3
Tối hôm ấy, Jay chờ Sunoo dọn dẹp xong cũng gần 2 giờ sáng. Sunoo được đưa về đến tận căn trọ, nghe dặn dò rồi mới có thể vào phòng. Thả người trên chiếc giường, Sunoo dán mắt lên trần nhà trắng tinh, cho rằng nó quá trống rỗng, hệt như cảm xúc hiện tại của mình. Sunoo đã cố gắng buông bỏ, nhưng dòng kí ức về Ni-ki liên tục không yên phận cứ tìm cách quấy rầy. Chết tiệt. Anh tức giận với chính bản thân, sao chỉ mới gặp lại nhau một lần, mà vẫn còn nhiều quyến luyến như vậy.
Bàn tay theo thói quen đút vào túi quần. Hơi nhíu mày, Sunoo móc ra một mẩu giấy nhỏ, đọc nhẩm số điện thoại của vị khách ban nãy đã tới bắt chuyện với mình, không may bị Jay liếc đến chưa tán tỉnh hết câu thứ ba đã bỏ đi, chỉ kịp dúi vào tay anh mẩu giấy này. Nói không ngoa, bề ngoài với đầy rẫy hình xăm và gương mặt nhăn nhó của Jay cũng dọa người lắm.
Làm công việc này luôn phải biết duyên với khách hàng một chút, đôi lúc không tránh khỏi trường hợp bị đưa đẩy và gạ gẫm. Sunoo thật ra rất ưa nhìn, bản thân thành ra quen thuộc, chỉ thuận tay ném nó vào thùng rác gần giường, không còn thấy phiền như những ngày đầu nữa.
Sunoo lần nữa dời chú ý đến hình mỏ neo trên cổ tay. Anh luôn giữ thói quen khi cảm thấy không vui sẽ nhìn vào những hình xăm của mình như một cách tự cảnh tỉnh. Liệu lần này, cái mỏ neo sẽ giúp anh đứng vững chứ?
~o0o~
"Em có vẻ rất thân với anh chàng đến đây tối qua, anh tưởng em bảo là chưa có bạn trai?"
Sunoo đang bận tay lau những chai rượu mới được chuyển đến, nghe thấy câu nói liền quay sang chào. Quản lí ở đây theo lời tâm sự của nhiều nhân viên có phần hà khắc, nhưng Sunoo thì cho rằng ngược lại. Anh từ khi Sunoo đến làm việc, thực ra chưa hề lớn giọng với Sunoo lần nào, lâu lâu còn ngẫu nhiên hỏi chuyện vu vơ, lần này chính là một ví dụ.
"Em đâu có, anh ấy là người anh thân thiết của em thôi."
"Thân thiết à? Thân như thế nào?"
Người quản lí dường như chưa muốn buông tha cho chủ đề này. Sunoo tuy không hiểu anh cần biết để làm gì, nhưng cũng không bất lịch sự không trả lời lại.
"Nôm na là, bao nhiêu hình xăm em hiện có đều được anh ấy làm."
Người quản lí gật gù, nhớ về bề ngoài chi chít hình xăm của tên ấy với một chút ghen tị. Anh không hỏi nữa, tiếp tục quay trở lại giám sát công việc của nhân viên khác, đôi mắt thi thoảng vẫn dời đến hình ảnh phía Sunoo.
Người quản lí thật ra tự đánh giá bản thân có phần nghiêm khắc. Anh luôn đắp lên mình một chút phóng khoáng, khó gần. Anh có thể sẵn sàng cho một nhân viên nghỉ việc ngay lập tức nếu lỡ pha nhầm loại nước cho khách, có thể dành cả tiếng đồng hồ để la mắng nếu nhân viên không giữ vệ sinh nơi khi pha chế xong, và ti tỉ thứ khác dù có nhỏ nhặt đến đâu, người quản lí không bao giờ cho phép sai sót. Có lẽ vì vậy, một Kim Sunoo qua khoảng thời gian ngắn ngủi thử việc đã bộc lộ được kỹ năng và tỉ mỉ, không sao không khiến người quản lí cảm thấy ấn tượng, hiện tại liền nhìn em bằng con mắt khác so với những nhân viên kia. Lúc nào cũng thế, em bỏ vào từng động tác tâm huyết và điệu nghệ, anh ưng ý, từng chi tiết một.
Từ ngày Sunoo đến làm, người quản lí dường như ngày nào cũng siêng năng ghé quán trông coi, điều mà ít nhân viên nào thật sự muốn. Anh luôn bắt gặp hình ảnh Sunoo rất chăm chỉ, phần mình làm xong luôn phụ giúp người khác. Khi nói chuyện cũng rất chừng mực, nhẹ nhàng hơn những gì anh tự mường tượng bằng vẻ ngoài có phần gai góc của em. Lạ thật, nghĩ đến Sunoo, anh chỉ hình dung được những điều tốt lành.
Khi Sunoo xuất hiện, anh cũng tự nhiên xuất hiện thói quen quan sát em. Anh không biết, chỉ cảm thấy những gì Sunoo làm đều rất cuốn hút, anh không có cách dời mắt, mà cũng không có ý định này.
"Em làm xong, có thể giúp anh vài việc được không?"
Sunoo không suy nghĩ nhiều mà đồng ý.
Đó là lí do hiện tại, cả hai đứng trước gara tại nhà của người quản lí.
"Con Jeep này cần được sửa sang, em giúp anh chọn họa tiết cho nó nhé."
Trước mặt Sunoo là một chiếc xe địa hình. Bên ngoài đã trầy xước nhiều, vết sơn cửa cũng mờ hẳn, nhưng người quản lí bảo rằng nó còn cứng cáp lắm. Sunoo âm thầm đánh giá anh cá tính, nếu con xe này được mang ra phố thị.
"Anh quản lí, sao anh lại để em chọn?"
"Vì anh tin vào gu thẩm mỹ của em."
Người quản lí không nhìn Sunoo mà trả lời, thuận tay bê thùng xốp để gọn sang một bên trong khi Sunoo bỗng chất đầy câu hỏi.
"Gu thẩm mỹ của em?"
Quản lí phủi tay, lúc này mới nhìn lấy đôi mắt cáo ấy.
"Ừ, những hình xăm của em rất đẹp, anh nghĩ em rất có mắt nhìn."
Sunoo chớp chớp đôi mi, phần nào bối rối vì lời khen đột ngột. Nhưng Sunoo không nghĩ thế, những đường xăm hiện hữu trên cơ thể em chưa bao giờ mang mục đích hoa mỹ, chúng đều rất ý nghĩa với cuộc đời chẳng suôn sẻ gì này.
"Em chỉ nghĩ sao thì xăm vậy, không có lựa chọn giữa cái đẹp và cái xấu, anh đặt em cạnh từ thẩm mỹ, có hơi quá rồi."
Người quản lí đút hai tay vào túi, nghe lời phủ nhận chỉ nâng nhẹ khoé môi, lần nữa tìm sâu vào đôi ngươi không mấy khi thấy được vui vẻ đối diện.
"Những người chọn xăm nếu chỉ cho rằng chúng đẹp, đối với anh họ thật tầm thường, chúng chỉ đẹp khi ta đặt cảm xúc vào, tạo nên câu chuyện của chính mình."
Ánh mắt anh như đang cố xoáy vào góc tối và đọc vị con người Sunoo, mạnh mẽ như không để em dời tầm nhìn đi nơi khác.
"Sunoo, hãy nói cho anh biết, em có câu chuyện của riêng em không?"
Sunoo im lặng một hồi, tâm tư dao động vì câu hỏi.
"Em có."
"Cảm xúc của em, chính là thứ anh cần."
"Quản lí..."
Sunoo trông thấy người quản lí nghiêng đầu, cười một cái thật hiền với mình.
"Gọi anh là Heeseung."
Cứ thế, mối quan hệ của hai người hình thành.
~o0o~
Bản thân Sunoo cũng không ngờ đến sự thân thiết giữa mình và Heeseung. Hơn 1 tháng trôi qua, Heeseung rảnh rỗi sẽ luôn tìm cớ cùng em dạo phố trên con Jeep đã được sửa sang ấy. Jay cũng không còn cất công đến quán bar rồi theo em về những đêm tối muộn, Heeseung đã thay phần. Sunoo nghiễm nhiên cũng sẽ được hưởng đặc quyền chỉ áp dụng đối với một mình em. Sunoo được giảm bớt công việc lau dọn quầy vào ban ngày, anh hầu như chỉ tập trung nghiên cứu từng loại rượu và pha chế sao cho hợp khẩu vị khách. Sunoo thi thoảng cũng sẽ được nghỉ làm sớm, theo như lí do san sẻ vị trí đứng quầy cho những nhân viên đang học việc. Chẳng thiệt thòi gì đâu, Sunoo chỉ càng có thêm thời gian nghỉ ngơi, lương bổng không bớt đi phần nào. Đôi lúc còn là Heeseung ép người nghỉ, Sunoo tuy có từ chối cũng không ăn thua, còn đám nhân viên, họ gọi đây là chống lưng quyền lực.
Ví như tối nay, theo một lí do cũ, người quản lí ép Sunoo tan làm sớm và hộ tống đến tận nhà. Khi Heeseung trở lại với công việc, Sunoo lại liếc nhìn đồng hồ vừa qua 11 giờ vài phút. Vẫn còn khá sớm để thả lưng trên chiếc đệm trống trải, Sunoo khoác vào chiếc áo da rồi rời phòng trọ, quyết định dạo bước cho khây khoả, ngắm nhìn con đường giờ chỉ còn lưa thưa vài ánh đèn hắc ra từ cửa hàng tiện lợi.
Sunoo hít vào một hơi, luồng gió rát cũng theo đó đi vào khí quản. Cảm giác lành lạnh giữa chốn không người, tối mờ thế này khiến anh thấy bình yên. Sunoo tự hỏi, từ khi nào bản thân lại thích bóng tối đến vậy, hay nó chỉ đang phù hợp với tâm trạng của anh. Sunoo bước từng bước chầm chậm, lâu lâu xoay đầu ngó nghiêng xung quanh, thu trọn vẻ im ắng và tĩnh lặng vào tròng mắt. Sunoo cho rằng bản thân thích nghi với cuộc sống ở đây khá tốt, có công việc, có người quan tâm đến mình. Phải rồi, anh chỉ cần thời gian để che đi những lỗ hỏng trong tim. Rốt cuộc thì, chúng cũng không phải là thứ gì to tát.
Tâm trí đang hòa vào từng đợt gió nhẹ, bỗng bị xâm nhập bởi tiếng ồn ào phát ra ở công viên kế bên. Có gây gỗ. Sunoo bản tính không hề tò mò, xoay người bỏ đi, anh không chơi trò anh hùng. Nhưng kề cận tiếng đánh đấm là âm vang thanh sắt đang được kéo lê, rợn cả gai óc. Chuyện sắp xảy ra phần nào vượt quá xô xát tầm thường, và Sunoo cũng không phải người máu lạnh, thấy chết mà không cứu. Anh đành thở dài, bỏ mặc coi bộ cũng thật khó.
"Cảnh sát sắp tới đó."
Giọng nói Sunoo không quá lớn nhưng đủ vang vì không gian vắng vẻ xung quanh, anh khoanh tay lại rồi dựa vào cột đèn duy nhất còn sáng ở đó. Đối diện anh có ba thân ảnh. Một tên bị đánh, và hai tên đánh người. Anh không thể nhìn rõ mặt bất kì ai vì ánh đèn không thể chiếu tới nơi ba con người đang xích mích đằng kia.
"Cút đi và để thằng nhóc kia ở lại."
Sunoo giữ biểu cảm nhàn nhạt, nhìn hai hình dáng dừng lại hành động, một hồi chỉ đứng im. Rồi trong số đó, tên cầm thanh sắt đứng thẳng người, vắt nó lên một bên vai, từ từ tiến đến chỗ của kẻ ngán đường. Sunoo không mảy may nhúc nhích, mắt vẫn dán chặt vào bóng đèn mờ dần phản chiếu lên giày, quần, áo và tiếp đó là đường nét trên khuôn mặt đang gần hơn.
Gương mặt Sunoo hiện giờ cũng không bày vẽ cảm xúc gì, nhưng cơ thể anh lại cứng đờ, giống như não bộ đã dừng hoạt động. Nói đúng hơn, Sunoo đã sửng sốt đến bất động. Vì trước mặt anh, là Ni-ki.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com