Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 68: Đau dạ dày

Jisoo đứng trên ban công hít thở không khí trong lành, cửa ở phía sau khép hờ, che khuất tất cả hào nhoáng bên trong. Chủ nhân của biệt thự này rất có tâm, trên lan can ban công hoa văn rất khéo léo, còn bày biện mấy bồn hoa tươi phù hợp với thời tiết, khiến trong góc nhỏ này nhìn qua rất yên tĩnh, nhưng sức sống rất dồi dào, tràn ngập sinh lực. Suho không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh cô, ôm lấy thắt lưng của cô đem cô ôm vào trong lòng ung dung. Suho đưa tay tay lên nhẹ xoa mặt cô: "Có phải mệt mỏi rồi không? Anh Dẫn em đến chào chủ nhân, rồi chúng ta có thể đi về."

Em cứ nghĩ anh đang ở phía xa, nhưng anh lại yên lặng đến bên cạnh nắm lấy tay em, tất cả ánh sáng chiếu rọi vào em, giây phút đó, em có thể yên tâm dựa vào lòng anh, em biết anh sẽ vì em mà che gió che mưa, không còn lo lắng không còn lo âu thật tốt .

Anh biết cô không thích những trường hợp như thế này, nếu không phải vì anh cô căn bản không phải cực khổ như vậy cô cam tâm tình nguyện, nhưng cô càng như vậy, anh lại càng không dành lòng. Jisoo nghe thấy vậy đôi mắt sáng lên, nhưng sau đó lại kéo Suho đứng lại: "Chúng ta mới đến chưa được bao lâu, nên đợi một lát nữa đi."

Cô mặc dù biết rõ những chuyện xã giao này không thú vị, nhưng đối với anh mà nói là không thể nào thiếu được, cô làm sao có thể làm cản trở bước chân anh được chứ? Suho vẻ mặt an ủi: "Không sao, việc nên làm cũng đã làm, huống chi cụ cũng đã lớn tuổi, ngủ sớm, cũng giải tán nhanh thôi."

Jisoo ngày hôm qua trực ca đêm, mặc dù ban ngày đã ngủ một lát, nhưng vẫn muốn ngủ, mang giày cao gót và vẻ mặt mỉm cười cả một đêm, vừa lên xe đã cảm thấy mệt úp sấp trong ngực Suho. Suho vỗ nhẹ từng cái nhẹ nhàng sau lưng Jisoo ngoài xe ánh đèn nê ông màu sắc đẹp đẽ thỉnh thoảng chiếu vào trong xe, bên trong xe lúc sáng lúc tối, hai người cũng trầm mặc không nói . Jisoo bỗng nhiên có cảm giác nhịp tim của Suho đập nhanh hơn, vừa ngẩng đầu mới phát hiện sắc mặt của anh có chút tái nhợt, nắm lấy tay anh, trong lòng bàn tay ẩm ướt lạnh lẽo, trong lòng hốt hoảng lên: "Anh làm sao vậy?"

Suho trở tay tay lại nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng trả lời: "Không có chuyện gì đâu, chỉ đau dạ dày một chút, uống thuốc là khỏe liền."

Giọng nói của anh hơi khàn khàn không có lực. Jisoo nhìn thấy trong túi áo anh ra một bình thuốc, thành thạo đổ ra hai viên thuốc, ngửa đầu nuốt xuống. Cô nhíu lông mày, từ lúc nào anh đã bắt đầu dự vào thuốc dạ dầy để làm giảm cảm giác đau bụng vậy? nhìn dáng vẻ của anh chắc hẳn thời gian đã lâu rồi. Cô đưa tay ra lấy lọ thuốc trong tay Suho ở trong buồng xe mờ tối nhìn mấy từ then chốt, sau đó ngẩng đầu lên nhìn anh, mang theo lo âu và tức giận.

Suho cười sờ sờ đầu Jisoo: "Không nghiêm trọng đâu, chỉ là thỉnh thoảng mới đau, sợ em lo lắng nên không nói cho em biết.'

Mỗi khi nếu như gặp hoàn cảnh này lời nói của Suho cô đều nghe theo, nhưng Jisoo nhìn động tác nhẹ nhàng của anh trở nêm chậm chạp hơn, tin anh được mới lạ, đưa tay ra đặt vào chỗ dạ dày anh, bắt đầu dặn dò: "Loại thuốc này không thể trị tận gốc, dạ dày phải chăm sóc, công việc sau này dù có bận rộn đi nữa cũng phải ăn cơm đúng giờ, lúc đi xa giao cũng uống bớt rượu nữa, thuốc lá cũng không được hút...."

Nói tới đến đây Jisoo lại bắt đầu buồn bực bản thân, tại sao cô lại không phát hiện ra sớm hơn? Suho cười khe khẽ , chầm chậm trả lời: "Được rồi, đừng giận nữa, anh nhớ kỹ rồi. Không hút thuốc lá, không uống rượu rèn luyện thân thể nhiều hơn mới có thể sinh ra một nhóc con khỏe mạnh."

Anh bị đau đến như vậy vẫn không quên trêu chọc cô, Jisoo vẻ mặt hung giữ mở miệng, động tác trên tay lại vô cùng dịu dàng nhẹ nhàng xoa dạ dày anh: "Đừng nới chuyện nữa, anh nghỉ ngơi một chút đi"

Suho chặn lại bàn tay cô đang duỗi ra, nắm bàn tay cô cười nhắm mắt lại dưỡng thần. Sau khi về đến nhà, Jisoo liền chui vào phòng bếp ninh cháo, lại cho thêm mấy viên táo đỏ vào. Vốn dĩ Suho dính vào bên người cô, bị cô đuổi tới ghế sa lon nghỉ rồi.

Sau một lát,Jisoo đứng từ trong phòng bếp nhìn ra ngoài, nhẹ nhàng không tiếng động đóng cửa phòng bếp lại, bấm số điện thoại thư ký

"Anh ấy đau dạ day từ lúc nào vậy?" Không có lời khách sáo, mà đi thẳng vào vấn đề.

". . . . . ." thư ký trầm mặc, một hồi lâu mới trả lời: "Bộ trưởng Kim đặc biệt giao phó, không thể nói cho ngài biết."

Jisoo cười lạnh một tiếng: "Anh có phải trung thành đến mức bảo thủ rồi không vậy? Tại sao không thể nói cho tôi biết? Tôi sẽ hại anh ấy sao?"

Có lẽ là chưa từng nhìn thấy Jisoo như thế này, mặc dù không thấy hét lên nói lớn, giọng nói có vẻ như là không hề tức giận, lần này thư ký rất nhanh trả lời: "Từ lúc nào bắt đầu đau tôi cũng không rõ ràng lắm, ngài cũng biết bộ trưởng Kim là một người hay chịu đựng, nếu như không phải là bị đau đến mức không chịu nổi, người khác căn bản không cách nào phát hiện, tôi chỉ biết gần đây chị ấy hay gị đau . . . . ."

"Được, cám ơn anh." Jisoo cúp điện thoại mở cửa nhìn trên ghế sa lon bóng lưng, mặt lo lắng.

Vừa mới qua vài ngày, điều cô lo lắng đã trở thành sự thật.

Xế chiều hôm nay Jisoo mới đi xem môt vòng bệnh nhân mới về, lúc trở lại đi ngang qua trạm y tá, thấy một nhóm y tá trẻ vây một chỗ say mê cuồng nhiệt thảo luận cái gì.Jisoo cười đi tới, làm bộ nghiêm nghị mở miệng: "Lại nói chuyện phiếm không làm việc, một lát y tá trưởng thấy được sẽ mắng các cô bây giờ !"

Y tá trẻ ki nghe thấy giọng nói sợ hết cả hồn: "Bác sĩ Yong, cô có lẽ chưa biết, phòng bệnh tầng 1 mới có một bộ Trưởng trẻ tuổi mới nhập viện, dáng vẻ rất đẹp trai.

Một ý tá khác tỏ vẻ không tin: "Ở phòng bệnh đó luôn là các ông lão. Đâu có anh chàng nào tuổi trẻ đẹp trai đâu, cậu lại khoác lác chứ?"

"Tớ không có! Thật sự rất đẹp trai, nghe nói là xuất huyết dạ dày, lúc đưa đến trên quần áo còn có cả vết máu, sắc mặt rất khó coi, nhưng thật sự rất đẹp. người đẹp bị bệnh, là sở trường của tớ."

Jisoo vỗn dĩ đang định đi, nghe thấy câu nói nên đã dừng lại, "Người bộ trưởng kia họ gì?"

"Em nghe bọn họ nói giống như tên gì. . . . . . bộ trưởng Kim? Bác sĩ Yong biết người đó à?"

"Hả. . . . . . ." dừng lại, cười với cô y tá kia, sau đó đi rất nhanh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com