Chương 25: Ấm áp
Lần thứ ba đặt chân vào cao ốc Tinh Vân, Biên Bá Hiền thấy tâm tình của hắn rối như tơ vò.
Nhiều ngày trôi qua, hình như Phác Xán Liệt đã thật sự quên đoạn ký ức đó. Ánh mắt mỗi khi đối diện với Biên Bá Hiền cực kì bình thản, hai người cơ hồ chỉ đơn giản là đồng nghiệp trên cương vị công tác.
Trong khi Biên Bá Hiền lại cảm thấy hắn ngày càng quái gở, khoảng cách tiến tới kế hoạch cũng xa xôi hơn.
Lần này hắn giúp Phác Xán Liệt xử lý chuyện bên Nhân Thông, tuy là thả dây dài bắt cá to, nhưng hắn lại chân thật thay anh ép giá trên bàn đàm phán, sau khi trở về, nhìn thấy nụ cười đầy vẻ tán thưởng của anh, trong nháy mắt ấy, Biên Bá Hiền suýt nữa đã quên bẵng âm mưu mình bày ra, thậm chí còn nghĩ nếu bọn họ thật sự trở thành đồng nghiệp, kề vai sát cánh cùng đánh bại mọi thách thức thì tốt đẹp biết bao.
Loại ý nghĩ điên khùng này khiến Biên Bá Hiền thật bỡ ngỡ.
Đương nhiên, hắn rất giỏi điều chỉnh tâm trạng, nhanh chóng quẳng phứt chuyện này ra sau đầu.Hắn theo đuôi Phác Xán Liệt bước vào căn phòng lạnh như băng kia, anh thả mèo nhỏ ôm trong lòng xuống đất.
Suốt quãng đường về, mèo ta vẫn luôn rúc vào lòng anh ứ chịu chui ra, ngay cả liếc cũng không thèm liếc hắn lấy một lần, làm Biên Bá Hiền vô cùng khao khát muốn giẫm nó một cú, mới đi theo ông vài ngày chưa học được gì ra trò, chỉ biết phản bội chủ nhân.
Cơ mà mang con này về là một quyết định thất bại khôn cùng. Mèo đen Phác Xán Liệt nuôi dường như ngửi được hơi thở đồng loại quanh quất, nó bổ nhào vào con mèo trắng, hai nhóc con có vẻ rất chướng tai gai mắt đối phương, chúng nó đứng tại chỗ trừng nhau ngót nghét chừng mười giây có lẻ, sau đó ăn ý mà méooooooo một tiếng xông lên, lăn lộn cắn xé nhau loạn thành một đống, lông đen lông trắng rơi rớt tứ tung, thê thảm không tả nổi.
Biên Bá Hiền khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn chúng nó.
"Dừng."
Không con nào chịu nghe.
Biên Bá Hiền nhướn mày, lấy chân đá con màu trắng sang một bên, "Qua kia im lặng đợi cho tao." Lại đá con đen một cú, "Còn mày, cút qua đó."
Hai con mèo rốt cuộc cũng bị tách ra, đồng thời quay phắt qua nhìn kẻ địch chung mang tên "Biên Bá Hiền", hung hãn lao vào.
Biên Bá Hiền nhíu mày, một cái bạt tay và một cú đập đánh bay chúng nó, ra vẻ mặc-kệ-tụi-mày, hắn xoay người vào bếp tìm Phác Xán Liệt, tiện tay đóng cửa nhốt luôn đôi mèo đáng ghét kia.
Phác Xán Liệt đang đeo tạp dề nấu cơm, anh đương khuấy khuấy món gì đó trong nồi, dưới ánh sáng vàng nhạt ấm áp, những đường nét cương nghị trên khuôn mặt đã mất hẳn sự lạnh băng vốn có, trái lại còn toát ra vẻ ôn hòa.
"Sao vậy?" Nghe thấy tiếng bước chân đằng sau, Phác Xán Liệt hỏi mà không quay đầu lại.
"Khụ." Biên Bá Hiền đằng hắng, "Không có gì, đến xem anh làm cơm thôi."
"Ừ." Phác Xán Liệt lấy một đĩa thức ăn đã được thái sẵn trên bàn, đổ hết vào nồi, anh thuận miệng hỏi: "Hai con mèo đâu?"
"Còn đang đánh nhau."
Phác Xán Liệt ngoảnh đầu lại nhìn Biên Bá Hiền, anh cười: "Đi tắm đi, toàn thân cậu đều là lông mèo."
"Vậy còn tụi nó?"
"Cứ để chúng đánh cho thỏa thích, mệt thì tự biết nghỉ ngơi."
"Ừ." Biên Bá Hiền gật đầu, phương pháp này có cá tính à nha, rất giống phong cách làm việc của anh ta.
"Vậy tôi đi tắm đây." Hắn sải được hai bước thì ngoảnh lại, "Áo ngủ?"
"Ngăn kéo thứ ba ở tủ quần áo, cậu tự lấy đi."
-
Biên Bá Hiền lơn tơn đến phòng ngủ của Phác Xán Liệt, đây là lần đầu tiên thâm nhập vào "chốn riêng" của anh, không hiểu sao hắn có chút chờ mong.
Đẩy cửa ra, quả nhiên nội thất đơn giản lại sạch sẽ y như tưởng tượng, drap giường trắng tinh như vừa mua được trải ngay ngắn, giường còn lớn hơn cả chiếc king size ở hộp đêm của hắn, nằm lên đó có thể lăn qua lộn lại những năm vòng.Ngoại trừ giường chỉ còn một tủ quần áo siêu lớn, Biên Bá Hiền tò mò bò xuống mở ra xem, quần áo bên trong được sắp xếp hết sức chỉnh tề.
Tủ quần áo của anh rất thú vị, tổng cộng có bốn ngăn đứng, quần áo được phân loại kỹ rồi mới xếp vào. Ngăn đứng thứ nhất là áo vest, chủ yếu là màu xám và đen, ngăn thứ hai treo đầy sơ mi và cravat, ngăn thứ ba là một ít áo khoác lớn và dày, cuối cùng là trang phục dành cho vận động hay lúc thư giãn.
Lúc thay đồ có thể mở ngăn thứ nhất và thứ hai, lấy ở mỗi ngăn một cái rồi mặc lên người, vừa nhìn đã hiểu, rất thuận tiện, không bao giờ xảy ra tình trạng không tìm ra y phục, chẳng giống Biên Bá Hiền, lần nào hắn cũng phải xới tung tủ áo bừa bộn gần nửa ngày mới xong.
Biên Bá Hiền vuốt mũi. Kinh nghiệm này thật đáng học hỏi.
Phía dưới ngăn đứng còn có ba ngăn ngang, Biên Bá Hiền kéo ngăn thứ nhất ra, là tất và dây nịt linh tinh chi đó, nhưng cũng được cuốn thành từng cuộn đặt gọn gàng.
Ngăn thứ hai vừa bật mở, đập vào mắt là "thế giới của đồ trong", chủ yếu là màu đen, thoạt nhìn gợi cảm mê hồn.
Chẳng biết vì lẽ gì, nhìn mớ đồ lót của anh, trái tim hắn giật nảy một cái, theo như cách nói của chú út Diệp Kính Văn, là nhịp tim đang bình thường chợt gia tăng một chút rồi sau đó là tăng cao quá mức.
"Đang làm gì thế?" Sau lưng thình lình truyền đến một chất giọng trầm thấp.
Biên Bá Hiền nghĩ thầm, anh ta có thấy được cảnh hắn say mê lục qυầи ɭóŧ không vậy, hắn đứng dậy, chẳng chút ngượng ngùng cười nói: "Không thấy áo ngủ."
"Ở ngăn kéo thứ ba." Phác Xán Liệt đáp.
Biên Bá Hiền cúi người lấy áo ngủ từ ngăn kéo, hắn quay đầu lại cười: "Anh không canh chừng cơm đang nấu sao?"
"Cơm nấu xong rồi, ăn trước đi rồi hẵng tắm rửa."
Biên Bá Hiền tự nhủ, mày háo sắc quá Biên Bá Hiền, "khám phá" tủ quần áo của anh ta lâu như vậy, thậm chí "gạo nấu thành cơm" luôn rồi.
. . . . . . .
Biên Bá Hiền ngồi vào bàn ăn chuẩn bị ăn cơm, còn hai chú mèo quả nhiên đã chiến đấu mệt mỏi, mỗi con chiếm một bên sô pha, nằm ườn ra trừng trộ nhau.
Phác Xán Liệt dùng hai cái bát không rót sữa vào, đặt trước mặt mỗi con một bát, vỗ vỗ đầu mèo nhỏ, ý bảo nó uống đi. Hai chú mèo cũng ngoan ngoãn hiếm thấy, cúi đầu im lặng uống hết phần của mình, Biên Bá Hiền ngồi ở góc kia vừa khéo có thể nhìn thấy gương mặt nghiêng nghiêng của Phác Xán Liệt, không còn vẻ lạnh tanh như băng tuyết vạn năm khi ở công ty, lúc này anh rất dịu dàng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu mèo nhỏ, khóe miệng hơi cong lên, giống như đang cười, giống như vì vui vẻ mà thả lỏng nét mặt. Ánh đèn dìu dịu chiếu lên mặt anh, toát ra ấm áp vô ngần, đến nỗi. . . .làm người ta cầm lòng không đặng mà muốn lại gần ôm anh.
Đàn ông lạnh lùng chợt trở nên dịu dàng, sức hấp dẫn thật sự có thể gϊếŧ người trong chớp mắt.
Biên Bá Hiền nhịn không nổi lại ngắm anh lần nữa, đúng lúc Phác Xán Liệt quay đầu lại bắt gặp ánh mắt của hắn.Phác Xán Liệt cười khẽ: "Hai nhóc con này đánh dữ dội quá nên đói bụng rồi, ăn rất nhiều."
Biên Bá Hiền ưm một tiếng, im thin thít cúi đầu và cơm, thật không muốn thừa nhận vừa nãy trái tim hắn đập mạnh vô cùng.
Phác Xán Liệt ngồi vào bàn, thuận tay gắp một lát thịt cho hắn.
"Nếm thử món này xem."
Biên Bá Hiền gắp lên cắn một miếng, bỗng thấy đầu lưỡi cay xè, nhưng cũng không đến nỗi khó ăn, chậm rãi nhai nuốt mới cảm nhận được độ non mềm, rất ngon.
"Anh nấu ăn giỏi quá."
"Mẹ tôi dạy đấy."
"Ừ." Biên Bá Hiền gật đầu, bầu không khí tĩnh lặng càng làm tim hắn đập mãnh liệt hơn, thế nên hắn bèn chuyển sang chủ đề khác: "Hình như anh có một cậu em trai, hai người không sống chung sao?"
"Trường em tôi bắt học nội trú."
"Cậu ta thua anh bao nhiêu tuổi? Sao chỉ mới học phổ thông?"
"Nó chào đời sau khi mẹ tôi tái hôn, tuổi chênh nhau rất lớn, tôi hơn nó mười tuổi."
"Nói vậy anh cùng họ với mẹ?" Thấy Phác Xán Liệt gật đầu, Biên Bá Hiền cười: "Anh với em anh chắc khác nhau nhiều lắm?"
"Ừ." Phác Xán Liệt khựng lại, "Sao bỗng nhiên có hứng thú với em tôi vậy?" =))
"Ai dà, làm cấp dưới cũng nên quan tâm người thân của sếp chút chứ." W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m
Phác Xán Liệt nhìn hắn, hồi lâu sau anh mới bảo: "Chung quy tôi luôn cho rằng để cậu làm cấp dưới quả thật là không quý trọng nhân tài."
"Anh đề cao tôi quá."
Phác Xán Liệt cười, không nói thêm gì nữa.
-
Thế rồi đến khi ngủ, chả biết có phải đúng dịp hay không, điều hòa trong phòng dành cho khách bị hỏng.
Biên Bá Hiền mặt dày lăn lên chiếc giường lớn của Phác Xán Liệt, hai người nằm sóng vai tựa như bạn bè.
Tuy Phác Xán Liệt vẫn không hề có động tác sỗ sàng nào, ngay cả ánh mắt cũng bình thản như nước, nhưng Biên Bá Hiền lại khốn khổ vì liều mạng kiềm chế "khao khát tìиɦ ɖu͙ƈ" đang bắt đầu rục rịch trong cơ thể hắn. Trông thấy Phác Xán Liệt cởi bộ tây trang thường ngày thay bằng áo ngủ mềm mại, một mảng ngực màu mật ong cũng lồ lộ ra ngoài, Biên Bá Hiền chỉ muốn bổ nhào lại dốc sức hôn anh mấy cái.
Cẩn thận tính toán lại, từ khi về nước đến nay áng chừng đã một tháng, thế mà chưa bao giờ đi tìm bạn tình, đối với kẻ phong lưu như Biên Bá Hiền thật là chuyện không thể tin nổi.
Hắn híp mắt nhìn Phác Xán Liệt, âm thầm tính xem có kế hoạch nào khả thi hạ gục anh không. Chợt nhớ tới sức mạnh lần anh suýt chút nữa đã vặn đứt eo hắn, Biên Bá Hiền đành tạm thời xua tan ý niệm này trong đầu.
Hai người sóng vai tựa vào giường xem TV, Phác Xán Liệt chuyển qua kênh "Kinh tế và đời sống", vừa hay đương phát bản tin nói về buổi lễ công bố.
"Tham dự lễ công bố lần này gồm có chủ tịch tập đoàn Long Hoa Diệp Kính Hy, giám đốc tập đoàn Đông Thành Phác Xán Liệt, chủ tịch tập đoàn Nam Dao Từ Văn Sơn. . . ."Trên màn hình là cảnh Diệp Kính Hy đang ngồi trò chuyện với Phác Xán Liệt, trên mặt cả hai đều là biểu cảm thản nhiên.
Phác Xán Liệt bỗng cất lời: "Hôm đó Diệp Kính Hy có hỏi về cậu."
Biên Bá Hiền giật mình, bất quá hắn vẫn tươi cười: "Vậy á?"
"Anh ta nói giọng cậu rất đặc biệt."
"À, hôm ấy tôi gọi điện thì gặp anh ta. Có thể là anh ta nhàm chán nên thuận miệng hỏi."
"Có lẽ vậy." Phác Xán Liệt đáp.
Biên Bá Hiền rất chi ung dung, thấy Phác Xán Liệt cũng không tiếp tục truy vấn, hắn bèn lái sang chuyện khác: "Chả nhẽ hết giờ làm rồi mà giám đốc Tư còn muốn thảo luận công việc?"
Phác Xán Liệt quay sang: "Vậy cậu muốn thảo luận cái gì?"
Biên Bá Hiền nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, hắn cười rộ lên: "Anh ghét 'tình một đêm' lắm hả?"
"Không thích."
"Thế anh từng trải qua mấy việc giống vậy chưa?"
"Cậu quan tâm chuyện này làm gì?"
"Đều là cánh đàn ông với nhau, thảo luận vấn đề sinh lý một chút thì có sao."
Phác Xán Liệt liếc hắn: "Bởi vì mặt cậu dường như hiện lên từ 'âm mưu'."
Biên Bá Hiền vuốt mũi: "Vậy á?"
Phác Xán Liệt không trả lời, anh chui vào chăn, nhắm mắt lại rồi điềm nhiên bảo: "Sắp mười hai giờ rồi, ngủ đi."
Đoạn, anh tắt TV, còn không quên tắt luôn đèn ngủ đầu giường.
Mất đi ánh sáng vàng dịu, bóng tối bao trùm toàn bộ căn phòng.
Phác Xán Liệt rất nhanh đã nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, Biên Bá Hiền cũng ngoan ngoãn nằm yên, không hề có động tác xấu.
Như thể đã thành tập quán, đến nửa đêm Biên Bá Hiền lại bừng tỉnh vì lạnh.
Giống như thường ngày, hắn vốn định đứng dậy đến trước cửa sổ ngắm cảnh đêm, nhưng lúc xốc chăn lên lại cảm nhận được một hơi thở ấm áp vương vất bên cạnh.
Bởi vì Phác Xán Liệt sống ở nơi rất cao, vầng trăng ngoài cửa to mà sáng rực, giống như một chiếc đĩa tròn vành vạnh được tạc từ ngọc, chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm đến.
Ánh trăng êm dịu chiếu xuyên qua lớp lụa mỏng trắng tinh len lỏi vào phòng, khẽ rơi lên gương mặt tuấn mỹ của Phác Xán Liệt, Biên Bá Hiền nghiêng đầu ngắm anh, thấy đôi mày anh hơi giãn ra, đôi môi mím nhẹ, hô hấp đều đều, dường như đã say giấc.
Biên Bá Hiền nhếch môi, nghiêng người qua, dùng cánh tay chống đỡ thân thể, nhắm thẳng đôi môi đầy đặn của anh mà hôn.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập và hơi thở lẫn nhau, đôi môi lạnh lẽo của hắn chạm vào đôi môi ấm nóng của anh, xúc cảm mềm mại mới thư thái làm sao, phù hợp không gì sánh được.
Biên Bá Hiền vươn đầu lưỡi, khẽ khàng men theo bờ môi gợi cảm, dường như Phác Xán Liệt cảm thấy gì đó, anh khẽ nhíu mày, hắn bèn cấp tốc lui ra.Mỹ mãn chui lại vào ổ chăn, vì có người nằm cạnh, lúc làn da trần ma xát với lớp chăn êm như nhung sẽ sinh ra nỗi khoan khoái trào dâng từ tận đáy lòng. Nhưng chính "khoảng cách hữu nghị" khoảng một khuỷu tay kia làm Biên Bá Hiền thấy hơi hậm hực, thế nên hắn ra vẻ sợ lạnh nhích lại gần, "bất cẩn" ôm anh, nhân cơ hội ăn tí đậu hũ.
Hệt như thứ hắn khát khao bao lâu nay chính là cảm giác này, nửa đêm lúc tỉnh giấc có người để ôm, thật làm người ta thấy ấm áp len sâu vào lòng.
Biên Bá Hiền bất đắc dĩ nghĩ, uổng công trăng hoa nhiều năm như vậy, hiện giờ lại sa sút đến tình trạng đi hôn trộm người ta, quả thực là trò hề buồn cười nhất năm nay.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com