The spring ends when you close your eyes.
Sukuna chưa bao giờ kể về thuật thức đặc biệt của mình cho bất kì ai, kể cả Fushiguro. Thuật thức này chỉ xuất hiện đúng một lần, là vào lúc hắn yêu say đắm một người nhất. Thuật thức giúp hắn thấy kiếp sau của người hắn yêu ở độ tuổi mà kiếp này họ chết đi. Hắn đã nghĩ rằng hắn sẽ thấy một Fushiguro Megumi với vài nếp nhăn nơi khoé mắt bình yên ngồi bên ao cá vào kiếp sau.
Nhưng hắn đã thấy em ở độ tuổi đẹp nhất trong đời. Chỉ là lướt qua thôi nhưng hắn biết em kiếp sau cũng chỉ hơn bây giờ một hoặc hai tuổi gì đấy. Vì vẫn là vẻ đẹp rung động lòng người đó nhưng ánh mắt của em sau này, không còn tràn đầy ánh sáng như hiện tại nữa. Sukuna đã thấy đôi bàn tay đầy sẹo chằng chịt những đường dây gắn vào và giọng nói run rẩy của em.
"Bỏ tôi ra."
Em đã nói vậy với hắn.
Sukuna nhắm nghiền mắt, hắn thấy bản thân mình đang trở nên vô dụng. Hắn đã âm thầm tăng cường người canh gác quanh nhà, để mọi việc lặt vặt cho Uraume xử lí và cả ngày chỉ quanh quẩn bên em. Nhưng cái chết của em đang đến gần, bản thân hắn đang gào lên trong vô vọng.
"Nằm xuống đi, Sukuna."
Sukuna giật mình, hắn nhìn xuống người đang nằm bên cạnh. Fushiguro dụi mắt, kéo chăn ra khỏi mình, vỗ vỗ vào phần nệm trống ở bên cạnh. Mấy ngày hôm nay hắn toàn tranh thủ lúc em ngủ mà ngồi đọc sách trong không gian tối om. Em biết hắn chẳng cần ngủ nhưng hắn chưa bao giờ bỏ lỡ một đêm nào nằm ngủ bên em. Sukuna luồn tay vào mái tóc chĩa ra của em.
"Ta làm em thức giấc sao?"
"Lạnh, khó ngủ."
Hắn thấy em kéo cao chăn lên che mặt, hình như hắn đã hiểu ý em là gì. Sukuna đứng dậy, lật chăn lên, cảm nhận hơi thở của em thật gần bên tai. Hắn giữ lấy khoảnh khắc này, hắn sẽ giữ chặt lấy em. Hắn dùng cả bốn tay vòng quanh người em, hắn sẽ không để em đi đâu. Fushiguro không khỏi bất ngờ khi thấy hắn ôm chặt mình đến vậy. Em chôn mặt vào lồng ngực hắn, nở một nụ cười thoả mãn hắn không thấy được.
"Megumi."
"Ừm?"
"Ta vẫn sẽ luôn ở bên cạnh em."
Dù em có như thế nào đi chăng nữa, hắn sẽ ở bên em cho đến từng giây cuối. Hắn sẽ không để em một mình đâu, hắn đã muốn ở bên em từ ngày đầu tiên thấy em, mãi mãi là vậy. Fushiguro ngước lên nhìn hắn, dù không nhìn rõ được cái gì, em thấy được tấm lòng của hắn. Chắc hẳn hôm nay hắn lại nghe ngóng được cái gì để rồi tự làm bản thân đau đầu thêm đây mà. Em vỗ nhẹ vào lưng hắn như đang an ủi, bật ra tiếng cười nhẹ tựa tiếng đàn mà hắn thường nghe.
"Anh không thoát được em đâu, Sukuna. Giờ thì đừng nghĩ nhiều nữa nhé, ngủ thôi."
"Nhưng ta đâu cần ngủ đâu?"
"Anh ngậm miệng đi."
Fushiguro đánh hắn, hắn cười thành tiếng. Có lẽ Sukuna đã nghĩ nhiều, dù sao thì thuật thức này cũng chưa được kiểm nghiệm cũng như chưa bao giờ được ghi lại trong bất kì sổ sách nào. Một cái cớ khá tuyệt vời để khiến bản thân hắn an tâm hơn khi có em bên cạnh.
"Anh nói muốn về thăm bố em sao? Từ bao giờ mà hai người lại có quan hệ tốt thế?"
Fushiguro dang hai tay ra để Sukuna giúp em mặc kimono, là bộ cánh màu trắng mà em vẫn thường hay mặc. Hắn không đáp, chú tâm thắt chiếc dây nhỏ ở eo cho em. Về thăm nhà chỉ là cái cớ để có thể đưa em ra ngoài cho khuây khoả đầu óc. Hẳn là em cũng đã nhận ra sự bao bọc thái quá của Sukuna và cảm thấy bức bối. Nhưng em biết hắn có lí do để làm vậy và cũng vì hắn lo cho em nên Fushiguro cũng chẳng thấy quá phiền.
"Là về thăm chị gái em. Ta vẫn chưa thể nào ưa nổi Toji."
"Nói gì thì nói ông ấy vẫn là bố vợ của anh đó. Nên là đừng đánh nhau ở đó như lần trước nữa, nhé?"
Sukuna tặc lưỡi, giúp em đội nón lên, mái tóc của em quá nổi bật giữa đám đông. Hắn không muốn đi kiệu, vậy sẽ càng thu hút thêm nhiều sự chú ý. Chi bằng cứ nắm tay em đi bộ rồi ra khu ít người bế em nhảy qua vài nhà cũng chẳng sao. Sukuna thu tay về, đưa bàn tay của mình ra để em nắm lấy. Em đặt tay mình vào tay hắn, theo hắn đi.
"Anh đợi em một chút, mua bánh gạo dẻo cho Tsumiki đã."
Fushiguro buông tay Sukuna ra, chạy về phía hàng bánh gạo gần đó. Hắn cảm thấy không ổn, cả người hắn thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
"Megumi, về đó rồi mua..."
Hắn chưa kịp dứt lời, tiếng hét phía xa đã thu hút sự chú ý của hắn. Một bầy nguyền hồn nhốn nháo quét qua cả khu chợ. Sukuna không thể động tay động chân khi ở đây vẫn còn người dân, đặc biệt hơn là vẫn còn em. Hắn đưa tay tìm em thì em đã dùng con shikagami của mình bật lên khỏi dòng người, hét lên với hắn ở đằng sau.
"Sukuna! Đừng khai triển lĩnh vực! Làm mấy trò đơn giản thôi."
Sukuna thấy bản thân hắn quả thật nực cười, nhìn xem hắn đang lo lắng thái quá như thế nào đi. Hắn xử lí mấy con nguyền hồn cấp thấp đó nhanh như bỡn, cả khu chợ hoang tàn, người đã chạy hết đi. Hắn ngước lên nhìn em xoay người trong bộ kimono trắng, chúng cũng không thể nào làm khó em được à? Còn lại một con nguyền hồn đặc cấp cuối cùng, Sukuna định lên nhưng bị em ngăn lại. Fushiguro nhìn hắn, ánh mắt cháy rực khiến hắn thấy rộn rạo.
"Đừng có mà can thiệp vào! Em sẽ thanh tẩy được nó mà không cần đến sự giúp đỡ của anh!"
Hắn biết hắn nên đứng ra và giải quyết con nguyền hồn ấy. Có điều gì đó không ổn, hắn cảm nhận được sự bất thường đang khiến toàn thân hắn co thắt. Nhưng Fushiguro vẫn luôn là Fushiguro, hắn không thể ngăn được em nếu như đó thật sự là điều em mong ước. Em muốn thử sức của mình, hắn chỉ cần đứng xa bảo vệ em là được, đúng chứ?
"Yura, yura..."
Sukuna căng mắt, không khỏi căng thẳng. Đừng nói em định gọi con quái vật đó ra nhé? Lần trước em đã thử gọi nó ra và hắn phải lập tức ngăn lại khi em chuẩn bị ngất đi vì mất sức. Hắn bước lên ngăn em, một con nguyền hồn đặc cấp khác lại xuất hiện ngay trước mắt hắn. Như vậy sẽ không kịp mất, những gì hắn từng thấy sẽ trở thành sự thật ngay trước mắt hắn.
"Sukuna! Anh không sao..."
Con nguyền hồn kia tan tác, từ những mẩu thịt bắn ra tung toé, hắn thấy khuôn mặt rạng ngời của em. Em đã giải quyết được con nguyền hồn đó rồi, giỏi thật đấy. Và ngay trước khi em lao vào vòng tay hắn để chìm vào một cái ôm thật chặt, một bàn tay xuyên thủng ngực em. Fushiguro cúi xuống nhìn, không thể tin nổi vào mắt mình.
Em đã phạm sai lầm rồi, nhỉ?
Từng mớ cảm xúc đè lên nhau như một mớ dây hỗn độn trong lòng Sukuna. Lỗi tại hắn, là hắn đã không đến ngăn em lại, là tại hắn. Hắn ôm lấy em, tay còn lại dùng lửa thiêu cháy thứ chết tiệt ấy. Nóng hừng hực khiến đất bốc cháy nhưng lạnh ngắt nơi lồng ngực hắn.
Từng phút cuối cùng em dành ra bên hắn, em vẫn tươi cười như vậy, giống ngày xuân đầu tiên hai người gặp nhau. Hắn là người cuối cùng nắm chặt lấy tay em, ôm ghì lấy em trong lòng mình. Sukuna mang em về bên gia đình mình, cho họ gặp em lần cuối. Toji cũng nhận ra vết rách trên tay Fushiguro nhưng quyết định làm ngơ đi.
Dù gì gã cũng đâu phải người tuyệt vọng nhất.
"Uraume, tìm người trồng thêm một cây anh đào trong vườn đi."
Sukuna giữ bốn tay của mình trong cánh tay áo, ngoảnh đầu nhìn ra một góc cuối sân. Uraume đi phía sau nhìn theo ánh mắt hắn, chợt nhận ra điều gì đó. Bây giờ là mùa hè, anh đào không nở nổi. Hắn không thể nào không biết điều đó được. Uraume đáp lại Sukuna như vậy. Thứ cậu nhận lại được là một nụ cười buồn rầu của hắn cùng những câu chữ nặng nề.
"Mùa xuân à? Chẳng phải mùa xuân đã chết rồi hay sao? Anh đào trồng lúc nào chẳng được."
"Sukuna "đại nhân" muốn cưới tôi sao? Chẳng phải ngài chê dân đen như tôi à?"
Hắn vẫn nhìn về phía góc sân đó, cố nhớ lại xem cây anh đào khi ấy trông như thế nào. Mùa xuân lúc đó là rõ rệt hơn thảy, cảm giác tươi ấm cứ thế đâm rễ trong lòng hắn. Hắn tự hỏi năm sau sẽ ra sao, nếu như mùa xuân không còn ở đó nữa.
"Hoa đào lại nở rồi này, Megumi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com