one - the start
Mười ngày như cả mười, cái cảnh cả đám nữ sinh vây quanh mình làm Hongjoong bực mình.
- Nào, tôi xin mấy người đấy, tránh đường giúp tôi đi mà !
Hongjoong thực sự mệt mỏi. Từ khi chuyển về đây học, cậu nghiễm nhiên thành "nam thần" với tụi nữ sinh. Vì thế nên giờ cậu như người nổi tiếng, đi đến đâu cũng bị vây quanh.
Có đến nửa tiếng sau cậu mới thoát được khỏi đám nữ sinh phiền phức ấy. Vừa đi cậu vừa quẹt mồ hôi trên trán đang chảy ròng ròng:
- Ngày nào cũng như thế này chắc tao đến nước trầm cảm mất thôi.
Cậu bạn đi cạnh mỉm cười:
- Mày sướng thế còn gì, trầm cảm gì chứ !
- Mày làm hộ tao cái chức nam thần gì gì đó này đi Woo Min, tao mệt lắm rồi !
Vừa đi vừa nói chuyện loanh quanh một hồi đã về đến nhà. Cậu vẫy chào Woo Min rồi bước vào con ngõ dẫn về nhà.
Mặt trời chói chang trên đầu cậu, hất bóng cậu xuống mặt đường.
Nắng vẫn chưa thôi gay gắt. Hongjoong thả lỏng bước chân, đi chậm lại, len lỏi vào dưới các tàng cây để tránh bớt nắng.
Cậu rất thích bước dưới những tàng cây. Nắng xuyên qua những kẽ lá, chiếu xuống mặt đường như những đồng xu nhỏ lấp lánh, chiếu xuống cả gương mặt cậu. Cậu thích những điều xinh đẹp nhỏ bé như thế, mỗi khi về nhà luôn bước chậm dưới những tàng cây để ngắm những đồng tiền ánh nắng rải xuống mặt đường.
Căn nhà sơn trắng của cậu đã hiện ra trước mặt. Cậu đang định vào nhà thì nghe trong nhà có tiếng lớn phát ra.
"Xoảng"
Hongjoong không vào nhà ngay, cậu đứng ngoài nghe xem bên trong đang có chuyện gì.
- Ông không thể làm như thế ! Ông không thể làm thế với con mình !
Cậu nhận ra giọng mẹ. Nét mặt cậu tái đi, cố đứng nán thêm chút nữa để nghe ngóng.
Rồi đến tiếng bố cậu lớn giọng:
- Im đi ! Làm sao tao để mất bản hợp đồng kia được !
- Ông...! Ông coi trọng hợp đồng hơn con mình sao !?
Những tiếng cuối, Hongjoong nghe mẹ mình gần như gào lên. Hoàn toàn tuyệt vọng.
Mặt cậu từ xám chuyển sang xanh. Cậu run run đưa tay đẩy cổng vào nhà.
Mẹ cậu ngồi bệt trên sàn nhà, đầu tóc rối bù, mặt đầm đìa nước mắt, xem ra còn không hề hay biết con đã về đến nhà và đang đứng sau mình.
Tuy không trực tiếp chứng kiến nhưng cậu cũng phần nào đoán ra câu chuyện rồi. Cậu nhìn theo bước bố đi vào nhà trong, tự hỏi vì cớ gì bố cậu lại làm thế với mẹ.
Đây cũng không phải lần đầu tiên trong tuần này cậu thấy bố mẹ cãi nhau. Nhưng những lần trước không nặng nề như thế này, và xem ra chuyện lần này còn liên quan đến cậu. Thốt nhiên cậu rùng mình, cảm giác có gì đó không ổn sắp xảy đến.
Hongjoong tiến lại chỗ mẹ, đỡ bà dậy:
- Mẹ có sao không ạ ?
- Con về rồi à... Lên phòng thay đồ đi. Lát mẹ có chuyện cần nói với con.
Hongjoong uể oải bước lên phòng, thậm chí gần như lết lên phòng chứ không bước nổi nữa. Tất cả mọi thứ xung quanh cậu bắt đầu rối tung như canh hẹ. Cậu lên phòng rồi khoá cửa lại, ngồi thu mình vào góc phòng. Trấn tĩnh lại rồi, cậu lại cảm thấy sợ hãi hơn lúc trước. Vốn cậu sẽ không để cảm xúc của mình lộ ra dễ thế này, những cảm xúc tiêu cực, nhưng giờ đây cậu không thể làm gì ngoài việc ngồi đây lo lắng và sợ hãi.
Sợ cái gì, lo cái gì thì cậu chẳng biết nữa, chỉ là cậu có cảm giác sẽ có điều tồi tệ xảy ra với cậu, sớm rồi sẽ xảy ra thôi. Linh cảm của cậu trước giờ luôn luôn đúng.
"Cộc cộc"
- Mẹ vào được không ?
Cậu như sực tỉnh khỏi những suy nghĩ lo lắng nãy giờ, đứng lên mở cửa cho mẹ.
Mẹ cậu ngồi xuống bên cạnh cậu, giọng khàn đi:
- Chắc con đang tự hỏi vì sao bố mẹ lại cãi nhau to đến thế hả ?
Cũng không hẳn là như thế nhưng cậu vẫn gật đầu đại để xem mẹ định nói gì tiếp.
- Con biết mà, bố con có hợp đồng với công ty Crescent, bản hợp đồng ấy quan trọng lắm.
- Chuyện đó có liên quan gì tới con đâu ạ ? - Hongjoong sốt sắng hỏi, cậu không thể ngồi nghe lâu như thế, cậu muốn biết để không lo lắng về bản thân mình nữa.
- Bình tĩnh nghe mẹ nói. - Mẹ cậu khẽ nhăn mày - Sáng nay chủ tịch công ty đó đến đây, cậu ta- phải- cậu ta nói có hứng thú với con- muốn đem con về ở cùng.
Mẹ cậu nói những tiếng ấy một cách khó khăn.
- Ban đầu bố mẹ không đồng ý đâu, nhưng cậu ta...cậu ta muốn...
Hongjoong cố nén cho mình đừng phát cáu lên.
- ...mua con, và để con đến ở với cậu ta.
Tới lúc này cậu chẳng còn giữ nổi bình tĩnh nữa rồi. Mua cậu ? Gã điên rồ nào đã có ý định ấy chứ ?
- Cậu ta nói muốn mua con với một cái giá cắt cổ. Dĩ nhiên mẹ chẳng còn đủ sức mà lắc đầu nữa, nhưng bố con thì ngược lại. Và... con biết chuyện gì xảy ra tiếp theo rồi đấy, bố mẹ cãi nhau.
Hongjoong có hai cái tai, và lúc này cậu chẳng còn tin được cái tai nào cả. Quá đỗi khó tin với cậu. Cậu không thể tin được có người muốn mua cậu, càng không thể tin được bố cậu lại đồng ý dễ dàng như thế.
Cậu cứ ngồi thừ ra đó, đến mẹ cậu đi khỏi lúc nào cũng chẳng hay.
Lại thu mình vào góc phòng, cậu úp mặt vào hai bàn tay. Tức giận, sợ hãi và lo lắng đến nỗi cậu như kẻ vừa bị hút mất hồn.
Cậu sợ bố mẹ sẽ tiếp tục cãi nhau như vừa rồi. Cậu sợ cái kết của việc này sẽ được giải quyết bằng tờ đơn ly dị. Cậu- khó chịu với bố lắm- nói trắng ra là ghét bố, nhưng cậu không muốn bố mẹ ly hôn vì cái cảm giác ấy, phần nào cậu cũng hiểu nó đau đớn đến nhường nào, khổ sở ra sao.
Cậu lại nghĩ tới những gì mẹ nói, cậu sẽ còn phải đến ở cùng người kia. Nhưng anh ta là ai ? Anh ta tốt hay xấu ? Rồi cậu sẽ thế nào khi ở cùng anh ta ?
Hai mi mắt cậu nặng trĩu xuống. Cậu cần đi ngủ thôi, việc ấy có lẽ sẽ không sao cả...
Chapter 1 - Hết
Yah hi there:3
Mìn là Maay, tác giả của bộ fic này.
Như các bạn đã thấy trong phần mô tả, đây là fic SeongJoong, và có nội dung tóm tắt như vậy:D
Đây là fic đầu tiên mà mìn đăng tải lên Wattpad, có lẽ sẽ còn nhiều sai sót trong quá trình viết, mong rằng mìn sẽ nhận được thật nhiều ý kiến góp ý từ các bạn UwU
Cảm ơn vì đã đọc fic của mìn nhé~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com