Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

summer fever

Title: summer fever

au: mayonuna

trans: kay

link: http://www.asianfanfics.com/story/view/797576/summer-fever-jinyoung-junior-mark-got7-jinmark-markjin-marknior



chap 1


" Huyng" chất giọng nhẹ nhàng của em từ từ đánh thức tôi dậy giữa cơn mê ngủ, bàn tay em sờ trán tôi nhưng mắt tôi nặng trĩu như có một tảng đá khổng lồ vô hình nào đó đè nặng lên vậy. 

" 40 độ C" em nói kèm theo sau là mấy tiếng phụ họa "hmmm" hoặc "ohhh" của 5 nhóc còn lại, ít nhất thì tôi cũng nghe được chừng đó.

" Thôi nào để anh đưa anh ấy đến bác sĩ" theo những gì tôi nghe được thì mọi người có vẻ đang vội vàng và Jaebum là người đã đề nghị như thế. Mọi người dường như đang hoảng sợ. Tôi chậm chậm mở mắt ra và ngồi lên mép của chiếc giường, ai nấy cũng ngạc nhiên nhìn tôi. Còn em, em cũng ngạc nhiên không kém nhưng cuối cùng vẫn lại ngồi cạnh tôi.

" Mấy đứa ngốc, anh khỏe mà"  Tôi nói nhưng tên Jackson Wang  la lên có vẻ sốc lắm " Anh nói cái gì cơ" và sau đó đặt tay lên trán tôi xem thử. Không chỉ mình cậu ta làm thế mà em cũng biểu lộ sự phản đối bằng việc chu môi lên ( vẫn cute như thường ngày). Tóm lại thì lũ nhóc này đang trong tình trạng lộn xộn, mất phương hướng rồi.

Hôm nay là ngày cả công ty được nghỉ. Chúng tôi sẽ có một chuyến picnic chung với các nhóm khác và staff trong công ty. Tôi không muốn mọi người làm ầm chuyện này lên nên tôi đã nói mình khỏe, trong khi tôi phải thở oxy và nghỉ ngơi cả ngày hôm nay.

" Đừng cố ép bản thân như thế, hyung à" leader lên tiếng nhưng nghe giống như cầu khẩn tha thiết với tôi hơn trong khi mấy nhóc còn lại nhìn tôi đầy lo lắng. Ngay lập tức tôi cố cười một cái thật tươi và đứng dậy làm vài động tác dãn cơ.

" Anh khỏe mà, thấy không nè"

" Em không muốn thấy anh xỉu đâu, hyung. Uh nhìn nè, mặt anh đỏ lựng lên rồi nè, paprika" Bambam vừa nói vừa đưa tay nựng má tôi.

Trong khi đó, em vẫn một mình lặng lẽ nhìn xuống chân mình.

" Ai nói là anh đi đâu nè, anh ở nhà cơ mà, bọn em đi đi và phải vui vẻ đó nhé. Anh sẽ ở nhà, uống thuốc và hứa rằng sẽ bay như chim khi các em trở về"_ tôi nói nhưng ai nấy đều im lặng cả. " Mình đúng là tên nói dối đáng yêu" tôi tự khen mình như thế.

Thực tế là em vừa nhìn tôi vừa cắn môi dưới. Qua ánh mắt của em tôi đoán là em đang lo lắng cho tôi chăng. Tôi cũng không biết nó đúng không nữa, hay là em đang nghĩ đáng đời tôi nhỉ. Không đâu, em luôn quan tâm chăm sóc mọi người mà, vậy nên mọi người mới gọi em là mẹ hiền của cả nhóm chứ. Đó mới là Park Jinyoung.

" Không...không...không...anh điên rồi à, tụi em sẽ không đi đâu cả" Jackson gần như hét toáng lên theo sau đó là mấy câu đồng tình kiểu như " đúng  vậy". " Có vẻ như là anh đã phá hủy mọi thứ. Vì sao lại bị ốm ngay lúc này chứ? Cơn sốt chết tiệt" Tôi bắt đầu cằn nhằn chính bản thân mình.

" Em sẽ ở lại" em vỗ vai tôi. Dù một cái đụng chạm nhẹ nhàng nhưng tôi như cảm thấy như có dòng điện nào đó chạy qua người tôi. Những cử chỉ ấm áp của em mãi mãi là thứ ngọt ngào nhất đối với tôi nhưng cũng là chất độc chết người có thể giết tôi bất cứ lúc nào.

Đầu tôi vẫn nhức kinh khủng. Tôi đã nằm xuống khi tôi nói mình hoàn toàn ổn. Tôi cảm thấy như là mình sắp chết hay đại loại như thế. Cả người tôi nóng bừng như bị ai đốt cháy vậy. Đầu tôi sắp nổ tung rồi. Nhưng tôi vẫn phải nói dối để mọi người yên tâm.

Jaebum vừa vuốt cằm suy nghĩ vừa "hummmm" vài tiếng để phá vỡ sự im lặng trong phòng, trong khi lũ nhóc còn lại thì chăm chú nhìn cậu ta.

" Chúng ta sẽ đi, sẽ thật tốt nếu Jinyoung ở lại, phải không Jinyoung"  Jaebum quay ra hỏi em và được nhận một nụ cười thật tươi kèm theo cái ngật đầu đồng ý từ em.

" KHÔNG" con tim tôi gào thét sự phản đối.  

Mọi người trong phòng đề gật đầu. Tôi nghe vài âm thanh như là " vâng ạ" " hummm" hay là tiếng sột soạt gãi đầu như thể họ đang suy nghĩ, nhưng cuối cùng rồi họ củng đồng ý. Tất cả đi ra khỏi phòng và để tôi ở lại. À không ý tôi là hai chúng tôi.

EM VÀ TÔI.

MARK VÀ PARK JINYOUNG ĐANG  Ở TRONG KÍ TÚC XÁ.

Đây là khoảnh khắc tôi mong chờ từ rất lâu nhưng mặt khác tôi chẳng muốn nó xảy ra chút nào cả. Có thể thật sự tuyệt vời nhưng cũng cực kì tệ hại. Cơ mà chết tiệt thật, nó đã xảy ra rồi. Chỉ có tôi và em, tôi với tình yêu trọn đời của tôi, nỗi ước ao sai trái và cả sự yếu đuối mỏng manh của tôi nữa. 

Chỉ hai chúng tôi mà thôi.

********

" Hyung, uống cái này đi" Em đưa tôi một ít thuốc. Tôi nhìn nó không chút thiện cảm. Chúng có vẻ rất đắng. Tôi có một và kí ức tồi tệ về thuốc. Tôi ghét bi ốm, mỗi khi tôi ốm đều phải nuốt những con nhộng khổng lồ kia. Ừ thì nó không lớn lắm nhưng tôi có cảm giác nó sẽ mắc kẹt trong cổ họng tôi khi tôi nuốt nó. Và vị đắng sẽ dai dẳng trên lưỡi tôi cho xem. Nói chung là cực kì kinh khủng.

Tôi lắc đầu và sau đó, em nắm tay tôi và lấy cái áo Jacket của tôi trong khi tôi ngạc nhiên chẳng hiểu chuyện gì xảy ra cả.

" Đi đến bác sĩ thôi nào"  em nói với gương mặt không cảm xúc.

" Shit" tôi lẩm bẩm.

" Hyung, anh nói gì đấy? Đi thôi"

Em ném tôi một cái nhìn lạnh lùng sát khí. Tôi có một chút sợ hãi. Giọng em như thể nói tôi không đi thì em sẽ giết tôi hay là ném tôi vào một vách đá nào đó.

" KHÔNG" tôi hét lên nhưng em vẫn nắm lấy tay tôi

" PARK JINYOUNG, ANH ĐÃ NÓI LÀ BỎ TAY ANH RA CƠ MÀ". Ánh mắt lạnh lùng ban nãy đã chyển qua giận dữ. Em liên tục lắc đầu.

Em chỉ thẳng vào mấy viên thuốc cạnh cốc nước mà ban nãy em đã đặt đấy. " Vậy thì uống nó đi" em lên giọng và mắt cũng mở to hơn bình thường nữa.

Tôi chọn cách làm lơ em, làm lơ với những quan tâm ngọt ngào em dành cho tôi. Tôi cố gắng bật ti vi, có lẽ kênh hoạt hình sẽ giúp tôi khỏe hơn là mấy viên thuốc kia  " kênh này được đấy".

" Hyung, anh là con nít hả" Em nói. Tôi nghe nhưng tôi vờ như mình không hề nghe gì cả và cứ thế dán mắt vào mấy cảnh hoạt hình chạy ngẫu nhiên trên màn hình TV.

" Hyuuuuung..." Giọng nhỏ nhẹ hơn một chút. Tôi nghĩ là mình đã thấy những giọt nước mắt trên mắt em. Tôi nghĩ là mình không muốn thừa nhận điều này " mình đã làm em ấy tổn thương ư? Có thể mình đã quá phũ với em ấy. Anh xin lỗi..."  Khi mắt chúng tôi gặp nhau, em lại nhìn xuống chân mình một lần nữa.

Tôi thua cuộc. Có lẽ là tôi nên uống mấy viên thuốc đắng kia hơn là nhìn em khóc một lần nữa. Điều đó càng làm tôi đau lòng hơn gấp bội mặc dù em không nghĩ như tôi đang nghĩ, mặc dù em chỉ chăm sóc tôi như là một Park Jinyoung, một người mẹ hiền của nhóm. Và tất cả như là một sự lừa dối ngọt ngào dành cho tôi, sự lừa dối suốt đời tôi muốn được đắm chìm.

Tôi đã và đang chím đắm vào nỗi đắng cay này,

Yêu em là nỗi đắng cay xé lòng khi phải chấp nhận em là một người bạn trai của Jaebum"

Yêu em là nỗi cay đắng tột cùng khi phải lừa dối chính bản thân mình, giả vờ như mọi cử chỉ ngọt ngào em dành cho là vì em có cùng cảm giác với tôi.

Yêu em là cay đắng khi phải chấp nhận rằng mỗi sớm mai thức dậy em không chỉ thân mật với mình tôi mà còn những thành viên khác nữa. 

Tôi đã trải qua tất cả những sự đau lòng như thế thì việc nuốt những con nhộng khổng lồ kia có là gì. 

Nhưng em bỏ đi mà không nói với tôi lời nào. Có lẽ em đang dỗi. Em đã không trộm nhìn tôi như tôi mong đợi. Có lẽ chỉ mình tôi mong đợi em sẽ lại gần bên vỗ đầu và xoa nhẹ mái tóc tôi như cách em làm mỗi khi BamBam hay Yugyeom bị ốm. Chỉ có tôi và suy nghĩ ngu ngốc của tôi.

Em thực sự đã không làm như thế.

Một sự thật đau lòng khác nữa.

Em đang tức giận vì tôi phải không? Em đang tổn thương vì tôi, phải không?

Những suy nghĩ đó làm đầu tôi muốn nổ tung trong khi đôi mắt tôi nặng trĩu và tôi không còn chút sức lực nào nữa để di chuyển. Tôi cảm thấy như mình đang bay. Tôi như trôi dạt vào một làn điệu hát ru nào đó. Tôi không thể nghe những âm thanh trên TV nữa rồi.

Tôi chìm vào giấc ngủ.







Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com