Chương 1: THỨC TỈNH (KẾT)
MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972: LƯỠI HÁI TRONG CƠN BÃO LỬA
Mùa hè năm 1972. Mặt trời miền Trung bỏng rát đổ lửa xuống chiến trường, từng ngóc ngách của chiến hào. Nhưng cái nóng ấy chẳng là gì so với địa ngục lửa đạn đang nung chảy mọi thứ tại dải đất này. Đây là giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc.
Tại một phân đoạn của chiến hào Đại đội 7, không khí đặc quánh, nặng nề, khó thở. Hơi nóng hầm hập của những vỏ đạn rỗng, mùi thuốc súng cháy khét, và mùi máu tươi tanh nồng quyện lại, tạo thành một hỗn hợp tử khí nghẹt thở. Những bức tường đất đã thấm đẫm mồ hôi, máu và nỗi sợ hãi của vô số trận chiến. Ánh sáng le lói, mờ ảo, chỉ được chiếu rọi bởi những ánh chớp loé lên từ họng súng.
"Bằng chíu... bằng chíu... Đoàng! Đùng! RẦM!"
Tiếng AK, AR-15 gầm lên như hàng ngàn con thú dữ khát máu, xé toạc màn đêm và cả bầu trời. Chúng bắn không ngừng nghỉ, tạo thành một màn mưa kim loại dày đặc đến nghẹt thở. Những quả lựu đạn nổ giòn, tung toé mảnh vụn, xới tung đất đá. Nhưng ghê gớm và tàn bạo nhất là tiếng gầm thét của pháo binh. Pháo 105mm, 155mm từ các căn cứ hỏa lực của địch nổ chát chúa, liên tục cày xới mặt đất, tạo ra những hố bom đen ngòm, sâu hoắm. Tử thần đang nhảy múa điên loạn trên từng tấc chiến hào, từng giây phút là một ván cược sinh tử không thể quay đầu.
Ê cái thằng ngu kia, núp cái đầu xuống! Muốn thủng đầu à!?" – Giọng lão Bình, Chính trị viên, khản đặc và nóng nảy, cố gắng át đi tiếng nổ. – "Ê thằng nhát chết kia, bắn đi chứ! Gì mà sợ đái ra quần thế, đừng để bọn chúng tràn qua!?"
Giọng lão Bình, khản đặc, lạc hẳn đi vì liên tục gào thét. Khuôn mặt lão nhăn nhó, lấm lem bùn đất và khói đạn, ánh mắt bừng bừng lửa giận và nỗi lo lắng tột cùng. - Lão vừa đốc thúc, vừa tự mình quăng một quả lựu đạn về phía trước, tiếng nổ Đoàng! tạm thời làm câm lặng một ổ hỏa lực của địch.
Nhóm của Hưng gồm Hưng Võ, Duy Byă những chiến binh đã chai lì với cái chết, đã biến nỗi sợ hãi thành ý chí sống còn. Họ hiểu rõ, nếu ngừng chiến đấu, họ sẽ chết, và cuộc chiến này sẽ thất bại. Từng loạt AK điểm xạ của đồng đội đều đặn, chính xác, như những nhịp thở cuối cùng của những người đang kề cận cái chết.
Riêng Hưng, trên tay anh là khẩu STV-380 huyền thoại. Nó không chỉ là một khẩu súng, nó là một phần cơ thể anh, một người bạn đồng hành qua bao mùa mưa bom bão đạn. Hưng là một cán bộ cũng là một xạ thủ cừ khôi nhất của Đại đội, mỗi viên đạn anh bắn ra đều mang theo sự lạnh lùng và chính xác tuyệt đối. Từng viên đạn từ nòng súng đó vẫn đều đặn khạc ra những cái chết vô tình về phía quân thù. Anh né tránh từng làn đạn rít qua, đôi mắt tập trung cao độ, phản công không ngừng nghỉ. Sức chịu đựng và sự tập trung của anh gần như phi thường.
Có lẽ cả hai bên đã thấm mệt nên tiếng súng im dần, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi tiếng súng đạn thưa đi, Trung sĩ Toàn (19 tuổi), vừa nạp băng đạn cho khẩu tiểu liên, thở dốc nhìn Hưng:
"Anh Hưng này... Em nói thật, cái Thành cổ này không phải đất. Nó là máu của anh em mình."
Hưng chưa kịp lên tiếng tay anh vẫn kiểm tra khẩu STV-380, thì trung úy Duy bya nhếch mép cười buồn bã:
"Thì các em nghĩ nó là gì? Đây là địa ngục. Mà địa ngục thì làm gì có đất, chỉ có tro tàn thôi."
Chiến sĩ Lợi (20 tuổi), đang cắn mẩu lương khô khô khốc, quay sang Hưng:
"Anh Duy, anh là kỹ sư. Vậy là anh biết xây nhà. Em chỉ mong có ngày về, lấy vợ, xây được một cái nhà nhỏ bên bờ sông Thạch Hãn này thôi."
Trung sĩ Toàn xen vào, giọng khàn khàn:
"Mơ mộng đấy, Lợi. Anh Hưng , anh Duy với anh Hưng Võ, nếu hòa bình, các anh sẽ làm gì? Ở lại đây với bọn em hay anh trở về tương lai?"
Hưng siết chặt báng súng. Anh nhìn vào mắt Toàn và Lợi, gương mặt anh trở nên trang nghiêm:
"Bọn anh sẽ trở về nơi anh thuộc về em ạ... nơi mà dòng thời gian đã định sẵn cho anh."
Chiến sĩ Lợi nắm chặt khẩu súng: "Vậy là các anh sẽ bỏ bọn em? Không cùng nhau xây lại đất nước này sao, kỹ sư?"
Duy lắc đầu: "Không. Anh không bỏ các em. Nhưng mấy đứa tin anh đi, chắc chắn chúng ta sẽ thống nhất, chắc chắn chúng ta sẽ có được hòa bình!"
Lão Bình, đột ngột lên tiếng, giọng đầy nghiêm trọng:
"Đúng đấy! Các đồng chí là nhân chứng lịch sử của chúng ta! Các cậu phải sống!"
Tất nhiên là thế rồi, yên tâm đi, chúng tôi sẽ sống sót
Toàn cười lớn: "Được! Vậy các anh là nhân chứng của tương lai nhé! Nếu em hy sinh, mấy anh phải kể cho con em nghe chiến công của em đấy!"
"PHÁO 105 TRỰC XẠ!" – Lão Bình đột ngột gào lên, âm thanh chói tai cắt ngang mọi lời thề.
Đang trong cao trào của trận chiến, khi Hưng đang thay băng đạn thứ mười, mọi thứ bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Bỗng nhiên! Một âm thanh xé tai, khô khốc đến rợn người, như tiếng rách của không gian. Một quả đạn pháo 105mm, được tính toán cực kỳ chính xác hoặc chỉ đơn giản là sự may rủi tàn độc của chiến tranh, rơi xuống gần như trực xạ, chỉ cách vị trí của Hưng và đồng đội vài bước chân. Nó không kịp tạo ra tiếng rít báo hiệu.
UỲNHH!
Một vụ nổ khủng khiếp, vượt qua mọi tiếng nổ khác trong chiến trường, xé toạc không khí. Hưng cảm thấy một sức mạnh vô hình, một bàn tay khổng lồ bằng không khí, đầy bạo ngược, đẩy bật anh văng xa hơn 10 mét, lộn vòng giữa không trung trước khi va đập mạnh xuống một bức tường đất bên kia chiến hào. Cơn chấn động khủng khiếp đi xuyên qua da thịt, qua tận xương tủy. Mọi âm thanh xung quanh anh bỗng tắt lịm, thế giới quay cuồng rồi chìm vào màn đêm tĩnh lặng. Anh ngất lịm đi, cơ thể anh như một tấm giẻ rách bị vứt bỏ.
SỰ PHẪN NỘ
Tầm ba phút sau...
Hưng từ từ tỉnh lại, trong một trạng thái đau đớn và bàng hoàng cực độ. Đầu óc anh quay cuồng như một con quay mất phương hướng. Anh cảm thấy như mình vừa bị một chiếc xe tải nghiền qua. Mọi vật xung quanh anh mờ ảo, nhưng một thứ mùi kinh tởm, tanh nồng, ngai ngái, ghê tởm xộc thẳng vào cánh mũi: mùi máu tươi, mùi thịt cháy khét, mùi thuốc súng và mùi của cái chết. Mùi của địa ngục trần gian.
Anh lồm cồm bò dậy, cố gắng tập trung thị giác. Khung cảnh trước mắt anh khiến trái tim anh như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt, rồi xé toạc thành từng mảnh.
Đồng đội của anh, trung đội anh - những người anh đã cùng ăn, cùng ngủ, cùng chia sẻ từng điếu thuốc, cùng chiến đấu và tin tưởng vào nhau như anh em ruột thịt - đã hy sinh. Họ không chỉ chết, họ đã bị xé xác. Máu thịt văng khắp nơi, những mảnh cơ thể không còn nguyên vẹn, nằm vương vãi trên nền chiến hào bê bết. Một mảnh áo rách của đồng chí Toàn, người vừa cười và chia cho anh điếu thuốc lúc nãy, vẫn còn dính trên dây kẽm gai. Anh nhận ra bàn tay của tiểu đội trưởng Long, đã bị thổi bay, nằm cách đó vài mét, vẫn còn nắm chặt một quả lựu đạn chưa kịp rút chốt.
Mắt Hưng đỏ ngầu, một tiếng hét đau đớn, xé lòng, tột cùng tuyệt vọng bật ra, hoà lẫn với tiếng gầm của trận chiến. Anh bị sốc, bị giày vò bởi nỗi đau mất mát quá lớn, một nỗi đau không thể chịu đựng nổi.
Đau đớn hơn khi anh ta nhìn thấy hai đồng chí đồng hành cùng anh là Duy và Hưng Võ đã hi sinh bên cạnh, cơ thể của họ đã không còn nguyên vẹn. Anh ta bất giác hét lên: không.... Hưng, Duy tỉnh lại đi hai em không được chết chúng ta còn lời hứa với tương lai chúng ta còn phải trở về tính lại điiiiiiiiiiiiii. Hai đứa hứa là sẽ sống sót để trở về tương lai mà
Nói rồi anh ta vớ lấy khẩu AK còn vương vãi trên đất, lên đạn mà quên mất khẩu súng của mình đang đeo trên người. Anh vừa khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lấm lem, vừa điên cuồng nhả hết cả băng đạn còn sót lại về phía địch, như một con thú bị thương đang vật lộn trong cơn tuyệt vọng cuối cùng. Mỗi viên đạn như mang theo nỗi đau, sự uất hận và cả lời thề trả thù.
Rồi, một sự khựng lại đột ngột, lạnh lùng, dứt khoát.
HẮN DỪNG LẠI.
Hưng vứt khẩu AK cạn đạn xuống đất, không phải vì hết đạn, mà vì nhận ra sự vô vọng của những viên đạn nhỏ bé này. Sự phẫn nộ, cơn thịnh nộ tột cùng đã đạt đến giới hạn không thể dung chứa nổi. Nó không còn là nỗi buồn hay sự sợ hãi nữa, mà là một cảm giác cuồng nộ tinh khiết, một ngọn lửa hủy diệt đốt cháy mọi cảm xúc khác.
"Chúng mày phải trả giá!" Ý nghĩ đó gầm lên trong đầu anh.
Anh từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt dính đầy bùn đất và máu khô, nhưng đôi mắt anh đã hoàn toàn thay đổi. Chúng không còn là đôi mắt của một người lính mệt mỏi, mà là hai hố sâu rực cháy, mang theo một sự điên dại hủy diệt.
Một sức mạnh không thể kiểm soát, một nguồn năng lượng vô hình nhưng dữ dội, như một dòng dung nham nóng chảy, tuôn trào từ sâu thẳm cơ thể anh.
Anh nhảy vọt lên nóc chiến hào, đứng thẳng giữa làn mưa đạn, như một pho tượng tạc từ đá. Anh ta tháo khẩu súng STV của anh và thả xuống đất , hai anh buông thõng, vô lực, nhưng khí chất xung quanh anh lại bốc lên ngùn ngụt.
Lính Mỹ, lính Ngụy vẫn điên cuồng xả súng, có những tên nhìn thấy anh và tự hỏi: Hắn ta bị điên à ? Hay là tự sát ?
Vị Đại đội trưởng bên ta hét lên tuyệt vọng: "Cái thằng kia! Muốn chết à! Nhảy xuống! Hưng! NGHE TAO NÓI KHÔNG!?"
Hưng không đáp. Anh chỉ từ từ ngẩng đầu lên, khoé môi nhếch lên, nụ cười nhếch mép, khinh miệt và điên dại.
Ngay lập tức, luồng không khí xung quanh Hưng bắt đầu gào thét. Cát bụi và mảnh vụn bắt đầu bị xoáy cuộn, tạo thành một cơn lốc nhỏ xung quanh anh. Một áp suất năng lượng khủng khiếp đè nén mọi thứ.
Anh hét lên, chửi một tiếng gào xé rách không gian, không còn là tiếng gào đau đớn, mà là tiếng gầm của một thế lực vũ trụ bị xúc phạm:
Địt con mẹ tất cả bọn Mỹ Ngụy
"TAO SẼ XÓA SỔ TẤT CẢ CHÚNG MÀY!!!"
"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!"
BÙM! Một tiếng nổ nhẹ, nhưng mang sức mạnh của một vụ nổ nhỏ, bùng phát từ chính cơ thể Hưng. Năng lượng cuồng nộ từ cơn tức giận tột cùng đã phá vỡ mọi giới hạn thể xác.
Một luồng khí vô hình, nhưng có thể nhìn thấy bằng mắt thường, một làn sóng xung kích màu vàng kim rực rỡ, thổi dạt về bốn phía, cuốn theo bụi bặm, đá vụn, và làm rung chuyển cả chiến hào. Mái tóc của Hưng, trong khoảnh khắc đó, đã hoàn toàn chuyển thành màu vàng kim ánh kim loại và dựng đứng, cứng như thép, lấp lánh như vầng hào quang.
Xung quanh anh, một quầng sáng màu vàng kim chói loà, mạnh mẽ và dữ dội, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể. Đây không phải là ánh sáng đơn thuần, mà là năng lượng thuần túy được nén lại. Những tia sáng nhỏ, như những lưỡi kiếm năng lượng, chạy xung quanh anh, xé gió kêu "Chíu chíu" kinh hoàng, tạo ra một trường năng lượng bảo vệ không thể xuyên phá. Từ đỉnh đầu xuống tận gót chân, một vòng tròn sét màu xanh biếc, dữ dội, không ngừng kêu "Xẹt xẹt" liên hồi, nhảy múa quanh cơ thể anh, tạo ra tiếng nổ lách tách như hàng ngàn tia lửa điện. Hưng đã đạt đến trạng thái Siêu Chiến Binh Huyền Thoại.
Quân địch hoảng loạn tột độ. Chúng không còn coi anh là con người nữa.
Tất cả họng súng máy, pháo, cối... đều đồng loạt chĩa vào anh. Cả một cơn mưa kim loại chết chóc đổ ập xuống Hưng.
Hưng chỉ nhếch mép, nụ cười khinh miệt: "Vô ích thôi, trò trẻ con.
Tất cả những viên đạn, những quả đạn pháo lao đến, khi vừa chạm tới quầng năng lượng vàng kim của Hưng, đều tan rã ngay lập tức, tan thành tro bụi, hóa hơi, biến mất hoàn toàn trong không khí. Không một vật chất nào có thể xuyên qua lớp chắn năng lượng của Siêu Chiến Binh.
Ánh mắt Hưng sắc lạnh như băng, không còn một chút cảm xúc nào của con người, chỉ còn sự cuồng nộ và ý chí hủy diệt. Anh cảm nhận được sức mạnh vô biên đang cuộn trào trong huyết quản, nó là sức mạnh của vũ trụ, là sức mạnh của cơn tức giận tích tụ qua hàng vạn năm.
Anh từ từ giơ bàn tay phải lên, lòng bàn tay mở ra, nhắm thẳng về phía đội hình địch, nơi có hàng ngàn tên lính, hàng trăm khí tài nặng nề đang tập trung. Năng lượng từ quầng sáng vàng kim xung quanh anh bắt đầu bị hút vào lòng bàn tay, nén lại, tạo thành một quả cầu năng lượng rực sáng, toả ra nhiệt lượng khủng khiếp, làm nóng chảy cả không khí.
Hắn khẽ thốt lên, giọng nói trầm vang như sấm, không phải từ cổ họng anh, mà từ chính không khí xung quanh:
"Tất cả... phải biến mất! Đây là sự trừng phạt cho tội ác của chúng mày!"
"Big Bang... Final Flash..."
"HỦY... DIỆT!"
VÙÙÙÙM!
Một tia chớp chói loà, một luồng năng lượng màu vàng kim pha xanh biếc, không phải tia lửa điện, mà là một cột sáng thuần túy năng lượng, dày đặc, gầm thét, như một lưỡi hái tử thần của Chúa tể. Nó bắn thẳng từ lòng bàn tay Hưng về phía quân địch với tốc độ ánh sáng, xé toạc không gian và thời gian, tạo ra một vệt sáng kinh hoàng trên bầu trời. Luồng sáng đó không đi theo đường thẳng, mà xoáy cuộn như một cơn lốc vũ trụ, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.
Bọn chúng chẳng kịp chạy, chẳng kịp gào thét, chỉ kịp nhìn thấy luồng sáng ấy nuốt chửng lấy mình. Ánh sáng đó thiêu đốt mọi thứ, cả hy vọng và sự sống.
Sau đó... một tiếng nổ chát chúa, khô khốc, nhưng lại mang một sức mạnh kinh hoàng chưa từng có, một tiếng nổ đủ để chấn động cả một khu vực rộng lớn.
UỲNHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!!
Toàn bộ chiến trường phía đối diện, cả một khu vực rộng lớn đến 25 héc ta , bị nuốt chửng bởi một quầng sáng trắng xoá, chói mắt hơn hàng ngàn mặt trời cùng lúc. Lớp đất đá, cây cối, con người, xe cộ... tất cả đều bốc hơi ngay lập tức. Âm thanh của vụ nổ không chỉ là âm thanh, nó là một lực vật lý, một làn sóng xung kích vô hình đẩy bật cả những chiến hào của ta.
Hàng ngàn sinh mạng bị thiêu rụi, biến thành tro bụi ngay lập tức, không kịp cảm nhận đau đớn. Những tiếng thét kinh hoàng, tuyệt vọng, chỉ kéo dài chưa đầy một phần giây, rồi tắt lịm.
Những chiếc xe tăng M48, M60, xe bọc thép M113, pháo tự hành M109 - những niềm kiêu hãnh của quân đội địch - bị nhiệt lượng khủng khiếp nung chảy thành những giọt kim loại lỏng. Thép dày biến thành dung nham, rồi bốc hơi. Chúng không bị phá hủy, chúng bị xóa sổ khỏi sự tồn tại.
Toàn bộ khu vực bị tấn công, rộng hàng chục héc ta, bị san phẳng hoàn toàn. Mọi vật thể, mọi công trình, mọi dấu vết sự sống đều bị xóa sổ. Lớp đất mặt bị bốc hơi, để lộ ra những tầng đất đá sâu hơn.
Sau tiếng nổ, một cột khói hình nấm khổng lồ, đen đặc và dữ tợn, vươn thẳng lên trời. Nó không phải là khói thông thường, mà là khói bụi lẫn tro tàn của sự hủy diệt, cao vút, vượt qua cả những đám mây, xuyên qua tầng bình lưu, chạm tới tầng khí quyển thứ ba. Độ cao của nó ước tính phải đến 25-30 kilomet, như một vết sẹo khổng lồ và đáng sợ trên bầu trời.
Khi khói bụi dần tan, sự kinh hoàng mới thực sự lộ ra.
Toàn bộ khu vực đối diện đã bị xóa sổ. Ngay tại tâm vụ nổ, một HỐ SÂU KHỔNG LỒ, ĐEN THUI, HÌNH TRÒN HOÀN HẢO hình thành, như một miệng hố thiên thạch, nơi mà sự sống vừa bị nghiền nát. Xung quanh hố sâu là một vùng đất cháy đen, chỉ còn lại những tàn tích kim loại nóng chảy, không còn nhận dạng được nữa. Những con đường bị xé nát, những ngọn đồi nhỏ biến mất.
Đám lính Mỹ còn sống sót, những kẻ may mắn ở rìa vụ nổ, giờ đây chỉ còn biết rú lên trong đau đớn thể xác và cả tinh thần. Chúng quỳ lạy sống, cầu xin chúa cứu trong tuyệt vọng: "Đây là tận thế! Hắn ta là Ác Quỷ! Hắn ta là..." Chúa ơi cứu chúng con
Một tên lính Ngụy run rẩy, mặt tái mét, ấp úng: "Siêu Chiến Binh Huyền Thoại... truyền thuyết là thật! Mười nghìn năm... Có một... vậy là đã có một người thức tỉnh!"
Sau khi mọi thứ dần tan biến để lại sự im lặng chết chóc.
Ánh sáng vàng kim quanh Hưng dần tắt, những tia sét tan biến. Anh từ từ hạ xuống, tóc anh trở lại màu đen, nhưng vẫn dựng đứng. Anh nhảy xuống chiến hào, đứng giữa những người đồng đội còn sống sót.
Tất cả im lặng. Không khí đặc quánh sự kinh ngạc, sợ hãi, và cả sự tôn kính. Họ nhìn anh như nhìn một vị thần.
Lão Bình, Chính trị viên, người từng đốc thúc anh, giờ chỉ có thể lắp bắp: "Hưng... cậu... cậu là...?"
Hưng thở ra một hơi dài, đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy sự thỏa mãn. Anh nhìn những gương mặt kinh hoàng xung quanh, nhìn những vũng máu của đồng đội đã mất, và sự lạnh lùng trên khuôn mặt anh tan biến, thay bằng một nỗi buồn sâu thẳm.
"Tôi không phải là quỷ. Tôi là Hưng. Nhưng... có lẽ không phải là Hưng mà các đồng chí biết." Hưng cầm khẩu STV-380 lên, phủi nhẹ lớp đất. "Như các đồng chí đã biết, tôi là một người đến từ tương lai, từ năm 2025. Tôi bị lôi về đây để tìm lại lý tưởng chiến đấu, tìm lại chính mình và sửa chữa một sai lầm trong dòng thời gian. Nhưng sức mạnh này... nó chỉ thức tỉnh khi tôi đạt đến giới hạn cuối cùng của sự phẫn nộ. Cơn tức giận và nỗi đau mất mát, đó chính là chìa khóa. Các đồng chí đã chết đã hi sinh, và sự giận dữ của tôi đã mở ra cánh cửa mà tôi không ngờ tới."
Anh nhìn Lão Bình, đôi mắt ánh lên sự chân thật: "Các đồng chí đã hy sinh vô ích sao? Không. Họ đã cho tôi lý do để Hủy Diệt kẻ thù, để hoàn thành sứ mệnh của mình."
Đại đội trưởng, một người lính già dặn, tiến lại gần, run rẩy đặt tay lên vai Hưng. "Vậy... những gì chúng ta thấy... cậu là Siêu Chiến Binh Huyền Thoại?"
Hưng gật đầu: "Truyền thuyết đó có thể đúng. Nhưng nó không phải của thời đại này."
Lão Bình nghẹn ngào: "Nếu đất nước thống nhất, nếu hoà bình... chúng tôi có được gặp lại cậu không?"
Hưng nhìn toàn bộ anh em, lời hứa nh ư một lời thề:
"Hãy chiến đấu và chiến thắng. Tôi đã hứa, tôi sẽ trở lại để nhìn thấy đất nước thống nhất. Tôi không biết bằng cách nào, nhưng nếu các đồng chí cần tôi, tôi sẽ quay lại!"
Hưng biết anh không còn nhiều thời gian. Sự kiện Hủy Diệt vừa rồi đã làm rung chuyển dòng thời gian và không gian, cánh cổng dịch chuyển sắp mở ra. Anh phải hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng.
"Đồng chí Đại đội trưởng, đồng chí Chính trị viên... hãy giữ vững trận địa. Chiến thắng đã nằm trong tay chúng ta. Hãy nói với mọi người, đây là sự trừng phạt của Lịch sử. Tôi phải đi."
Lão Bình sửng sốt: "Ngay bây giờ sao ? cậu đi đâu? Chiến đấu tiếp chứ! Với sức mạnh này, cậu sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc chiến!"
Hưng lắc đầu, nụ cười thoáng qua, một nụ cười đầy bí ẩn: "Nhiệm vụ của tôi ở đây đã kết thúc. Tôi không thuộc về thời đại này. Việc của tôi là trả thù cho các đồng chí, và giờ là lúc trở về."
Hưng nhìn về phía bên phải chiến hào, nơi những mảnh đất đá vừa bị cày xới. Anh cất tiếng gọi trầm ấm, như gọi hai người người em thân thiết nhất của mình cũng đến từ tương lai như anh
"Lươn Đệ, Hưng Võ! Chúng ta về thôi các em."
Tức thì, Hưng giơ tay phải lên. Một luồng năng lượng ánh sáng bạc phát ra từ lòng bàn tay anh, bao trọn và gom gọn thi thể của hai liệt sĩ đến từ tương lai thành hai bọc năng lượng ánh sáng hình cầu. Hai quả cầu này lơ lửng, tiến về phía anh.
Đại đội trưởng và Lão Bình cùng các chiến sĩ còn lại đều sững sờ.
Đại đội trưởng, giọng nghẹn lại: "Đồng chí Hưng... Xin cậu hãy mang các đồng chí ấy về. Đưa các anh ấy về nơi an nghỉ xứng đáng."
Hưng gật đầu, ánh mắt đầy trân trọng: "Tôi sẽ làm điều đó, thưa đồng chí."
Lão Bình lại nghẹn ngào hỏi lại lần nữa: "Nếu đất nước thống nhất, nếu hoà bình...nếu chúng tôi còn sống sót chúng tôi có được gặp lại cậu không?" Cậu có thể tiết lộ một chút về chiến thắng của quân ta không
Hưng nhìn toàn bộ anh em, lời hứa như một lời thề:
"Tôi không thể tiết lộ lịch sử nhưng các đồng chí hãy tin tôi. Hãy chiến đấu và nhất định quân ta sẽ giành được chiến thắng cuối cùng thống nhất giang sơn. Còn tôi đã hứa, tôi sẽ trở lại để nhìn thấy đất nước thống nhất. Tôi không biết bằng cách nào, nhưng chắc chắn sẽ quay lại tái ngộ mừng ngày chiến thắng
Hưng nhắm mắt lại. Hai ngón tay đặt lên trán , cơ thể anh ta bắt đầu phát ra một ánh sáng vàng kim mờ ảo, nhẹ nhàng hơn lần trước. Anh giơ tay phải lên, làm động tác chào theo kiểu nhà binh nghiêm trang nhất, chào những người anh em đã hy sinh và những người còn sống.
"Chào các đồng chí. Hẹn gặp lại."
Tất cả các chiến sĩ còn lại, từ Đại đội trưởng, Lão Bình đến những người lính cuối cùng, đều đứng nghiêm, tay đặt lên vành mũ cối, chào tiễn biệt anh.
VÙÙÙÙÙ......
Đột nhiên, Hưng biến mất trước mắt mọi người chỉ để lại chút dư ảnh của thứ ánh sáng dịu nhẹ đó, anh ấy biến mất như chưa từng ở đó
Cùng lúc đó, tại Bộ Tư Lệnh Tối Cao (BTTM), nơi Đại tướng đang căng thẳng theo dõi bản đồ chiến sự, một tia sáng vàng kim bùng lên ngay giữa trung tâm chỉ huy. Hưng xuất hiện, trang phục vẫn dính bùn đất, nhưng ánh mắt kiên định.
Anh lập tức làm động tác chào: "Báo cáo Đại tướng, nhiệm vụ đã hoàn thành. Kẻ thù đã bị xóa sổ tại thành cổ, bọn Mỹ chắc chắn sẽ phải ngồi vào bàn đàm phán cho hoà đàm pari sắp tới. Cánh cửa tiến tới thống nhất đã được mở hé
Và con xin phép đưa hai đồng chí liệt sĩ trở về nơi thuộc về họ."
Đại tướng, một người đã quen với những điều phi thường, cũng phải ngỡ ngàng trước sự xuất hiện đột ngột này.
"Đó là...?"
"Đó là dịch chuyển tức thời sức thưa Đại tướng.
Đại tướng nhìn Hưng và hai quả cầu ánh sáng, ánh mắt nghiêm nghị xen lẫn kinh ngạc về sự xuất hiện đột ngột của anh, cùng với báo cáo về cột khói khổng lồ vừa được truyền về từ đường dây nóng. Ông chậm rãi đứng dậy, ánh mắt Đại tướng như nhìn xuyên qua dòng thời gian:
"Tôi đã nghe báo cáo. Chiến công của cậu là kỳ tích, đồng chí Hưng. Một kỳ tích đã mở đường cho chúng ta."
Đại tướng bước lại gần, đặt tay lên vai Hưng, giọng nói chậm rãi nhưng đầy sức nặng, như một lời dặn dò cho cả hai dòng thời gian:
"Cậu trở về đi. Thời đại nào cũng cần những người biết đứng lên bảo vệ đất nước. Hãy mang theo các đồng chí liệt sĩ của chúng ta, và giữ lấy niềm hy vọng. Chiến đấu bằng cơn thịnh nộ không sai, nhưng hãy chiến đấu bằng lý tưởng cao đẹp nhất."
Ánh mắt Đại tướng trở nên sắc lạnh hơn, ông nói nhỏ:
"Và này, Đồng chí Hưng. Cậu đã được vũ trụ lựa chọn. Khi trở về năm 2025... Cậu phải sẵn sàng! Hãy tập hợp các đồng đội của cậu, bởi Trái Đất sẽ sớm phải đối mặt với thảm họa diệt vong từ tên chiến binh tà ác và đám giặc vũ trụ đó. Thêm nữa theo lời kể của cậu hãy cẩn thận với đội tuần tra Ngân Hà họ có thể sẽ không bỏ qua hành động can thiệp vào lịch sử vào dòng thời gian này của cậu đâu!"
Hưng nghiêm trang cúi đầu, đáp lời: "Rõ, thưa Đại tướng! Con sẽ cùng đồng đội bảo vệ Trái Đất!"
Hưng không đợi câu trả lời. Anh biết thời gian không cho phép.
Anh đưa tay ra, chạm vào không khí. Ngay lập tức, một vòng xoáy năng lượng màu xanh tím xuất hiện trước mặt anh, nhỏ, nhưng xoắn cuộn dữ dội - một lỗ hổng thời không – mở ra.
Hưng quay sang Đại tướng, mỉm cười, nụ cười của một chiến binh đã hoàn thành sứ mệnh.
"Chào tạm biệt, thưa Đại tướng. Con đường đi đến thống nhất của chúng ta sẽ không còn trở ngại lớn nào nữa. Con hy vọng... một ngày nào đó con sẽ trở lại."...
Nói rồi anh ấy bước thẳng vào vòng xoáy, hai bọc ánh sáng lơ lửng theo sau, nhìn lại Đại tướng lần cuối, mỉm cười:
"Chào tạm biệt, thưa Đại tướng. Nếu dòng thời gian này, một lần nữa cần đến một cơn thịnh nộ để chiến thắng, tôi sẽ quay lại!"
Anh và hai quả cầu ánh sáng hoàn toàn chìm vào vòng xoáy, lỗ hổng thời không dần dần đóng lại.
Sau khi vòng xoáy biến mất, chỉ để lại một luồng gió lạnh buốt và một chút hào quang mờ mờ
Tại BTTM, Đại tướng nhìn vào khoảng không nơi Hưng vừa biến mất, rồi nhìn ra vệt sáng màu xanh mờ ảo còn sót lại trên bầu trời. Ông hiểu, một sức mạnh phi thường đã đến và đi, để lại một chiến thắng không thể giải thích.
Tại chiến hào của Đại đội 7, lính tráng nhìn nhau, bàng hoàng. Hưng đã đi. Nhưng cái hố hủy diệt kinh hoàng kia là minh chứng hùng hồn nhất cho sự tồn tại của anh, cho lời hứa của anh.
Lão Bình nắm chặt nắm đấm, nhìn về phía trước.
"Hưng... cậu ta sẽ trở lại."
Họ không biết bao giờ, nhưng họ tin. Truyền thuyết Siêu Chiến Binh Huyền Thoại đã ra đời. Họ sẽ chiến đấu, chờ đợi người anh hùng của họ quay về, nếu dòng thời gian một lần nữa cần đến anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com