Chương 42: Quá bi đát
Đơn giản một chữ 'cha' đã khiến Ly Hận Thiên triệt để trợn tròn mắt.
Tâm nam nhân cũng lạnh như tay người nọ.
Tay của hắn sờ soạng khắp trên người, Ly Hận Thiên đối với chuyện này hoàn toàn vô tri vô giác, không nhúc nhích, đứng thẳng tắp để người nọ vuốt ve, giống như bị sờ không phải là mình.
Khí lực cùng tư duy Ly Hận Thiên sở hữu đều bị cái từ đơn giản kia đả kích tan thành mây khói, trước mắt trắng xoá một mảnh, trong nháy mắt mất đi toàn bộ năng lực cảm quan.
Nằm mơ cũng không có mơ thấy, sự kiện quỷ dị liên tiếp xảy ra đều quan hệ với con mình. Bày ra trò quỷ mị bắt cóc thiếu niên thiếu nữ ở kinh đô, đến cuối cùng còn bắt mình đến nơi đây.
"Ui......"
Ngực đột nhiên đau đớn, nam nhân từ trong mờ mịt đột nhiên trở lại hiện thực, ánh mắt mất đi tiêu cự một lần nữa thu hồi cảm giác, lại nhìn thấy trước mắt là một màu đỏ tươi......
"Suy nghĩ cái gì mà nhập tâm như thế, hả......"
Người nọ hung hăng nắm lấy một bên đầu ngực của Ly Hận Thiên kéo mạnh lên. Hai đầu ngón tay dùng sức nghiền giống như muốn ngắt hạt đậu ra khỏi thân thể.
Động tác thô lỗ lại thô bạo, không có một chút thương tiếc.
Ly Hận Thiên bị đau lui về phía sau, nhưng người nọ thủy chung không có buông tay. Ly Hận Thiên muốn trốn, ngược lại bị đau hơn, rồi nhận thấy càng tới gần người nọ thống khổ mới càng ít. Nhưng tiềm thức của nam nhân không muốn cùng người này thân cận quá, nếu có thể chỉ muốn trốn rất xa, càng xa càng tốt.
Dù cho người nọ là con mình.
Không cảm giác một chút thân tình hoặc là cảm tình. Đối mặt chỉ có lạnh buốt, còn lạnh hơn lệ quỷ.
"Như thế nào, là chê ta sờ không tốt? Ta nhiệt tình như vậy, ngươi còn thất thần. Cha, ngươi nói xem, ngươi như vậy, có phải nên bị một chút trừng phạt hay không?"
Người nọ không hề có dấu hiệu thả tay, cảm nhận đau buốt sâu sắc tiêu thất, thay thế chính là cảm giác nóng như lửa đốt. Rất đau, thực nóng, chỗ kia sắp bị làm hỏng rồi.
Ly Hận Thiên rất rõ hiện tại bên ngực trái đã đỏ một khối vì bị người nọ đối đãi thô bạo. Hai bên ngực lộ ra trạng thái rõ ràng khác biệt, một bên bằng phẳng, bên còn lại đã đứng lên......
Như là một đóa hoa đột nhiên nở rộ.
Người nọ dùng móng tay búng mạnh chỗ bị hắn ngược đãi. Hắn cong môi cười nhẹ. Sắc mặt Ly Hận Thiên tái nhợt.
"Ta đã biết, ngươi thích như vậy. Cha có phải đối với ngươi càng thô lỗ, ngươi càng hưng phấn......"
Người nọ nói xong, lại ra tay nặng hơn.
So với hành động dã man, Ly Hận Thiên càng để ý lời nói của hắn. Hút một hơi khí lạnh, lần này Ly Hận Thiên không phát ra bất cứ âm thanh nào. Hai lần bị tra tấn cùng một chỗ, thần kinh như lập tức liền cảm nhận sâu sắc, loại đau đớn này giống như là trực tiếp đánh vào miệng vết thương.
Thực rõ ràng rất thống khổ.
"Ngươi... đừng gọi ta như vậy."
Ly Hận Thiên cắn răng nói.
Cắn răng là vì che dấu run rẩy. Không biết bị nhốt ở trong này bao lâu, ăn mặc đơn bạc không nói, thần kinh còn bị ép buộc cao độ. Ly Hận Thiên lại không có bất cứ năng lực nào, nhìn tình huống hiện tại có thể thấy dấu hiệu cạn kiệt sức lực.
So với thân thể không thích ứng, tinh thần càng không thể tiếp nhận. Khi nói lời này, nam nhân cúi đầu, cảm thấy xấu hổ.
Bị con mình đối xử như một món đồ chơi bình thường.
Mang danh là cha, nam nhân cảm thấy vô cùng châm chọc, cũng cảm thấy bị sỉ nhục.
"Chậc chậc."
Có lẽ Ly Hận Thiên như vậy khiến tâm tình hắn thật tốt. Hắn đang cười, nhưng nụ cười này bao hàm ý nghĩa gì, trừ hắn không có người biết. Thâm sâu, mang theo nguy hiểm.
"Không để ta gọi là cha, vậy gọi cái gì......"
Người nọ dùng ngữ khí thật chậm, trong giọng nói cũng mang theo hoang mang. Hắn giống như trưng cầu ý kiến Ly Hận Thiên, bất quá sau một lát, hắn lại tự mình ra quyết định.
"Vậy, không gọi là cha, ta gọi ngươi là 'nương tử' được không?"
"Ngươi....!"
Ly Hận Thiên đột nhiên ngẩng đầu, trên mặt mang theo phẫn nộ, nhưng chưa phát hỏa, ánh mắt đột nhiên né tránh mặt nạ màu đỏ kia.
Bọn họ vốn có chút khoảng cách, người nọ cũng không có dấu hiệu nào sẽ tiến lên. Nháy mắt tiếp theo, mặt nạ màu đỏ kề sát mặt nam nhân, thân thể bọn họ thiếp hợp chặt chẽ. Ly Hận Thiên không có thời gian lui về phía sau, bụng đụng vào nhau......
Chóp mũi nam nhân đụng phải mặt nạ lạnh như băng kia, trừng mắt nhưng không cách nào quở trách, bởi vì hai má bị đối phương bóp chặt.
Ly Hận Thiên nói không nên lời, miệng mở ra chỉ có thể phát ra âm thanh ô ô
Trong nháy mắt, vị trí của bọn họ hoàn toàn thay đổi.
Một tư thế ái muội.
"Như thế nào, thích xưng hô này nên cao hứng không biết nói cái gì cho phải sao?"
Chỗ vốn nên là đôi mắt chỉ có mặt bằng bóng loáng, nơi đó lúc này đối diện ánh mắt phẫn nộ của Ly Hận Thiên. Nam nhân nói không ra lời, chỉ có thể hung tợn căm tức nhìn hắn. Người nọ không lưu tâm, hắn đón nhận ánh mắt Ly Hận Thiên, nhẹ giọng nói.
"Ngươi nhìn ta như vậy có phải định nói ta không nên gọi ngươi như thế, bởi vì chúng ta không phải phu thê......"
Ly Hận Thiên không có phản ứng, vẫn như trước trừng mắt.
Nam nhân bị cột tay lên cao, thân thể bị ép
thành một đường thẳng tắp. Tay người nọ để trên lưng, khiến cho thân thể cả hai như dính chặt hơn.
"Chúng ta chưa bái đường, bất quá không quan hệ, về sau có thể bổ sung, chúng ta có thể......"
Người nọ để sát vào lỗ tai Ly Hận Thiên nói, giọng là cố ý đè thấp, vốn ái muội nháy mắt lại có vài phần âm trầm.
"Động phòng trước."
Ba chữ nói ra xong, mặt Ly Hận Thiên vốn trắng bệch đã không còn máu. Tay người nọ còn nắm hai má, Ly Hận Thiên muốn nói, lại vẫn chỉ có thể phát ra âm thanh ô ô.....
"Đừng có gấp, ta đến ngay. Nương tử, vi phu biết ngươi đang nóng lòng...."
Người nọ xuyên tạc ý tứ của Ly Hận Thiên. Tay đặt ở trên lưng vén vạt áo lên, tay người nọ trực tiếp đụng phải thân thể Ly Hận Thiên.
Người nọ thực thô lỗ, tay hắn hung hăng xoa bóp, hoặc là nói hắn nhéo Ly Hận Thiên. Hai cánh mông trong tay hắn như thay đổi hình dạng, ngón tay theo khe hở đi vào trong, giống như là dùng sức chà đạp.
Ly Hận Thiên bị đau liên tiếp hút mấy hơi. Người nọ thưởng thức bộ dáng vặn vẹo bởi vì thống khổ của nam nhân. Hắn tươi cười, càng thêm thích thú......
"Nương tử, có phải thực thoải mái......"
Người nọ xoa bóp rất lâu, cho đến khi trán Ly Hận Thiên đầy mồ hôi mới dừng. Tay nắm trên má cũng buông xuống, Ly Hận Thiên lại giống như không có phát giác, vẫn há miệng, biểu tình trên mặt cũng không có một chút biến hóa......
"Được rồi, vi phu cho ngươi càng thêm thoải mái."
Màu đỏ xẹt qua trước mắt, Ly Hận Thiên quay đầu nhìn theo. Nhưng không kịp ngăn cản, người nọ liền vén ngoại bào áp lên......
Tâm nam nhân nhất thời giống như chìm vào hồ băng vạn năm, lạnh thấu xương.
Ly Hận Thiên muốn trốn đi, nhưng người nọ lại giữ lấy eo, cơ hội giãy dụa cũng không có......
Cánh tay bị cột lên cao, bị người nọ đột nhiên kéo như vậy, Ly Hận Thiên cảm thấy giống như tay bị cắt đứt, đau đến nhe răng nhếch miệng.....
Người nọ dùng chân mở rộng hai chân của Ly Hận Thiên ra. Không có bất cứ chuẩn bị nào, cũng không có cái gì gọi là âu yếm, nháy mắt thân thể nam nhân bị dị vật xỏ xuyên qua......
Ngón tay buông ra không đến một phút đồng hồ, hắn liền tiến nhập thân thể nam nhân.
Tốc độ rất nhanh.
Tay Ly Hận Thiên mạnh mẽ nắm chặt dây xích, gân xanh cũng lộ ra. Người nọ cũng không qua tâm bên trong đối phương khô sáp, nhanh chóng trừu động...... Hắn hoàn toàn mặc kệ cảm thụ của Ly Hận Thiên, hắn chỉ xem Ly Hận Thiên là một công cụ để hắn tiết dục.
Ly Hận Thiên không hiểu vì sao phải bị đối xử như vậy...... Người nọ cái gì cũng không nói, giống như mục đích dẫn mình tới nơi đây là vì chuyện này.
Đến tột cùng là có bao nhiêu hận, mới có thể khiến hắn phí nhiều công sức chỉ vì muốn làm nhục Ly Hận Thiên.
"Ngươi... rốt cuộc là ai......"
Ly Hận Thiên bị đối xử thô bạo, đứt quãng hỏi. Tay sắp bị bẻ gẫy khỏi thân thể, rất đau, đau sắp chết. Loại đau này chỉ muốn hôn mê lại làm không được. Kỳ thật đôi khi ngất đi cũng là hạnh phúc, ít nhất cái gì cũng không biết.
Nghe được Ly Hận Thiên hỏi, người nọ bật cười. Hắn vừa hung hăng cử động eo, vừa trả lời.
"Ta là ai, ngươi không biết sao? Ly Hận Thiên, ngươi giả ngu thật đúng là lợi hại. Đến thời điểm này ngươi còn giả không biết...... Ngươi biết rõ ta sẽ tới tìm ngươi, ngươi còn dám hỏi ta...... Ngươi biết rõ ngươi thiếu nợ ta, ngươi nên hoàn lại, không chỉ là như thế này đâu. Ngươi nhớ rõ, Ly Hận Thiên, đây chỉ là bắt đầu, ta sẽ cho ngươi 'nhớ lại' từng chút, ta là ai. Hiện tại, ngươi giả ngu, chúng ta tiếp tục trò chơi này......"
"Ta...... thật sự...... không biết......"
Ly Hận Thiên lắc đầu. Ta thật sự không biết ngươi là ai. Cũng không dám tự đoán.
Ly Hận Thiên không dám nói lung tung, sợ càng làm cho chuyện nhiễu loạn hơn nữa.
"Nhưng mà...... ta biết...... ngươi thực chán ghét ta......"
Người nọ dừng một chút, lần này hắn không nói nữa, chỉ càng thêm dùng sức chiếm đoạt Ly Hận Thiên.
Người nọ làm rất nhanh, hắn căn bản không phải đang hưởng thụ, mà là đang tra tấn Ly Hận Thiên mà thôi. Hắn cũng không tham luyến thân thể này, hắn dùng tốc độ nhanh nhất kết thúc trận lăng nhục này.<HunhHn786>
Khi hắn phát tiết trong thân thể Ly Hận Thiên, người nọ ở bên tai cười nhẹ ......
"Ta không phải Quỷ Vương, nhưng ta là phu quân của ngươi. Cha, ngươi nhớ cho kĩ, lần sau chúng ta tiếp tục trò chơi này. Hình như rất thú vị, trước khi ta chơi chán, ta sẽ tiếp tục chơi. Còn nữa, ngươi đoán xem ai trong bọn họ tìm được ngươi trước......"
Người nọ buông Ly Hận Thiên ra. Thân thể hắn thật nóng nhưng Ly Hận Thiên chỉ cảm thấy lạnh, khi hắn buông ra thân thể băng lạnh mới có một chút độ ấm......
Rốt cuộc là ai......
Ly Lạc ?
Mộc Nhai ?
Hay là Văn Diệu......
Vì cái gì muốn làm như vậy......
Phí công sức làm chuyện kinh khủng quái dị này......
Vì cái gì......
Người nọ không cởi trói, Ly Hận Thiên vẫn bị treo như vậy. Sức lực thực suy yếu, toàn thân đều đau, như là bị đánh một trận. Đặc biệt chỗ bị chiếm đoạt, cảm giác nhớp nháp khiến nam nhân thấy ghê tởm. Thứ dịch người nọ lưu lại trong thân thể từ từ chảy xuống chân, Ly Hận Thiên không biết bên chân còn có vài giọt chất lỏng màu trắng.
Ly Hận Thiên không biết mình bị treo bao lâu, ý thức dần dần mơ hồ, nghĩ mình sẽ bị treo đến chết. Nhưng đột nhiên nghe được tiếng bước chân, thực nhanh, thực loạn, giống như có rất nhiều người......
Nam nhân vô lực nở nụ cười. Tự nhủ mình có ảo giác.
Đột nhiên tường trước mặt mở ra......
Ly Hận Thiên thấy được vẻ mặt kinh ngạc của Văn Diệu, còn có gương mặt không chút thay đổi của Ly Lạc, cùng với Mộc Nhai nghiêm mặt.....
Tất cả tề tựu?!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com