26
"Bên này..."
"Nhanh chân lên..."
Đằng sau buồng giam đã bị khoá, Sunoo nghe rõ sự hỗn loạn và nhiệt độ dần tăng cao bên ngoài. Đi đôi với những tiếng thở thật khó khăn là một chuỗi cảm xúc hổn ngang, anh cứ đưa mắt mãi theo lối Riki đã bỏ lại. Hắn sẽ làm gì chứ? Sau khi đã để lời yêu cho anh.
Đúng như lời hắn nói, khoảng gần 10 phút liền có đồng đội đến giải cứu mình. Jake sau khi Sunoo đã không quay về liền cùng một vài đội trưởng khác đến nơi anh được giao nhiệm vụ, càng hoảng hốt hơn khi nhìn thấy Sunoo bị khoá và người đi cùng đã ngất xỉu.
"Chuyện gì đã xảy ra? Ni-ki đâu?"
Jake hỏi trong lúc người khác đang cố mở ổ khoá cửa buồng giam. Sự khó hiểu càng ngày càng được cộng hưởng, hơn hết là đôi mắt đã ướt đỏ đối diện anh. Sunoo đã khóc sao?
Tiếng lạch cạch vang lên và đôi khoá được bẻ, Sunoo bước ra, chừa không gian cho đồng đội giải cứu viên cảnh sát còn nằm dưới nền đất. Anh đến bên Jake rồi hít một hơi.
"Hắn đã trốn thoát."
Sunoo đáp, Jake thở ra mệt mỏi. Tại sao rắc rối cứ mãi nối đuôi nhau thế này?
"Trước tiên hãy trở về tổ đội-"
"Em xin lỗi vì không thể cùng anh dẹp loạn, em cần tìm Ni-ki bây giờ."
Bị cắt lời, Jake chớp đôi mắt nhìn một Sunoo thật cầu khẩn. Tuy nhiên, tình thế khiến người trưởng phòng không muốn mạo hiểm một ai, mặc dù tìm lại Ni-ki cũng là điều cần thiết.
"Quá nguy hiểm, không được."
Jake gạt bỏ lời đề nghị ấy, nhưng đôi ngươi còn động sóng nước kia muốn lung lay anh.
"Hắn sẽ không làm gì em cả, anh có thể tin em không?"
Giọng điệu gấp gáp ấy đủ cho Jake hiểu chẳng ai còn thời gian để dây dưa nữa. Anh cũng không nắm sâu được hàm ý sau câu nói, song, Sunoo vẫn lành lặn khi người động đội còn lại đã khuỵ ngã bên trong buồng giam khiến Jake cố ép mình phải tin Sunoo lần này, bởi anh cũng đang quá rối rắm với tình hình hiện tại.
"Mang theo một vài người nếu em cần viện trợ."
Sunoo cười nhẹ với chấp thuận kia, vẫn luôn là người trưởng phòng tin anh tuyệt đối. Sunoo nói tiếng cảm ơn và quay đi một vài bước. Bỗng anh dừng lại, xoay người về phía Jake đang nhắc nhở nhiệm vụ cho các tổ đội đi theo.
"Lee Heeseung, kẻ cầm đầu là Lee Heeseung."
Sunoo nói rồi chạy đi, để lại Jake ngẩn ra giữa hoang mang bao trùm.
~o0o~
Sunoo bịt mũi để khỏi hít lấy luồng khói ngày càng dày đặt, đôi chân hướng tới nơi một trưởng phòng khác đang ở. Anh cũng ngầm đoán ra, Riki sẽ không buông tha cho Sunghoon dễ dàng.
Ấy vậy, đường đi đến đó thật nhiều trở ngại. Anh cố né tránh từng viên cảnh sát ra vào tán loạn và không may nhìn thấy một đám người lạ mặt. Là tổ chức ấy. Sunoo vội vàng nép vào một bên lối đi, rồi lần mò đến căn phòng gần nhất để nấp.
Đồng thời, Sunoo giáp mắt cùng Lee Heeseung, kẻ gây nên trận bạo động này.
Hắn ngó nghiêng xung quanh và quyết định dừng lại ở kẻ mới xuất hiện. Hắn thật nhanh lên nòng, khẩu súng trong tay gấp rút được giương lên khiến anh nhớ ra người hắn đang truy đuổi.
"Anh cố tìm sợi dây chuyền đó sao?"
Kẻ đối diện nghe đến cách Sunoo ám chỉ lại khoan bóp còi. Dường như tên cảnh sát này biết gì đó.
"Đừng cất công lục tìm đâu xa, tôi đang giữ nó rồi."
Nếu có Jake ở đây, Sunoo hẳn sẽ chịu la mắng bởi mình đang làm một chuyện quá mạo hiểm. Sunoo đúng là không muốn chết, nhưng cũng không muốn hắn tìm ra Riki.
"Mày nghĩ mày đang lừa trẻ con à?"
Heeseung lớn giọng đáp, hắn đời nào tin Riki giao nó cho một thằng cảnh sát và câu chuyện phía sau bị bại lộ, dù chính hắn đang lung lay vì hắn chưa vội nã cho Sunoo một phát. Song, hắn thấy Sunoo thật điềm tĩnh, sự e sợ đáng có không hiện hữu trên khuôn mặt kia.
"Dùng máu của đối tượng và đưa người ấy vào ảo ảnh, tôi nói đúng chứ?"
Sunoo lập lại ý tứ của Riki, hoàn toàn thuyết phục được kẻ cầm đầu hạ đầu súng xuống. Hắn ngạc nhiên bởi Sunoo biết được cách nó vận hành, rõ ràng là kẻ hắn truy đuổi có tác động. Nếu thật là vậy, hắn sẽ giải quyết Sunoo trước rồi tìm đến con chuột nhắt kia sau.
Hắn nhếch môi, tiếp lời người cảnh sát.
"Nó là một thứ thú vị."
Chỉ cần một ít máu từ kẻ quyết định và kẻ được chọn, Heeseung có thể tạo ra một thế giới bằng tiềm thức của mình, bất kể quen thuộc hay xa lạ, miễn hắn nó thể thao túng được người hắn cần. Phải nói rằng, hắn chán ngấy cái cảm giác mỗi ngày lại đắn đo lo từng miếng ăn, cảnh nghèo hèn khiến hắn không còn ai bênh cạnh rồi dần bị xa lánh. Từ ấy, hắn sinh tật, trộm cắp chẳng đủ để thỏa mãn sự đủ đầy hắn cần. Giờ đây hắn dường như được tái sinh với sự giàu có và quyền lực, bắt đầu từ việc thao túng kẻ cầm đầu lúc trước.
"Vốn nó cũng chỉ là thứ ăn cắp từ Jungwon."
Sunoo nhắc nhở, không để hắn tự mãn quá lâu. Hắn sau đó lại nhíu mày, trông thật lạ lẫm với cái tên Jungwon.
"Cậu nhóc với cái mũ beret."
Sunoo tiếp tục gợi cho hắn về thằng nhóc tối ấy. Đúng là nó có một cái mũ beret, ăn mặc trông cổ lỗ sĩ với cái quần ngang gối cạp cao. Nhưng mà, tên cảnh sát này sai rồi.
"Tao không trộm, là nó đưa cho tao."
Heeseung sẽ chẳng ngu ngốc đến mức rà soát cơ thể của thằng nhóc nhìn chả khá khẩm hơn mình, chưa kể cái dây chuyền không hề thu hút hắn. Là hắn lẻn vào, giật mình phát giác có người sau lưng, thằng nhóc khi ấy xòe ra một vật thể.
"Tặng anh, món quà của thượng đế."
Đồng tiền đã thay đổi Heeseung. Có nó rồi, Heeseung không cực khổ như trước nữa, mặc kệ việc hắn làm có sai trái đến đâu. Hắn lần nữa chĩa đầu súng về phía Sunoo, phải, thượng đế giao phó nó cho hắn rồi, hắn sẽ không san sẻ cho bất kì ai.
"Tám chuyện đã đủ, giao nó ra trước khi tao đưa mày về đất mẹ."
Lần này, hắn gay gắt đe dọa Sunoo và anh nghĩ rằng mình không còn thời gian để kéo dài nữa.
"Tôi đốt nó rồi."
Anh vẫn giữ bình tình đáp hắn. Không ngoài dự đoán, mắt trái Heeseung giật giật báo hiệu cho chuyện chẳng lành sắp xảy ra. Sunoo nắm thế chủ động trước, vơ lấy chậu cây nhỏ sát cửa ném về phía đối diện. Anh nhanh chóng nấp dưới gầm bàn, sàn nhà bên cạnh vang từng tiếng súng liên hồi tức giận.
Hắn tới gần hơn, bên trái Sunoo cũng đập thật năng suất. Nhưng trước khi có thể làm gì tiếp theo, anh bỗng muốn buộc miệng, hoặc bởi nỗi sợ khiến lửa giận cũng trào dâng.
"Là mày hại cả cuộc đời Riki."
"Vậy để tao đưa mày tới suối vàng, sau đó để nó đoàn tụ sau."
Sunoo thấy bước chân hắn đã sát gầm bàn, đột nhiên cơ thể hắn đổ gục xuống cùng tiếng đoàng đột ngột vang lên. Anh chớp mắt bối rối, nhìn dòng chảy đỏ thẫm tuôn từ tim Heeseung.
Hắn ta... bị bắn rồi.
Một phát nữa.
Rồi một phát nữa.
Cơ thể đang nằm bất động giật theo từng phát súng hướng đến phía trái. Lee Heeseung, hoàn toàn bị hạ gục rồi.
Sunoo há miệng kinh ngạc, người nào đó đã giúp anh thoát chết trong gan tất, nhưng có vẻ không đến từ phía cảnh sát vì những phát bắn theo sau có phần cá nhân và tàn nhẫn. Sunoo từ từ ra khỏi chỗ nấp, tay quơ vội làn khói nhẹ trước mặt.
Riki đang đứng đó, với khẩu súng ngắn còn vương khói trên tay.
Hắn không biểu lộ tức giận, căm phẫn hay bất kì một biểu cảm nào để Sunoo hiểu hắn đang nghĩ gì. Kẻ ấy chỉ từ từ hạ vũ khí xuống, đối diện ánh nhìn hoang mang của người cảnh sát bằng đôi mắt vô hồn. Như thể, hắn đã hoàn thành được mục đích cuối, và sau đó là sự trống rỗng bủa vây.
"Riki..."
Sunoo chỉ biết kêu tên hắn, rồi chú ý đến cả một mảng máu lan tràn trên vùng áo kia. Heeseung quá xa để dính lên hắn thứ tanh tưởi đỏ thẫm, chỉ có một khả năng, rằng anh đã chậm chân mất rồi.
"Vết máu đó... là của ai?"
Đưa đôi tay run run chỉ đến vị trí mà Sunoo thầm cầu mong suy đoán của mình sẽ không đúng. Nhưng hắn đã phụ lòng anh.
"Mày biết là ai mà."
Sunoo biết, và anh không muốn tin.
"Sao cậu có thể-"
"Tao có thể."
Đây mới là Nishimura Riki, tên tội đồ đã quá xa vời lòng trắc ẩn cả bản chất lương thiện. Hắn muốn tự tay đưa tiễn những kẻ đã coi rẻ cuộc sống của hắn.
Khi Sunghoon cố chống trả bằng cái né người chuyên nghiệp và thuận tay lấy ra khẩu súng trong túi quần, anh muốn đấu súng cùng hắn. Nhưng Riki vốn không còn là kẻ nghiệp dư năm nào để người khác tự ý điều khiển. Hắn tiến tới, thật nhanh nhắm vào cổ tay của người trưởng phòng và thành công nghe tiếng hét dội đến. Máu bắn ra liên tục trong đau đớn của kẻ đối diện khiến hắn thỏa mãn nỗi đau của mình. Sunghoon đã tuyệt vọng chưa? Như ngày hắn nghe phán quyết khi ấy.
Cả Jay và Sunghoon, lần cuối hắn nhìn thấy họ là khi hai người hắn từng coi trọng gieo cho hắn ánh nhìn oán trách. Chính là khoảnh khắc hiện giờ, hắn sẽ hoàn thành ước nguyện gặp lại Jay của Sunghoon.
"Vĩnh biệt, bạn cũ."
Lời tiễn biệt tử tế duy nhất hắn có thể nói ra, và Sunghoon nhắm đôi mắt lại.
"Tao vốn chọn Sunghoon là kẻ sẽ quay về kí ức kia."
Trước sự ngỡ ngàng của Sunoo, hắn nhàn nhạt thuật lại đôi việc.
"Nhưng rồi sau khi gặp lại anh ta, tao biết sẽ chẳng thay đổi được gì cả."
Hắn từng ngày trở nên tàn bạo hơn, Sunghoon cũng vậy. Những oan ức của hắn vốn đã vô nghĩa trong Sunghoon từ lâu. Hắn không cần thứ danh dự rẻ mạc, hắn muốn để trong cuộc đời anh ta một vết nhơ. Rằng Sunghoon, đã từng gián tiếp hại chết phần người của hắn.
Hắn để Sunoo quay về, một tên cảnh sát mang cái đầu nguội lạnh hơn những kẻ chỉ biết chầu trực đem hắn đi xử tử thật nhanh. Sunoo khi ấy không hề muốn đánh hắn, mắng chửi hắn, lần đầu tiên, hắn thấy một người cảnh sát hoàn toàn lắng nghe tù nhân của mình. Cũng không biết nên gọi đây là nhân ái hay ngu ngốc, nhưng chính hắn mới là kẻ khờ, bởi hắn đã đưa Sunoo vào một thứ tình cảm không nên tồn tại, cũng tự quyện bản thân theo cảm xúc ấy.
Những lần Sunoo đột ngột trở lại thế giới thực không phải là ngẫu nhiên. Nó buộc người đưa anh vào chịu một cú sốc tinh thần nào đó, như cách hắn nhìn thấy Sunoo đỡ cho hắn cú đánh đầu và lúc hắn được đưa về đồn sau khi gây án gây dao động ảo ảnh. Nhưng hắn sẽ không giải thích bất kì thứ gì nữa đâu. Bởi hắn còn một việc muốn Sunoo thực hiện.
Đột nhiên, xung quanh Riki toàn là tiếng đạn xượt, mảnh áo quần của hắn rách ra và chảy máu.
"Đứng yên."
Jake từ đâu quát lớn, giương khẩu súng đến Riki và lùi dần về phía Sunoo đang đứng như trời trồng. Theo sau Jake không có ai cả, bởi họ cũng đang tất bật giải quyết hỗn loạn khi trưởng phòng Sunghoon đã chết bất ngờ.
"Anh Jake."
"Em lùi về sau đi Sunoo."
Jake lo lắng nhắc nhở bởi đội trưởng của anh vẫn cứ ở đó, tay không đối mặt với Riki. Anh liếc xuống cái xác của một kẻ lạ mặt và ngầm đoán Riki là người ra tay. Rõ ràng đây là hỗn chiến.
"Anh đừng đến gần-"
"Đủ rồi Sunoo."
Jake không thể không nóng lòng khi diễn biến cứ đi theo hướng không lường trước được. Với tư cách là trưởng phòng, anh sẽ không để mình rơi vào thế bị động, mặc kệ Sunoo muốn khuyên ngăn thế nào.
Riki chưa phản ứng gì cả, nhìn Jake từng bước chầm chậm tiến về phía mình. Đến khi anh giương bàn tay muốn khống chế hắn, Riki lập tức ngửa khẩu súng của Jake lên trời, tiếng đạn theo đó vang liên tục và Riki không cần chừ đánh anh ngất xỉu.
"Dừng lại."
Sunoo hét lên, chộp lấy vũ khí của Heeseung và lần này giương thẳng đến phía đối diện ngăn hành động chĩa súng vào Jake đang nằm bất động ở kia. Riki đang đi quá xa rồi, anh sẽ không để hắn giết Jake.
"Cậu điên rồi Riki."
Sunoo nức nở.
"Tại sao cứ phải đưa mình vào đường cùng như vậy?"
Hắn không đáp, bàn tay vẫn hướng đầu súng tới người đang nằm.
"Tao vốn không còn đường lui nữa."
Hắn đã buôn lậu, hắn đã giết người, bản án đã chờ sẵn hắn ở đó. Hắn sẽ dung thân ở chốn ngục tù chờ ngày xử tử? Hay là một nơi hoang vắng khi đã bỏ trốn thành công? Không, hắn sẽ không sống một cuộc sống như vậy.
Rồi hắn hướng mắt thẳng đến Sunoo, để giọng nói trong không khí căng thẳng thật rõ ràng.
"Mày có hai lựa chọn, một là tao giết Jake, hai là mày giết tao."
Đúng vậy. Hắn muốn ép Sunoo, ép anh phải ra tay với hắn. Rồi Sunoo sẽ sống, sẽ trở thành anh hùng, sẽ chứng minh Sunghoon không trong sạch như những gì anh ta đã vẽ, Sunoo cũng không phải dính líu tới hắn nữa. Hãy để hắn đi, dưới sự phán quyết của người hắn yêu nhất. Đó mới là cái kết hắn muốn nhận.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com