hold
Tôi rời khỏi xe của Minjeong cùng với hai túi thức ăn trên tay, một túi là món gà rán yêu thích của con trai, túi còn lại là một chiếc bánh tiramisu đặc biệt dành cho tôi.
Mà em ấy cũng thật là, đã là giờ nào rồi lại còn mang thức ăn đến, muốn vỗ béo mẹ con tôi sao?
...
Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm để chuẩn bị mọi thứ cho con trai, do có hẹn với Minjeong 8 giờ sẽ khởi hành, nên hôm nay tôi đành để tài xế đưa rước con trai đi học vậy.
Khoảng 7 giờ kém 10 phút, tôi mới trở về phòng để chuẩn bị cho bản thân. Trước giờ hẹn tầm 5 phút, tôi đã có mặt ở trước cổng, thật không ngờ chỉ cúi xuống kiểm tra di động một chút, ngẩng đầu đã thấy có một chiếc siêu xe vừa đỗ lại ngay bên cạnh. Trong mắt thoáng hiện lên tia kinh ngạc, tôi khẩn trương nắm chặt túi xách nhìn tấm cửa kính đang từ từ hạ xuống.
"Chào buổi sáng, vợ tương lai của em!"
Cùng với khuôn mặt tiêu sái ngời ngời đó là một giọng nói hết sức êm tai, vừa ấm áp lại ngập tràn tình ý.
"Còn đây..." Nụ cười trên môi còn chưa tắt đi thì Minjeong lại tạo cho tôi một bất ngờ: "..hoa hồng do đích thân em trồng, bây giờ tặng nó cho chị!"
Không biết từ đâu, Minjeong lấy ta một cành hoa hồng thật đẹp, rồi trịnh trọng đưa đến trước mặt tôi. Tôi cười đến không thấy mặt trời, hạnh phúc nhận lấy hoa, sau đó khẽ cúi người hôn nhẹ lên môi người kia: "Cảm ơn em!"
"Được rồi. Chúng ta đi thôi!"
Liền đó, tôi khẩn trương bước lên xe, vừa đặt mông xuống ghế đã bị người kia nhìn chằm chằm lấy, tôi chỉ liếc nhìn em ấy một cái rồi vươn tay đóng cửa xe.
"Hôm nay trông chị rất đẹp!"
Nghe Minjeong nói vậy, khoé môi tôi thật nhẹ nhàng cong lên, trong lòng bất giác dâng lên hương vị ngọt ngào.
Thật ra khi còn sống ở Pháp, cũng có không ít người dành cho tôi những lời khen tương tự, nhưng chỉ có em ấy mới khiến tôi vui vẻ đến thế. Có lẽ những lời em ấy nói, tôi không đơn thuần chỉ dùng tai để tiếp nhận mà là, dùng cả trái tim để lắng nghe!
...
Sau khoảng 1 giờ đồng hồ, chúng tôi rốt cục cũng tới nơi. Thật ra trên đường đi tôi cũng đã lên mạng đọc qua một vài bài báo có liên quan đến khu nghỉ dưỡng này, đại khái như được đánh giá là công trình độc đáo và cao cấp bậc nhất khu vực Châu Á, tuy chưa chính thức đi vào hoạt động nhưng đã được bình chọn vào danh sách 50 khu nghỉ dưỡng nên đến nhất trên thế giới. Nếu không chủ động tìm hiểu có lẽ tôi làm sao biết được mình sắp tham dự một sự kiện tầm cỡ thế nào.
Thấy chiếc xe vừa vượt qua cổng, tôi đột nhiên có chút căng thẳng. Trong khi các xe khác đều rẽ trái theo hướng của bãi đỗ xe, thì Minjeong lại cho xe đi thẳng.
"Minjeong, bãi đỗ xe ở bên kia!"
Minjeong rõ ràng nghe được lời tôi nói nhưng vẫn không hề dừng xe, thậm chí còn phấn khích tăng tốc. Chiếc xe cứ thế tiến thẳng vào đại sảnh, trước khi hãm phanh còn thành thạo vẽ thành một vòng cung tuyệt đẹp. Lúc này, Minjeong mới quay sang nhìn tôi, ngạo nghễ tuyên bố:
"Đây mới đúng là nơi đỗ xe của em!"
Tôi cắn môi mắng thầm một tiếng rồi cũng nhanh chóng cho qua. Thoáng nhìn ra khung cảnh bên ngoài, tôi có chút kinh ngạc khi phát hiện có rất nhiều vệ sĩ đang đứng ở xung quanh, các phóng viên thì xếp thành hai hàng ngay ngắn ở hai bên thảm đỏ. Không những thế, bên trong sảnh, ngay dưới chiếc sân khấu hoành tráng kia còn có biết bao ánh mắt đang hướng về phía chúng tôi.
Cảm giác này...thật là làm tôi áp lực muốn chết!
Lặng lẽ nuốt vào một ngụm nước bọt, lại nhìn sang người đang ngồi bên cạnh, ánh mắt của tôi có mơ hồ: "Minjeong, lát nữa, em và chị sẽ cùng đi vào bên trong....thật sao?"
Minjeong liền trao cho tôi một cái nhíu mày khó hiểu: "Nếu không em đưa chị tới đây làm gì?"
Dứt lời, người kia rất bình thản tiến tới cởi dây an toàn cho tôi, tiện thể in lên cổ tôi một nụ hôn: "Hửm?"
Nhưng tôi vẫn còn một thắc mắc: "Sau đó thì sao?"
"Lát nữa, đừng buông tay em ra là được rồi!" Minjeong nói nhỏ vào tai tôi, sau đó thẳng người dậy, ngón tay gõ nhẹ lên cửa kính đúng ba lần giống như đang ra lệnh cho người bên ngoài.
Cửa xe bên phía em ấy ngay lập tức được mở ra, Minjeong tùy tiện nâng tay chỉnh chỉnh lại cà vạt như thể một thói quen, trước biết bao ống kính phóng viên, người kia mang theo cả sự cao quý của mình, một chân rồi hai chân giẫm lên thảm đỏ cho đến khi đứng vững trên mặt đất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com