Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

🌸 8.2 🌸


Rốt cuộc Lisa cũng ý thức được Eunha đối địch với cô, nhưng cảm thấy có chút không hiểu.

Khi ở công ty, cô với Eunha cũng chỉ quen biết sơ sơ, căn bản cũng chưa từng nói chuyện, mình đã khi nào đắc tội với người này đâu?

"Theo tôi, bộ quần áo này quả thật rất đắt."

Nhưng quần áo đắt tiền, cô cũng không phải là không muốn mua, chẳng qua là đấu tranh tâm lý hơi lâu một chút mà thôi.

Nếu vừa rồi Eunha không xuất hiện, nói không chừng bây giờ cô đã mua xong bộ quần áo này rồi. Nhưng hiện tại bị đối phương quấy phá như vậy, ham muốn mua đã giảm xuống rất nhiều.

"Ai nói quần áo nơi này rất đắt."

Mina đã thử xong quần áo, đứng bên cạnh một lúc, thấy Lisa bị khi dễ, đang muốn chờ xem Lisa phản kích như thế nào.

Nhưng không ngờ cô ấy không có chút ý chí chiến đấu nào, lại còn thừa nhận quần áo đắt, thiếu chút nữa làm cô tức hộc máu.

Eunha và nhân viên cửa hàng đều nhìn về phía Mina, lập tức con mắt sắc bén của nhân viên cửa hàng nhận ra khách quen, vội vàng ngừng cười, lùi lại vài bước.

Mina cũng không liếc Eunha, lạnh nhạt nói với nhân viên cửa hàng: "Lấy một bộ khác cùng màu sắc và kiểu dáng."

Trưởng cửa hàng khó xử một chút, ngượng ngùng nói: "Myoui tiểu thư, quần áo ở cửa hàng chỉ có một bộ duy nhất."

Lisa vốn định tiến lên giữ chặt Mina, không muốn cô làm loạn, nhưng nghe thấy nhân viên cửa hàng nói quần áo chỉ có một bộ duy nhất, tâm lại có phần dao động. Đảo mắt nhìn quần áo trên tay Eunha, rất là do dự.

Lúc đầu Eunha không muốn mua bộ quần áo này, khi nhìn thấy bộ dạng Lisa đối với bộ quần áo trầm tư suy nghĩ thì trong lòng sinh ra chút ác ý muốn trêu chọc cô. Giờ bị Mina hỏi như vậy, đâm lao thì đành phải theo lao thôi.

Mina nhíu mày, lúc này mới nhìn thẳng Eunha : "Choi tiểu thư, tôi làm sao có thể bỏ được những thứ mình yêu thích? Nói gì thì nói vừa rồi cũng là Lisa nhìn thấy trước.

Trên người Eunha căn bản không mang nhiều tiền như vậy, tiền lương tiền thưởng cũng vừa mới bị cô mua này mua nọ hết, thẻ tín dụng cũng đã cạn kiệt, tính toán một chút, biết hiện tại là thời điểm không thể mua, huống hồ cô đã tiêu pha quá lãng phí.

"Nếu Manoban trưởng ban muốn mua, nhường cho cô trước đi, dù sao màu sắc này tôi cũng không thích." Nói xong liền cầm quần áo quăng trở lại trên tay Lisa.

Lisa nhẹ nhàng cười, lập tức lấy chi phiếu đưa cho nhân viên cửa hàng, Mina đứng ở bên cạnh cô lạnh lùng nói:

"Người kia của cậu không phải cho cậu thẻ tín dụng sao? Tại sao lại dùng tiền lương của bản thân."

Lisa liếc mắt nhìn cô một cái : "Đó là dùng để mua đồ ăn, tớ cũng không muốn tiêu lung tung."

Dứt lời thì nhân viên cửa hàng đã soát thẻ xong.

Mina đứng tại chỗ chậc chậc hai tiếng: "Thẻ tín dụng chỉ để mua đồ ăn, Lisa này thật đúng là đại gia tiêu dùng nha!"

Người vừa rồi châm chọc người khác một tháng tiền lương chưa đủ mua một bộ quần áo Eunha, sắc mặt lúc này giống như họ của cô vậy, đều trắng bệch cả ra.

Mua xong quần áo, Lisa lại cùng Mina đi xem đồ trang sức, Mina một món đồ cũng không mua được nhưng Lisa lại có thu hoạch.

Hai vòng cổ tình nhân xoắn ốc bằng bạc, rất hấp dẫn Lisa, mỗi bên treo hình trái tim tách ra giống nhau như đúc, lại có khả năng hợp lại, hình thành một lốc xoáy tuyệt đẹp, một vòng quấn quanh, giống như có thể đem con người hút sâu vào trong đó.

Vẻ mặt Mina thất bại nhìn người bạn tốt vẫn hào hứng như cũ, căm giận nói: "Lisa, đừng quá đáng quá nha!"

Lisa trừng đôi mắt đen láy, thật vô tội hỏi: "Tớ làm sao vậy?"

"Rõ ràng tớ đã nói cho cậu là tớ thất tình, muốn cậu đi theo là giúp tớ giải sầu, nhưng ngược lại, cả buổi tối cậu không phải mua cho anh ta cái này thì mua cho anh ta cái kia, tớ biết hiện tại cậu đang hạnh phúc, cũng không cần phải lúc nào cũng đem ra phơi nắng, cố ý chọc tức tớ phải không!"

Lisa cẩn thận đem trang sức để lại trong túi, có phần dở khóc dở cười.

"Mina, đây là cậu muốn gán tội cho người khác! Tớ cùng cậu đi dạo một buổi tối, còn chưa đủ an ủi cậu sao. Nói thật, ba ngày cậu thất tình hai lần, thật sự cần an ủi sao."

Bị cô vừa trách móc vừa thông suốt, Mina trợn mắt nhìn thẳng: "Lisa, quả nhiên cậu bị Jungkook làm cho hư hỏng rồi!"

Lisa hé miệng cười cười, cầm tay Mina kéo kéo: "Được rồi, đừng tức giận, cậu thất tình nên cậu là to nhất, tiếp theo còn muốn đi dạo thế nào? Tớ toàn tâm toàn ý đi cùng cậu là được."

Nhưng Lisa toàn tâm toàn ý cũng không kiên trì được bao lâu, vừa đến 9h, di động của Lisa vang lên, Mina bên cạnh nghe được tiếng chuông, trợn mắt lên :

"Lại tới nữa, lại tới nữa, cậu nói cậu đi dạo phố đều bị hạn chế thời gian, bị hắn quản lí gắt gao, cậu không cảm thấy mệt sao?"

Khóe miệng Lisa cong lên, không để ý tới Mina đang ai oán không ngừng, cầm lấy di động "A lô" một tiếng mềm mại.

"Em đang ở đâu? Cả buổi tối đi dạo có mệt không? Có muốn anh đến đón em không?"

Thanh âm của Jungkook truyền đến, mang theo ngữ điệu ấm áp sủng nịch, trên mặt Lisa lại tươi cười ngọt ngào.

"Anh về trước đi, Mina sẽ đưa em về đến nơi, buổi tối anh có ăn cơm không?"

"Uh...." Nam nhân không hài lòng lẩm bẩm một tiếng, "Em về sớm một chút."

Ngắt điện thoại, Lisa bĩu môi, trợn to đôi mắt tràn ngập nước nhìn thẳng Mina dò xét, làm trong lòng Mina sợ hãi, giơ hai tay lên bất đắc dĩ lắc đầu :

"Tớ sẽ đưa cậu trở về, thật không chịu nổi các cô cậu, yêu nhau say đắm đã hơn một năm, sẽ không phát chán sao!"

Lisa trừng mắt nhìn cô: "Chờ cậu tìm được người yêu thật lòng, thì mới biết được có chán hay không."

Nhìn tâm tư của người bạn tốt, Mina cũng không nỡ ngăn cản cô, đành phải khởi động xe đưa mỹ nữ về nhà.

"Đúng rồi, buổi tối ngày kia là hôn lễ của Chaeyoung cậu tham gia không?"

Khi xe dừng lại ở cửa, đột nhiên Mina nhớ tới việc này, thuận miệng hỏi trước khi Lisa bước xuống xe.

"Tớ nghĩ đưa quà mừng sang là được rồi, không cần phải tham gia, đối với cậu ấy cũng không cần quá thân thiết." Lisa khó xử nhíu mày, bạn học nhiều năm không gặp, thật sự không có liên lạc.

"Nghe nói Chaeyoung mời rất nhiều bạn trung học, chúng ta đến chơi đùa cũng hay." Mina nhún nhún vai.

Nghe bạn tốt muốn đi, Lisa có phần do dự : "Tớ muốn suy nghĩ đã, ngày kia tớ sẽ gọi điện cho cậu."

"Đi đi." Mina hướng cô vẫy vẫy tay, tiêu sái đổi hướng xe, xe rất nhanh tiến vào đường chính, biến mất nơi cuối con đường.

Lisa mang theo túi lớn túi nhỏ lên cầu thang đang định tìm chìa khóa, thì cửa bên trong mở ra, Jungkook mặc quần áo ở nhà, đang đứng ở cửa đối diện cô.

Lisa cười khẽ một chút, "Em đã về."

Nam nhân duỗi dài tay ra, cầm lấy túi trên tay cô, hỏi: "Có mệt hay không?"

Cởi giày vào nhà, Lisa khẽ cười, "Cùng Mina đi dạo làm sao có thể không mệt, nhưng hôm nay em có chiến lợi phẩm nha, cho nên không biết mệt. Đúng rồi, buổi tối anh ăn cái gì?"

Jungkook đem mọi thứ vứt trên sopha, nhíu mày nói: "Anh nấu mì."

Nói xong liền cầm tay kéo cô, hướng đến phòng bếp : "Để lại một bát cho em, em ăn thử đi."

Lisa sợ ngây người, ở cùng nhau một chỗ lâu như vậy, cho tới bây giờ cũng không biết được anh còn có thể làm việc này! So với việc anh lấy được một hợp đồng vài triệu, còn khiếp sợ hơn vài lần.

Nhưng sau khi Jungkook mở bát mì ra, hai người đều ngây dại, một lúc lâu sau, mới nghe tiếng Jeon boss thì thào nói: "Tại sao có thể như vậy?"

Lập tức Lisa an ủi nói: "Mì để lâu như vậy, đều ngấm nước, chuyện này là bình thường."

Nói xong liền cầm lấy thìa ăn một miếng, hương vị nhạt nhẽo, hơn nữa sợi mì ngấm nước, trở nên thiu thiu, vị thật không ngon, nhưng trong lòng cô lại cảm động muốn chết, đây là bát mì nam nhân cô yêu vì cô mà làm. Ăn xong miếng thứ nhất, không khỏi muốn ăn miếng thứ hai, lại bị nam nhân bên người ngăn cản.

"Hỏng hết rồi đừng ăn."

"Hỏng hết em ăn cũng thấy ngon."

Lisa cười cảm thấy mỹ mãn, nhìn cổ họng nam nhân nhanh chóng hướng đến, cũng không để ý miệng cô còn lưu lại một chút nước nóng lúc rửa mặt, cúi đầu hôn cô thật sâu.

Chờ hai người yêu nhau say đắm ở phòng bếp xong, Lisa mới ngượng ngùng lôi kéo tay anh xem quà tặng.

Hai người đeo vòng cổ giống nhau đứng ở trước gương, khi ánh mắt giao nhau, cùng mỉm cười.

Cuối cùng cô đỏ mặt, nhẹ nhàng nói: "Kook, cứ đeo như vậy nha, mặc kệ anh đi công tác ở đâu, đều có thể đem tâm trí của em ở trên người."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com