13
Ni-ki kết thúc câu nói mới sực tỉnh ra việc mình vừa làm. Cậu thầm hi vọng tiếng ồn ào ở đây sẽ lấn át câu nói buộc miệng kia. Nhưng đó chỉ là điều cậu cầu nguyện, cả hai đều đã nghe, thật rõ ràng.
Ni-ki không dám nhìn trực tiếp vào Sunoo. Người kia cũng chẳng khá hơn, không chắc và cũng không muốn tin Ni-ki đang nói về mình, liền tỏ vẻ như chưa nghe thấy. Người anh nóng ran, ngay lập tức tìm một công việc gì đó để làm, lau bàn cũng được, trò chuyện với những vị khách khác cũng được, miễn có thể chống lại cái không khí ngượng ngùng này.
Sunghoon vài phút trước còn thấy mình đi sai đường, làm sai chuyện, nhưng hình như cả Ni-ki và Sunoo đều có vẻ đang mở lòng hơn với nhau. Không yêu cũng được, nhưng làm bạn vẫn tốt hơn đúng chứ, ít nhất sẽ khiến cho Ni-ki của hiện tại thay đổi theo hướng tích cực hơn.
Nhìn thấy Ni-ki cứ ngó qua ngó lại, không để đôi mắt mình được yên khiến Sunghoon cũng bắt đầu chóng mặt.
"Ngồi yên đi Ni-ki, thích thì khen, có gì phải ngại?"
Ni-ki nghe thấy liền hằn học.
"Em không có thích anh ta."
Sunghoon nắm thóp được Ni-ki rồi. Nếu không chịu nhận thì anh sẽ buộc.
"Anh đâu bảo em khen Sunoo, anh chỉ nhắc đến nước uống thôi."
Ni-ki có cảm giác như mình đang bị chơi khăm. Tối nay thật khó nói chuyện với Sunghoon, cái gì cũng bị anh ta phản bác. Sunghoon không muốn bước đầu đã bức điên Ni-ki, anh sẽ dùng chiến thuật mưa dầm thấm lâu, để Ni-ki tự nhiên bước vào chuyện này sẽ hay hơn cả.
"Thật ra Bartender sẽ rất vui nếu em khen họ đấy, em nên quen với văn hóa này."
Ni-ki biết, hoàn toàn biết, nhưng đó sẽ không còn là vấn đề nếu bartender đằng kia chẳng phải là người từng thích cậu, người đã bị cậu tổn thương. Xét về mối quan hệ của cả hai, khen ngợi vẫn còn là điều to tát lắm.
Được một lúc, Sunghoon muốn chừa chút không gian cho Ni-ki liền bảo rằng mình ra ngoài gặp bạn, lát sẽ quay lại sau. Ni-ki vì thế chỉ còn một mình.
Cậu đơn lẻ tận hưởng cái không khí này. Thật ra không hề tệ chút nào. Ni-ki chưa bao giờ để ý thứ đồ mình uống quá mức như hiện tại, nó khiến cậu tịnh tâm hơn rất nhiều. Nó mang vị chanh chua, vị đường ngọt, lá bạc hà thơm mát và rượu Rum cay nồng. Lúc nãy Sunghoon đã gọi nó là gì nhỉ? À Mojito - Người quen cũ. Cậu bất giác nhìn về phía Sunoo. Anh vẫn đều tay làm việc, vô cùng nhanh nhẹn. Cậu tự hỏi, khi làm thức uống này anh đã nghĩ gì? Người quen cũ... có nghĩ về cậu hay không?
Sunoo lại lần nữa đột nhiên đi về hướng của Ni-ki khiến cậu giật thót người. Thầm tự nguyền rủa bản thân vì đã nhìn lén người ta đến lần thứ ba. Ni-ki cũng không biết mình bị làm sao nữa. Sunoo càng tới gần, cậu càng lo lắng, chỉ có thể chằm chằm vào ly cocktail, hi vọng mình trông không kì quặc. Thế nhưng người Sunoo tiếp chuyện lại là một cô gái ngồi gần bên cậu.
"Quý cô này muốn dùng gì?"
Ni-ki không biết rằng mình đặt quá nhiều sự tập trung cho Sunoo đến nỗi không hề nhận ra một vị khách khác đã đến ngồi gần đây.
"Hôm trước tôi vừa thử loại Cocktail Sangria, hôm nay anh có gì mới cho tôi không?"
Cô gái dường như là khách quen. Sunoo suy nghĩ một chút, không mất quá nhiều thời gian để trả lời.
"Nếu cô muốn trải nghiệm mới lạ thì... tôi nghĩ một ly Sidecar sẽ hoàn hảo."
Người con gái liền gật đầu đồng ý, Sunoo đáp bằng nụ cười nhẹ và quay vào trong làm việc.
Ni-ki lưu ý đến việc cô nhìn Sunoo say đắm. Người ta gửi nhau tình tứ bằng ánh mắt ở một quán bar nào đó vốn không có gì lạ, nhưng chứng kiến người khác trao ý cho Sunoo lại đặt quan tâm. Ni-ki ghé người qua rồi trực tiếp hỏi cô gái, một sự hiếu kì nào đó đã thôi thúc cậu.
"Cô có vẻ rất thích người Bartender kia?"
Người con gái không có ý định dời mắt khỏi Sunoo, cô không quan tâm ai là người hỏi chuyện mình cho lắm.
"Không phải anh ấy trông rất tuyệt sao?"
Ni-ki tối nay bỗng nhạy cảm với chữ tuyệt. Nghe thấy tự nhiên quay đi, không hỏi nữa.
Người mà cậu luôn đẩy ra xa, người mà vẻ ngoài luôn bị cậu phán xét trong mắt người khác lại rất tuyệt. Ni-ki không biết mình lúc nãy đã tuyệt vì đồ uống hay vì người kia, lại càng đau đầu hơn khi cái tuyệt nào cũng liên quan tới Sunoo cả, cậu nghĩ mình dần say hơi cồn mất rồi.
Sunoo đến và đưa ly cocktail cho cô gái. Anh vừa đặt xuống, bàn tay cô gái nhanh chóng nắm lấy đế ly, ôm trọn bàn tay của người bartender. Sunoo trông rất bình thản, từ từ rút tay ra. Cô gái lả lơi những ngón tay lướt trên làn da của anh, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đối diện. Ni-ki chứng kiến được, cảm thấy ái ngại và một chút... khó chịu. Cậu nghĩ Sunoo chắc hẳn cũng sẽ cảm thấy thế thôi vì anh là gay cơ mà? Nhưng Sunoo lại ứng biến nhẹ nhàng và đôi phần thản nhiên hơn cậu tưởng.
"Chúc ngon miệng."
Sunoo để lại cho cô gái một câu rồi đến gần Ni-ki hỏi về sự vắng mặt của Sunghoon.
"Lát nữa đồ ăn sẽ được đem lên, khi nào Sunghoon quay lại, nói tôi biết nếu hai người muốn thử chúng, vị không tệ đâu."
"Anh sẽ làm chúng sao?"
Sunoo lắc đầu, cậu đột nhiên thấy không cần thiết để thử.
"Nó sẽ ảnh hưởng đến vị giác của tôi nếu tôi nếm đồ ăn."
Ni-ki gật đầu đã hiểu. Cậu sau đó không ngăn được mình thắc mắc.
"Cô gái bên kia là khách quen à?"
Sunoo thuận mắt liếc nhìn để xem người Ni-ki nói đến là ai.
"Ừ."
Hỏi xong, Ni-ki lại không biết nói gì nữa. Sunoo suy nghĩ gì đó, liền tiếp lời.
"Cậu muốn làm quen cô ấy?"
Ni-ki nhếch mép, người cô ta thích là anh cơ mà.
"Không, cô ta hợp với anh hơn."
Sunoo bật cười. Anh không đoán được cậu cố tình hay vô ý nói ra, nhưng nó không mang nghĩa tốt lành với mình. Ni-ki thấy vậy, tự hỏi anh bật cười vì điều gì. Sau đó cảm giác hơi chột dạ, liền muốn giải thích thêm.
"Anh mới nãy có đưa đẩy với cô ta còn gì?"
Sunoo tự hỏi Ni-ki từng tới quán bar bao nhiêu lần, nhưng có vẻ cậu vẫn còn ít kinh nghiệm khi nghĩ rằng ý tứ của anh mang nghĩa đưa đẩy. Hoặc cậu chỉ cố tình nói như vậy thôi. Sunoo không muốn giải thích nhiều, nhưng anh sẽ thẳng thắn cho cậu biết.
"Nếu tôi thật sự đưa đẩy, thì mọi chuyện không dừng ở đó đâu."
Sunoo bỏ ngõ câu nói.
"Cậu còn non lắm."
~o0o~
Ni-ki thấy tự ái. Về đến nhà rồi vẫn còn canh cánh câu nói ấy trong lòng. Hôm nay cậu đã nhìn thấy thêm một khía cạnh khác của Sunoo, và cậu không hề ghét nó. Anh hôm nay rất trưởng thành, rất phóng khoáng, rõ ràng cậu đã bị tác động. Sunoo trực diện công kích cậu, ẩn ý việc cậu còn nhỏ dạ so với thế giới người lớn kia khiến cậu không muốn dừng lại, cậu muốn chứng tỏ mình.
"Nếu tôi thật sự đưa đẩy, thì mọi chuyện không dừng ở đó đâu."
Ni-ki nghĩ về câu nói ban nãy đột nhiên thấy hơi nong nóng, dâng trào tò mò muốn biết Sunoo sẽ làm gì, nhưng càng nghĩ càng thấy cơ thể và tâm trí mình không ổn, có một chút... khó thở. Thật là vậy, Ni-ki biết hôm nay không phải lần cuối cậu đến nơi có người bartender kia.
~o0o~
"Tao nghĩ là tao đã làm một chuyện tốt đó Jay."
Sunghoon đút hai tay vào túi, điềm nhiên bước theo sau Jay. Jay nhìn Sunghoon, chỉ muốn chắc chắn là bạn mình không bị ấm đầu.
"Rồi một ngày mày sẽ phải cảm ơn tao đó."
Jay chóng nạnh, việc hàm hàm ý ý của Sunghoon làm anh mơ hồ.
"Mắc gì tao phải cảm ơn mày?"
Thấy Sunghoon cười cười, Jay không quan tâm nữa, tiếp tục với công việc chọn đồ của mình.
Sunghoon nhìn Jay cứ lôi ra lôi vào mấy cái áo một lúc rồi vẫn không thử.
"Mua đồ mà không thử, cứ vớ đại thì về không mặc vừa lại bảo tao không nhắc."
Jay giơ hai cái áo lên, một bên là hoodie, một bên là áo thun cọc tay, không nhìn Sunghoon mà trả lời.
"Tao mua cho Sunoo, 3 hôm nữa sinh nhật em ấy."
Sunghoon nghe vậy, mắt lập tức sáng lên.
"Thật? Em ấy có tổ chức không? Có mời tao không?"
"Mày nghĩ em ấy có tổ chức không?"
Sunghoon nghĩ một hồi. Với tính cách của Sunoo thì, có lẽ là không.
"Không những không tổ chức mà nó sẽ không khác gì ngày bình thường đâu."
Điều Jay nói là sự thật. Sunoo cảm thấy làm quá mọi chuyện rất phiền phức, cuộc sống không cho phép Sunoo xem trọng những chuyện này. Tuy là vậy, Jay không muốn ngó lơ nó. Nhớ đến thời cấp 3, quà sinh nhật hằng năm của Sunoo là việc anh sẽ miễn phí một hình xăm nào đó cho nhóc. Và có vẻ như, khoảng thời gian ấy chỉ có mỗi Jay lưu tâm chuyện này, cũng là món quà duy nhất trong ngày sinh nhật buồn tẻ của Sunoo. Nhưng bây giờ, Jay muốn người em của mình nhận được nhiều thứ hơn thế, anh vì vậy đã hé lộ cho Heeseung, một người cũng rất quan tâm đến chàng bartender trẻ.
Sunghoon im lặng, suy đi tính lại cái gì đó. Ni-ki từ hôm ở bar về, tâm trạng thoải mái, Sunghoon phần nào đoán ra việc mình rời đi là có hiệu quả. Theo lẽ đó, nhân cơ hội này, vào sinh nhật của Sunoo, anh muốn hai đứa gặp nhau một lần nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com