disappointed
Minjeong dường như không nhìn thấy tôi, ánh mắt vẫn tập trung vào màn hình điện thoại.
Không lâu sau, phòng khách lại xuất hiện thêm vài người nữa, tôi nhận ra, người đang đi ở giữa kia chính là Son Seungwan!
Cô ta...sao lại đến đây?
Tôi quả thực có chút tò mò, muốn đến đó xem xem giữa bọn họ rốt cục đã xảy ra chuyện gì nhưng lại có chút do dự.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, tôi quyết định sẽ làm rõ mọi chuyện.
Tôi cẩn thận nấp vào một góc tường ở gần đó, chăm chú quan sát.
Mặc dù ở cự ly khá xa nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được địch ý trong ánh mắt của Seungwan. Còn Minjeong thì hoàn toàn trái ngược.
"Giám đốc Son, mời ngồi!" Đôi môi nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ, tiếp theo là một nụ cười chào khách.
Seungwan không nói một lời nào, tao nhã ngồi xuống vị trí đối diện, sau đó vào thẳng vấn đề: "Kim tiểu thư đây hẳn đã có người phụ nữ của mình, tôi đây quả thực cũng có chút hiếu kỳ, không biết.. khi người phụ nữ của cô bị kẻ khác làm tổn thương, thì cô...sẽ giải quyết như thế nào?"
Nghe xong, tôi đột nhiên nghĩ đến chị Joohuyn, tuy không biết đã có chuyện gì xảy ra, nhưng thông qua lời nói cùng thái độ của cô ta, lại giống như đang chất vấn Minjeong vì đã làm tổn thương người phụ nữ của mình...
Chỉ là, Minjeong đã làm gì chị ấy?
Đang miên man suy nghĩ, chợt giọng nói của em ấy vang lên, thu hút sự chú ý của tôi.
"Tôi làm gì có người phụ nữ nào, mà nếu có đi chăng nữa thì cũng còn tùy, nếu người phụ nữ của tôi thực sự làm sai, thì cứ xem đó như một bài học thích đáng dành cho cô ấy vậy."
Lời của em ấy..quả thật không sai một chút nào, chỉ là, em ấy nói mình không có bất kì người phụ nữ nào bên cạnh...thế còn tôi, tôi được gọi là gì của em ấy? Chúng tôi không phải đã nhiều lần...
Nhưng không, tôi làm gì có đủ tư cách để trở thành người phụ nữ của em ấy. Hơn nữa quan hệ của chúng tôi bây giờ đã khác rồi, nên chuyện đó..là không thể nào!
Tôi nhanh chóng loại bỏ cái suy nghĩ điên rồ kia ra khỏi đầu, tiếp đó lại quan sát thấy, sau khi nghe Minjeong nói như vậy, thì Seungwan ngay lập tức nhíu chặt hàng lông mày, sự tức giận lộ rõ trong đôi mắt, tuy vậy, cô ta vẫn rất điềm tĩnh đáp lại:
"Cứ cho là bạn gái của tôi sai đi. Nhưng Kim tiểu thư đây có cần phải ra tay với một người phụ nữ chân yếu tay mềm như thế không?"
Minjeong lặng im nhìn cô ta, ánh mắt cực kỳ sắc bén.
Seungwan thấy vậy, lại nói tiếp: "Kim tiểu thư, tôi chân thành khuyên cô một câu này, đừng vì một kẻ tù tội mà làm rạn nứt mối quan hệ tốt đẹp giữa hai chúng ta!"
Theo lời của cô ta, thì kẻ tù tội đó..có lẽ là tôi rồi...
Nhưng tại sao lại nói, Minjeong là vì tôi mà làm rạn nứt mối quan hệ giữa hai người bọn họ.
Tại sao lại là Jimin tôi?
"Giám đốc Son, tôi nghĩ cô tốt nhất nên rút lại những từ ngữ không mấy hay ho đó, bằng không...đừng trách tôi không khách khí!"
Một lần nữa, giọng nói của em ấy kéo thần trí tôi trở về thực tại. Trông vẻ mặt của em ấy lúc này, kỳ thực lại có vài phần tức giận.
Em ấy tức giận sao?
Tôi có chút thắc mắc, em ấy đột nhiên phản ứng mạnh như vậy, lẽ nào là đang bảo vệ tôi?
Và nếu sự thật là vậy, thì tôi sẽ xem đó như là sự bảo vệ giữa những người thân trong gia đình, vì tôi dẫu sao cũng là mẹ kế của em ấy..
Lại nhìn đến biểu cảm của Seungwan, tôi có cảm giác cô ta cũng đang tức giận.
"Vẫn cố chấp như vậy sao?"
Minjeong cười lạnh: "Thế nào gọi là cố chấp? Nếu giám đốc Son đây nhàn rỗi quá thì tôi khuyên cô nên dành ít thời gian dạy dỗ lại bạn gái của mình đi, đừng để cô ta lại chạy đến đây làm phiền người của chúng tôi. Còn nữa, tôi sẽ giao tên thuộc hạ đã động thủ với cô ta cho cô, xử lý hắn thế nào đều do cô định đoạt!"
Seungwan ngay lập tức gật đầu chấp thuận.
...
Qua một lúc, phòng khách chỉ còn lại một mình Minjeong.
Việc đầu tiên tôi muốn làm chính là đi đến hỏi em ấy, tại sao lại làm chị Joohuyn bị thương, tôi còn muốn hỏi thăm tình hình của chị ấy lúc này.
Nhưng làm như vậy, chẳng khác nào gián tiếp thú tội, rằng tôi đã nghe lén cuộc nói chuyện của em ấy...
Trong khi vẫn còn đang phân vân, tôi chợt nghe có tiếng nói cất lên.
"Ra đây đi!"
Đây rõ ràng là giọng của Minjeong!
Bị phát hiện rồi sao?
Tôi biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc làm theo lời của em ấy, từng bước chân thật nặng nề di chuyển về phía sô pha, suốt đoạn đường đều cúi gầm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của em ấy.
Tôi đứng trước mặt em ấy như một đứa trẻ đang hối lỗi với phụ huynh. Cũng không biết vì sao bản thân lại như vậy!
Vài phút trôi qua cũng không thấy em ấy nói gì, tôi mới từ từ ngẩng đầu, đúng lúc chạm phải ánh mắt đầy vẻ nghiêm nghị.
"Chị học ở đâu cái thói nghe lén người khác vậy? Thực sự không ngoan một chút nào!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com