Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

[Trans|Stony]Ghost


https://tieuketu.wordpress.com/2016/07/07/transstonyghost/

___________

"Ước gì tôi chạm được vào anh," Steve bầm bầm; anh không chắc liệu anh có muốn Tony nghe thấy mình không.

Tony nghe chứ, tất nhiên, bởi mấy ngày nay, gã nghe được tất cả, để ngăn gã, anh phải khóa mình trong phòng, tháo hết các thiết bị điện tử trong đó đi–và anh sẽ không đời nào làm vậy. Với Tony, hay với chính mình.

"Cậu có thể chạm vào tôi mà," Tony bình thản nói.

"Anh biết ý tôi không phải như vậy," Steve khó chịu đáp.

"Cậu phải nói rõ chứ," Tony trách anh. Giọng gã vang từ khắp phía; từ khắp những cái loa ẩn trong phòng Steve.

"Anh–anh nói chuyện qua điện thoại được không?" Steve hỏi.

"Như kiểu tôi gọi cho cậu ấy hả?" Tony lộ ra vẻ thích thú.

"Giống vậy." Steve nhỏ giọng, đằng nào Tony cũng nghe thấy.

Điện thoại của anh không thật sự nhận cuộc gọi–nhưng đột nhiên, giọng Tony vang lên từ đó. Steve đánh một hơi thở dài. "Tôi không hiểu ý cậu," Tony lên tiếng. "Trong Tháp có mấy bộ giáp. Tôi có thể–"

"Tony," Steve nói, giọng anh mệt mỏi "Tôi muốn chạm vào anh, không phải những bộ giáp."

Một nhịp lặng thinh. " Trước đây cậu đâu có bị vậy."

Trước đây.

"Anh biết sao không." Steve lên tiếng. Anh kiệt quệ rồi. Anh nhớ gã.

"Tôi không rõ." tò mò pha vào giọng Tony "Tôi có thể tải ý thức của mình vào bộ giáp. Quỷ thần ơi, tải nó vào LMD."

"Nó không phải là anh," Steve gầm lên.

"Thế gì khác gì với lúc tôi còn kẹt trong thân xác cũ?" Tony hỏi.

Steve đưa mắt nhìn cái giường trống của anh, ước sao Tony ở đó. Toàn vẹn, cả thể xác lẫn ý thức. "Anh biết mà." anh đáp lại.

"Ừ" Tony thừa nhận, gã buông xuôi.. "Nhưng–cũng có cái lợi."

"Nói tôi nghe một cái xem?" Steve hỏi. Tất cả những gì trong đầu anh bây giờ là: nếu ai đó phát hiện gã còn sống, hơn nữa còn tự do tiếp cận công nghệ, họ sẽ giết gã mất.

Và chuyện đó...hoàn toàn không chấp nhận được.

Lần này,Tony im lặng hồi lâu. "Tôi không thể uống," cuối cùng, gã lên tiếng "Không có nghĩa là tôi không muốn uống, tôi không bao giờ uống, đó là vấn đề. Nhưng lần này, tôi, thực tế mà nói, không thể uống được nữa. Theo tôi thì đây là chuyện tốt, đặc biệt trong thời điểm này."

Steve muốn đấm một thứ gì đó. "Tôi không..."

"Sao, Không ngờ sao? Tôi là một thằng say, Steve, đó đến giờ đều vậy. Hay cậu nghĩ là tôi ổn vì tôi không say xỉn mấy năm nay?" Giọng Tony buốt lạnh, nhưng đó là cái Steve đáng nhận đuợc, không hơn.

"Tôi xin lỗi," giọng Steve nhẹ như hơi thở. "Tôi nhớ anh."

"Tôi đây," Tony khẽ khàng đáp. "Tôi luôn ở đây."

Không phải vậy,Steve nghĩ, anh cũng vừa mừng thầm vừa cảm thấy tội lỗi vì Tony không thể đọc vị anh từ xa. Họ có thể nói chuyện cùng nhau. Thật tốt. Tốt hơn rất nhiều so với nhân vật thay thế mà Steve chẳng muốn nghĩ đến. Nhưng anh muốn chạm được vào gã. Anh muốn hôn gã, ôm gã trong vòng tay mình. Để biết rằng Tony ổn–trừ việc Tony chẳng ổn tẹo nào, và đó là vấn đề.

"Tôi không sao mà," Tony nói, và Steve giật mình. "Tôi không đọc được suy nghĩ của cậu, cậu cũng không nói thẳng ra nốt, nhưng tôi thấy nó trên gương mặt cậu, Steve, tôi quen cậu đã ngần ấy năm rồi."

Steve cười. Ít ra họ vẫn còn nó; còn tình bạn bền lâu–và hơn thế nữa."

"Cậu đã có thể..." Tony rõ ràng đang ngập ngừng. "Tôi cảm kích vì cậu không tháo hết những thứ công nghê trong phòng, nhưng cậu có thể."

Steve muốn phá lên cười. "Không, Tony, tôi không làm được. Nếu bây giờ đây là cách duy nhất để tôi có anh– tôi thật sự không làm được."

"Cảm ơn cậu" Tony nói, như thể gã ngạc nhiên lắm.

Có nhiều câu hỏi trong Steve, mặc dù anh rất sợ lời giải đáp. "Anh–có ở những chỗ khác nữa sao?"

Tony không trả lời ngay, điều đó cũng đủ là một câu trả lời rồi. Cuối cùng, gã nói, giọng không có vẻ gì là có lỗi. "Ừ, cậu biết mà, và chuyện này không ảnh hưởng đến sự quan tâm tôi dành cho cậu, Steve. Cậu luôn là ưu tiên hàng đầu với tôi."

"Tôi nghĩ chúng ta đã vượt qua chuyện với Extremis." Steve buông câu.

"Tôi không biết." Tony nói.

Nghe như là, một lời nói dối. dối nhau để làm gì chứ. Ngay cả lúc này, khi Tony chỉ còn là tiếng vọng từ cả hệ thống của gã, Steve vẫn biết rằng gã đang nói dối.

"Anh còn nhớ," Steve gằn giọng.

"Ừ," một thanh lặng nữa. "Nhớ việc tôi vừa nói với cậu rằng giờ tôi không thể uống nữa không? Đó là một trong những lí do vì sao tôi vui trong tình thế hiện tại. Vận hành mọi thứ ở thể hai nửa tách rời thì tốt hơn rất nhiều so với..."

Trừ việc Tony chẳng vận hành cái quỷ gì hết, vì như mọi khi gã luôn nghĩ đủ mọi chuyện trừ chuyện gã nên làm. Chạy đi. Ngay cả khi gã không còn cơ thể để mà chạy.

"Steve" rồi Tony gọi. "Có nhiều thứ tôi muốn làm nhưng không thể. Ừ, tôi muốn hôn cậu. Tôi muốn uống say, uống mãi. Tôi còn muốn cho một tia repulsor ngay vào đầu mình," gã ngưng nói, và Steve nhìn chăm chăm vào cái điện thoại, anh choáng váng. Anh chẳng biết nói gì trước lời thú nhận của gã. Gã–điều này không mới, mong ước kết liễu của Tony, nhưng gã chưa bao giờ nói thẳng ra như thế. Sau đó, trước khi Steve có thể bình tĩnh lại được, Tony lại tiếp lời. "Trong tất cả cái thứ," gã nói "có một thứ tôi làm được. Tôi giờ chỉ là một mảnh dữ liệu. Và dữ liệu thì có thể xóa."

Steve nắm chặt điện thoại trong tay, như thể gã có thể cảm nhận được anh. "Không" Giọng Steve vỡ òa. Trong mắt anh đầy ật nước. Vậy giờ Tony chỉ còn là một chương trình máy tính–nhưng gã ở ngay đây. Gã còn sống.

"Tôi xin lỗi," sau cùng, Steve nói. "Tôi xin lỗi. Tôi đẩy anh vào tình thế này– Tôi yêu anh, Tony."

"Tôi biết," Tony khẽ nói. "Đó là lí do tôi còn ở lại đây, sau tất cả."

Steve nghe một tiếng 'tách', và nhận ra mình bóp vỡ cái điện thoại.

"Tôi cứ nghĩ cậu muốn tôi gọi cho cậu đấy." Giọng Tony lại vang vọng khắp nơi.

Mắt Steve ghim chăm chăm vào những mảnh vỡ của cái điện thoại "Tôi không cố ý..."

"Tất nhiên là không," Tony nói. "Nhưng lần này, tôi chẳng thể ở ngay dưới tầng, trong xưởng của mình, để sửa nó cho cậu," Rồi gã thêm, "Vấn đề là ở chỗ đó."

"Anh từng nói đó không phải vấn đề," Steve lầm bầm.

"Cậu biết nhân vật thay thế mà," giọng Tong khẽ khàng cất lên. "Bây giờ, chúng ta đều đang nói về nguời này."

"Tony," cuối cùng, anh nói. "Tôi đoán là anh tin tưởng Riri, và–và cả Doom. Nhưng lỡ có nguời phát hiện ra rằng anh chưa chết thật như họ nghĩ–"

"Riri rất giỏi," Tony nói. "Cô ấy cùng Kamala vừa ngăn chặn vài tên Inhuman cùng âm mưu phá phách của bọn chúng." Steve chẳng thèm phiền hà chuyện Tony rõ ràng đang đưa– người khác chen ngang vào giữa việc của gã. "Thêm nữa, tôi thể cho cậu biết bây giờ Victor đang làm gì, nhưng, ừ, tôi tin ổng. Tôi cũng hơi lo rằng ông ấy sẽ thủ tiêu bất kì ai biết được tôi còn sống."

Steve không nên mừng về điều đó. Nhưng–nếu chuyện này bảo đảm sự an toàn cho gã... Steve không thể đứng nhìn gã chết thêm lần nào nữa. Anh từng một lần nhìn bộ giáp bị nghiền nát khi gã vẫn còn kẹp trong đó, anh thấy máu tuôn ra; anh đã chắc rằng anh không còn được nghe giọng gã lần nữa. Và mặc kệ những chuyện Tony làm, điên khùng lẫn khổ đau, trong suốt cuộc chiến... Steve không thể sống thiếu gã được.

"Cứ mong là không ai biết được, đến khi..." Tony lảng sang chuyện khác.

"Khi nào?" Steve hỏi.

"Tôi không thể cứ thế này mãi, đúng không?" giọng gã vang lên bắt đầu từ một cái loa, rồi tuần tự đến những cái kế tiếp. Điều này thật kì khôi, và Steve ước gã đừng làm vậy.

"Có tôi ở đây cùng anh," Steve hứa. Mặc kệ những điều khác trong đầu gã–Tony cần anh, đó là điều quan trọng nhất. "Tôi ở đây và tôi yêu anh."

Giọng Tony vang lên thật buồn. "Ừ, và tôi ở đây vì tôi yêu cậu."

Steve không chắc họ sẽ giải quyết chuyện này như thế nào–nhưng họ phải làm.

Còn Tony thì lặng im sau câu nói.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com