ! - Vương Dịch cau mày nheo mắt.
_ Cũng đúng! - Châu Thi Vũ bật cười.
_ Nghĩ cũng sắp đến tết Nguyên Đán, lại phải gặp bọn họ tôi lại không muốn ăn tết! - Vương Dịch ủ rũ chống cằm.
_ Tết cậu sẽ đi thăm họ hàng sao? - Châu Thi Vũ hỏi.
_ Ừm, không phải sao? Còn cậu?
_ Tôi không!
_ Thật sao? Cậu thật sung sướng.

– Vương Dịch cảm thán một chút rồi lại nằm dài ra bàn.
_ Họ hàng nhà nội ngoại đều ở xa.

Thường thì mùng 2 mẹ tôi sẽ dẫn em tôi về quê.

- Châu Thi Vũ giải thích.

_ Cậu không đi?
_ Lúc nhỏ thì có đi, bắt đầu từ năm ngoái thì không đi nữa.

– Châu Thi Vũ gật đầu.
_ Tại sao?
_ Không thích!
Hiếm khi thấy Châu Thi Vũ chủ động nói về gia đình của mình, Vương Dịch muốn nhân cơ hội hỏi thêm một chút liền bị biểu hiện của nàng làm cho không dám hỏi nữa.

Vương Dịch thật rất tò mò một người ngoan hiền và ôn nhu như Châu Thi Vũ hẳn phải có mối quan hệ rất tốt với gia đình dòng họ.

Nhưng nàng đối với chuyện này luôn hời hợt như vậy, Vương Dịch tính cách lạnh lùng, lãnh cảm nhưng cũng cảm thấy so với Châu Thi Vũ quan hệ giữa mình và họ hàng cũng không đến nỗi tệ.
_ Vậy...!tôi đến chơi cùng cậu có tiện không?
_ Được!
...
Tháng 2 dương lịch, các nàng bắt đầu được nghỉ tết, Vương Dịch ngày ngày bị mẹ mình lôi đi mua sắm quần áo và đồ trang trí.

Về nhà lại bị mẹ bắt dọn dẹp nhà cửa và trang trí nhà, cắm hoa,...!Mãi đến 30 tết mới được tự do, em gái Vương Dịch muốn được đốt pháo hoa nhưng ở trung tâm thành phố không được phép đốt pháo nên chỉ có thể mua pháo hoa sinh nhật về đốt tạm.
Đêm giao thừa, vừa điểm năm mới, mẹ Vương Dịch tắt đèn để hai chị em họ cùng nhau đốt pháo, Vương Dịch hai tay cầm hai cây pháo nhưng tâm hồn lại chẳng đặt ở đây.

Lúc này cô lại nhớ tới Châu Thi Vũ, không biết giờ này nàng đang làm gì, có xem pháo hoa không hay có đốt pháo hoa không? Vương Dịch muốn chúc mừng năm mới với nàng nhưng cô không có điện thoại, Châu Thi Vũ cũng không có, bây giờ là nửa đêm mặc dù bên ngoài rất tấp nập người nhưng mẹ cô tuyệt đối sẽ không cho phép cô ra ngoài giờ này.
Vương Dịch thật chỉ muốn gặp Châu Thi Vũ vào giờ khắc này, lại hận sao mình và nàng lại không mau mau chóng chóng mà lớn nhanh một chút.
Chơi đến tận 2 giờ sáng mới quay vào phòng đắp chăn ngủ, buổi sáng mới hơn 7 giờ lại bị mẹ hối thúc dậy để đi chúc tết họ hàng.

Ba mẹ Vương Dịch đều là người có học thức nên rất chú trọng lễ tiết, Vương Dịch lại là một người tùy hứng lười biếng và lãnh cảm.

Ngược lại em gái cô, Vương Hiểu Giai lại là một đứa trẻ năng động vui vẻ rất được người lớn yêu thích.

Em gái và Vương Dịch vốn không hợp tính cách nên cô bé rất sợ Vương Dịch, Vương Dịch lại rất xa cách với em gái.
Ngày mùng 1, mẹ cô, Khúc Thanh Hà đưa hai chị em đến nhà ông bà ngoại tụ họp cùng các dì, cậu và anh em họ.

Vương Dịch vốn không thân thiết với họ hàng, tính cách càng lạnh lùng nên cả ngày chỉ ngồi im một chỗ chơi game, ngược lại Vương Hiểu Giai lại chạy nhảy đến quên trời quên đất.
Mùng 2, ba Vương Dịch đến đón hai chị em sang nhà ông bà nội mừng tuổi, so với nhà ngoại, nhà nội Vương Dịch lại vắng vẻ hơn một chút, vì ba cô không có quá nhiều anh chị em.

Ông bà nội rất thương yêu hai chị em Vương Dịch và Vương Hiểu Giai.
Lúc trước khi ba mẹ chưa ly hôn, Vương Dịch thường ở cùng ông bà nội, vì ba mẹ bận rộn, nên việc đưa đón cô đều do hai ông bà làm.

Chỉ đến khi Vương Dịch lên sơ trung, ông bà nội không còn sức khỏe để đi lại, sau đó ba mẹ liền cãi nhau một trận thật lớn rồi ly dị nên Vương Dịch phải tự đi tự về.

Vương Dịch đặc biệt thích ông bà nội và những người họ hàng bên nội hơn.

Họ không ồn ào và bát quái như các dì bên ngoại, tính cách lạnh lùng và điềm tĩnh của Vương Dịch phần lớn giống bên họ nội, chỉ có vẻ tùy hứng và hay bạo tính là di truyền từ bên nhà ngoại.
Tối đó, Khúc Thanh Hà nói sáng hôm sau có bạn bè của bà ấy đến chơi, dặn dò Vương Dịch phải ở nhà và ngoan ngoãn nghe lời một chút.

Vốn Vương Dịch đã hẹn Châu Thi Vũ mùng 3 tết sẽ sang thăm nàng, thật ra Vương Dịch muốn đi từ mùng 2 vì mẹ Châu Thi Vũ đã về quê, ở nhà lúc này chỉ còn một mình nàng.
Vương Dịch từ chối Khúc Thanh Hà, nói rằng đã hẹn với bạn, hiếm khi thấy đứa con gái lãnh cảm này của mình muốn đi sang nhà bạn chúc tết, Khúc Thanh Hà đương nhiên hài lòng.

Nhưng để giữ vẻ uy nghiêm của bậc trưởng bối và không muốn dung túng cho sự tùy hứng, ương ngạnh của Vương Dịch, Khúc Thanh Hà tranh chấp với cô vài câu, trước khi Vương Dịch lại bạo tính bà liền đáp ứng Vương Dịch...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com