Sương đỏ 114
Sương đỏ - Thủy Thành
114.
Huyết Ly cung nằm trên một hòn đảo chơ vơ ngoài biển khơi, bốn bề chỉ có tiếng sóng vỗ. Đứng trên mũi thuyền, từ phía xa, sau màn sương mỏng, Trịnh Khải đã nhìn thấy màu đỏ u buồn của tòa điện ngọc, khi ẩn khi hiện, làm cho người khác cảm thấy tịch liêu.
Từ khi Nguyên Thục bị Thanh Loan đưa đi, Trịnh Khải rất lo lắng và nhớ nó. Anh nhanh chóng thu xếp công việc cho gọn gàng, rồi giao lại cho tể tướng Bùi Huy Bích để đến đón Nguyên Thục trở về. Đến Huyết Ly cung đồng nghĩa với việc anh sẽ gặp lại Thanh Loan, người con gái đã từng là tri kỷ của anh, người con gái đã từng được anh tin tưởng, chia sẻ những bí mật riêng tư của mình… Một tiếng thở nhẹ trong tâm thức, Trịnh Khải đưa mắt nhìn biển cả mênh mông, sóng nhấp nhô trập trùng. Con sóng này chưa đi con sóng khác đã vội tới, con sóng này chưa tới con sóng khác đã vội ra đi, cứ như đời người, không bao giờ được bình yên.
Miên man trong dòng suy nghĩ thác lũ, đến khi Trịnh Khải định thần lại thì thuyền đã cập bến trên đảo. Đưa cho chủ thuyền một lạng bạc, Trịnh Khải dặn dò kỹ lưỡng rồi mỉm cười khi người chủ thuyền da đen sạm vì nắng gió vội vã ra lệnh cho thủy thủ cập thuyền vào một chỗ khuất gió, chờ đợi. Sống ở vùng biển này, ai ai cũng biết đến Huyết Ly cung cũng như điều lệ của nó. Chỉ trừ những thuyền buôn cung cấp rau quả, thực phẩm cùng các mặt hàng thiết yếu, còn lại không ai được lai vãng đến gần nơi này, nếu không muốn bị chết oan mạng. Hòn đảo này nằm khá xa đất liền, quanh năm chìm trong sương mù, chỉ có những ai thông thuộc đường lối và dày dạn kinh nghiệm mới tới được, thế nên nó nghiễm nhiên không thuộc quyền quản lý của triều đình, luật lệ ở đây đều do Huyết Ly cung đặt ra, không ai dám trái lời. Duy nhất chỉ có thuyền của Đoan Nam vương là nằm ngoài luật cấm ấy, nhưng người chủ thuyền vẫn cẩn thận cho thủy thủ neo thuyền ở mội nơi kín đáo để đợi Trịnh Khải quay ra.
Vừa đặt chân lên đảo, Trịnh Khải đã nhíu mày khi nhìn thấy từ xa có hai thanh niên đi tới, trên tay họ không gươm giáo, thái độ lại rất khoan hòa, như thể Thanh Loan đã biết anh đến và cử người ra đón. Mạng lưới bảo vệ trên đảo rất tốt, chỉ cần người lạ đến là biết ngay. Tuy không phải là người trong giang hồ, nhưng anh cũng đã từng nghe đến tên tuổi của bốn cung này, Thanh Long cung cùng Tử Phụng cung ở Nam hà, Bắc hà thì có Linh Quy cung và Huyết Ly cung ở ngoài đảo khơi. So với ba cung kia, Huyết Ly cung ít người biết đến nhất bởi vì nó nằm cách xa đất liền, nhưng lại nổi danh không kém với ngành vận tải biển, đi trên biển như đi trên đất liền.
- Hôm nay Huyết Ly cung được Đoan Nam vương hạ giá đến thăm, chúng tôi quả thật lấy làm vinh hạnh. Mời ngài đi lối này.
Khi cách Trịnh Khải khoảng chừng bốn bước chân, hai người thanh niên khẽ cuối người xuống, và chìa tay về phía trước nhường lối. Mỉm cười đáp lễ, Trịnh Khải đi trước. Có lẽ đây là lối đi gần nhất, thế nên chẳng mấy chốc, tòa điện ngọc của Huyết Ly cung đã hiện ra trong tầm mắt, rực rỡ như ánh lửa, bởi đâu đâu cũng treo những chiếc lồng đèn đỏ. Mỗi khi gió biển thổi vào lồng lộng, từng chiếc đèn lồng đỏ đu đưa, dập dềnh hệt như ngọn sóng biển đỏ thẫm, như đón chào khách lạ đến thăm.
Trong suốt thời gian qua, Thanh Loan đã sống ở đây sao…
- Đoan Nam vương, mời ngài! Cung chủ đang bày tiệc rượu đợi ngài ở Thanh Hương lầu.
Đưa Trịnh Khải đến gần Thanh Hương lầu, hai người thanh niên dừng lại và mời anh vào bên trong. Thanh Loan đang đợi anh, không những thế còn bày sẵn tiệc rượu, như vậy chứng tỏ cô đã biết anh đến. Đã lâu không gặp, Thanh Loan càng ngày càng tinh tế và suy nghĩ nhiều hơn xưa. Thời gian trôi qua, anh đã thay đổi, đã thôi chia sẻ những bí mật của mình cho người khác, nhưng còn Thanh Loan thì sao? Câu hỏi này anh đã tự hỏi mình rất nhiều lần, Thanh Loan ngày trước và bây giờ có còn là một, hay đã là hai người tách biệt? Tại sao lại làm Nguyên Thục bị thương, tại sao lại bắt Nguyên Thục đi, rốt cuộc Thanh Loan muốn gì, nghĩ gì? Anh không thể tự trả lời được, nhưng ngày hôm nay, khi đối mặt nhau, có lẽ những câu hỏi này sẽ được giải đáp, khi đến Huyết Ly cung, anh đã có sự chuẩn bị trước, Thanh Loan không thể làm khó dễ anh và anh nhất định phải đưa Nguyên Thục quay trở về.
Càng đến gần Thanh Hương lầu, một thoáng ngạc nhiên lướt qua trong đôi mắt Trịnh Khải khi anh nhìn thấy những chiếc đèn lồng màu xanh ẩn hiện sau những khóm trúc. Thanh Hương lầu, đúng như cái tên của nó, không còn màu đỏ nhức mắt, Thanh Hương lầu nổi bật lên bởi sự bài trí đặc biệt, nằm ở vị trí đặc biệt, trông giống như là trái tim của Huyết Ly cung. Thấp thoáng trong khóm trúc là một thiếu nữ mặc áo đỏ, mái tóc đen mượt chảy dài trên tấm lưng thon, bàn tay yểu điệu đang ve vuốt những bông hoa vừa mới nở. Người thiếu nữ ấy không ai khác chính là chủ nhân của Huyết Ly cung, người đã khiến anh đến đây, Hoàng Thanh Loan.
Đứng giữa những khóm trúc nhỏ xanh mướt, tà áo đỏ của Thanh Loan nổi bật lên như một bông hoa mới nở. Đang chăm sóc chậu hoa nhỏ, bàn tay ngọc của Thanh Loan ngưng lại, cô ngẩng đầu lên, bờ môi đào mấp máy, rồi chậm chạp quay người lại, đôi mắt lấp lánh như có nắng soi vào. Đứng đối diện với cô là Đoan Nam vương Trịnh Khải, người mà cô rất mực yêu thương. Vẫn tà áo lục nhẹ nhàng ấy, vẫn mùi trầm hương dịu dàng ấy, nhưng ánh mắt ấm áp kia không còn nữa, mà chỉ là vực sâu hun hút, hệt như lúc anh trai cô tìm đến thư lầu đêm ấy.
Trong phút chốc, trái tim Thanh Loan quặn đau. Cô quay đi, kín đáo bấu tay vào ngực áo, mắt nhắm nghiền lại, rồi sau đó đứng thẳng người lên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trấn áp giông tố đang kéo đến trong lòng, Thanh Loan đi vòng qua bàn, nở một nụ cười ngọt ngào rồi lên tiếng, cố giữ giọng thật trung dung.
- Đã lâu không gặp! Đoan Nam vương, ngài vẫn khỏe chứ?
Câu hỏi ấy Trịnh Khải không trả lời, anh chỉ gật đầu. Không hiểu sao khi nhìn thấy Thanh Loan, anh đã có cảm giác rằng cô không thay đổi, vẫn là Thanh Loan nhu mì, hiền hậu như ngày nào. Nén tiếng thở dài vào lòng, Trịnh Khải đưa mắt hướng về tòa lầu cao nhất của Huyết Ly cung. Hình như có ai đang đứng đó, bóng dáng quen thuộc nhìn về phía anh nơi Thanh Hương lầu. Đó không phải là…
- Ngài đã thấy rồi sao! Nàng ấy là người mà ngài muốn tìm. Ngài yên tâm, đối với Huyết Ly cung, nàng ấy là khách quý, sẽ không có chuyện tra tấn hay bạc đãi đâu. Tôi đã dặn dò sai người đưa cô ấy xuống gặp ngài rồi, trong khi chờ đợi, sao chúng ta không uống một ly rượu mừng ngày tái ngộ.
Thanh Loan vừa nói, vừa đưa chén rượu ngọc về phía Trịnh Khải. Cầm lấy chén rượu, anh lướt mắt về phía tòa lầu cao một lần nữa rồi chậm rãi ngồi xuống ghế đá. Mùi trầm hương thoang thoảng khiến rèm mi Thanh Loan khẽ lay động. Đã lâu lắm rồi cô mới tìm lại được mùi hương trầm này, dịu dàng, ấm áp như ánh mắt mà ngày xưa anh vẫn hay nhìn cô.
- Đoan Nam vương, mời ngài một ly!
Tay nâng chén rượu, Thanh Loan giơ lên ngang mặt rồi uống cạn. Đôi mày liễu của cô chau lại, tựa như đang nuốt bao cay đắng vào lòng khi nhìn thấy ánh mắt của Trịnh Khải luôn hướng về phía Nguyên Thục, đầy quan tâm. Nhìn thấy Nguyên Thục, dù chỉ là hình bóng xa xăm trên tòa lầu, nhưng Trịnh Khải đã thôi lo lắng. Nguyên Thục vẫn bình an, và như cách nói của Thanh Loan thì nó vẫn khỏe mạnh, không hề bị thương tổn gì. Quay người lại, ngồi đối diện Thanh Loan, Trịnh Khải lướt mắt trên bàn, đôi mắt trở nên mênh mông khi nhận ra tất cả những món ăn đều là những món anh thích, ngay cả cách bày biện cũng rất đẹp mắt. Nếu không có chuyện xảy ra ngày đó thì cả hai vẫn sẽ mãi là tri kỷ của nhau, không thay đổi, vết thương lòng sẽ không có, niềm tin vẫn còn và anh sẽ tiếp tục chia sẻ với Thanh Loan những bí mật riêng của mình như ngày nào.
- Đoan Nam vương, ngài có biết vì sao tôi lại đưa Hồ tiểu thư đến Huyết Ly cung không?
Bầu không khí yên lặng giữa Thanh Hương lầu chợt biến mất khi Thanh Loan lên tiếng hỏi. Xoay chén rượu trong tay chưa uống vội, Trịnh Khải mỉm cười, nụ cười theo thói quen, nhưng lại khiến trái tim Thanh Loan đập nhanh hơn thường ngày.
- Không biết. Nhưng ta tin mình sẽ được biết ngay bây giờ.
- Phải! Nếu tôi không mang phi tử yêu quý của ngài đi, thì có bao giờ ngài quá bộ đến đây chăng?
Rót thêm một ly rượu cho mình, Thanh Loan cụng nhẹ vào chén rượu của Trịnh Khải. Cử chỉ đó khiến Trịnh Khải nhíu mày, vì đó là giao ước sẽ không bao giờ nói dối đối phương của cả hai lúc xưa.
- Thanh Loan, cô muốn hỏi ta chuyện gì?
“Thanh Loan”, “Thanh Loan”, lâu lắm rồi cô mới được nghe lại tên mình được gọi từ người cô yêu một cách nhẹ nhàng như thế này. Phải! Đã lâu lắm rồi. Trong phút chốc, những kỷ niệm xưa tràn vào tâm trí cô, những lúc cả hai cùng nhau giã thuốc, những lúc cả hai chơi cờ, những lúc cả hai cùng bàn luận một điển tích nào đó, tất cả những kỷ niệm đó vẫn luôn sống động, chưa bao giờ thôi phai mờ trong cô. Cho dù năm tháng trôi qua, từng khoảnh khắc hạnh phúc đó cô đều nhớ rất rõ, nhưng Trịnh Khải có còn nhớ hay không, khi mà bên cạnh anh đã có người con gái khác, chỉ cần nghĩ thế thôi là tim cô lại đau nhói, như từng mũi kim châm vào ruột gan.
- Tôi muốn hỏi ngài chuyện gì ư, nhiều lắm. Có rất nhiều chuyện tôi muốn hỏi ngài, nhiều đến nỗi tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhưng chung quy lại, câu hỏi mà tôi muốn biết nhất, muốn nghe câu trả lời nhất và cũng sợ nhất, đó là Đoan Nam vương, ngài có từng yêu tôi không?
Câu nói cuối cùng của Thanh Loan nghe như một lời thì thầm, và lời thì thầm đó khiến đôi mắt Trịnh Khải thẫm lại. Giao ước không bao giờ nói dối, đó là giao ước rất riêng giữa hai người, cho dù giữa anh và Thanh Loan đã xảy ra chuyện gì, nhưng với giao ước đó, anh sẽ thật lòng với cô.
- Thanh Loan, nếu đã làm cô hiểu lầm thì thứ lỗi cho ta, đối với ta cô là tri kỷ, không phải là người ta yêu!
Dù đã chuẩn bị trước tinh thần nhưng khi nghe câu trả lời từ chính Trịnh Khải, Thanh Loan vẫn cảm thấy hụt hẫng. Cảnh vật trước mắt cô trở nên mơ hồ, tiếng cười oan nghiệt của Đặng Thị Huệ xoáy vào tai cô, nhức buốt. Trịnh Khải không yêu cô, anh chưa từng yêu cô. Cô đã chờ, chờ đến héo hắt, nhưng tất cả đợi chờ mòn mỏi của cô chỉ là ảo tưởng, là hư không. Giấc mộng mà cô tự đắm chìm trong ấy, phút chốc chỉ còn mình cô ngơ ngác lạc lõng. Anh trai cô đã qua đời, chỉ còn mình cô trơ trọi trên thế gian này, tất cả niềm tin và hy vọng của cô đều gởi gắm cho Trịnh Khải. Anh là chỗ trông cậy và nương tựa duy nhất của cô, nhưng bây giờ thì tất cả đã tan vỡ. Anh không yêu cô, chưa từng yêu cô, cô phải làm sao đối diện với sự thật này đây? Cô phải làm sao đây?
Câu hỏi cần biết giờ cô đã có câu trả lời. Cô yêu Trịnh Khải, yêu rất nhiều. Thời gian qua cô đã cố gắng giữ vững niềm tin và hy vọng của mình, mặc cho những lời nói năm xưa của Tuyên phi không ngừng giày vò, ám ảnh, khiến cô lo sợ. Thế nhưng sự thật thì vẫn là sự thật, cái tin Đoan Nam vương có một phi tần yêu quý đến với cô chẳng khác nào một nhát dao chí mạng. Để kiểm chứng việc này, Thanh Loan đã cố tình gây náo loạn ở phủ chúa trong thọ thần của Thánh mẫu, khiến cô ta chịu tội oan rồi chờ xem phản ứng của Trịnh Khải đối với việc này thế nào. Và cô đã chứng kiến Đoan Nam vương tìm mọi cách để giải oan cho cô ta, ngay cả khi ngài ấy không có một cơ sở nào đủ chắc chắn để chứng minh cô ta vô tội, thế nhưng ngài ấy vẫn tin cô ta, vô điều kiện. Bấy nhiêu đó quá đủ để Thanh Loan bắt đầu nhận ra rằng rằng dường như tất cả những gì cô mong chờ đều là ảo mộng tự cô dệt lấy, khi giấc mộng tàn, chỉ còn mình cô say đắm với tình yêu đó.
Đoan Nam vương, ngài ấy có từng yêu cô không? Nếu có tại sao ngày ấy lại không tin cô, tại sao sau khi lên ngôi lại không cho người tìm cô trở về, hay ít nhất cũng là liên lạc với cô. Còn nàng phi tần kia, rõ ràng cô ta rất quan trọng với ngài ấy, rất quan trọng, thế nên ngài ấy mới gác tất cả lại, đôn đáo tìm đường gỡ tội cho cô ta, và nay lại còn vì cô ta ra tận nơi heo hút này.
Thanh Loan càng nghĩ, càng cay đắng. Thời gian qua cô đã trưởng thành hơn, dần bình tĩnh hơn và suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện đã qua. Những lời của Tuyên phi ngày đó gieo vào lòng cô một nỗi sợ hãi, ám ảnh, nay đã có lời giải đáp. Bà ta đã đúng, hay nói chính xác hơn là cô đã tự huyễn hoặc mình quá lâu rồi, lâu đến nỗi đứng trước hiện thực hôm nay, trái tim cô như muốn vỡ tan thành trăm ngàn mảnh nhỏ. Anh không yêu cô, đó là sự thật, nhưng nó cũng không thể thay đổi một sự thật khác, đó là cô yêu anh. Những gì cô đã làm vì anh, là cô tự nguyện, và dù sự thật ngày hôm nay có thế nào đi chăng nữa, cô cũng không hối tiếc hay oán trách anh điều gì. Tất cả còn lại chỉ là nỗi đau vỡ òa, như con sóng dữ cuồn cuộn vỗ mạnh vào bờ, cuốn trôi tất cả những hy vọng và khao khát tìm kiếm một vòng tay quen thuộc bảo bọc, yêu thương.
- Cám ơn ngài… vì đã không nói dối tôi. Đoan Nam vương, ngài bây giờ hạnh phúc chứ?
Câu hỏi ấy Trịnh Khải không trả lời. Anh trầm ngâm, rồi chỉ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy đã nói lên tất cả. Đoan Nam vương đã thay đổi, và người làm cho anh thay đổi chính là cô gái ấy. Đôi mày kiếm đã thôi không còn chau lại, suy tư, nụ cười trở nên dịu dàng thật sự chứ không còn vướng bận ưu phiền.Thanh Loan thoáng mỉm cười, nụ cười nhuốm màu chua xót, cô khẽ rót cho Trịnh Khải một ly rượu sóng sánh đầy, đổ tràn cả ra ngoài. Nhìn thấy biểu hiện ấy của Thanh Loan, tuy không nói ra nhưng Trịnh Khải biết cô đang xúc động. Đối với anh, ngoại trừ Ưu Phong, Thanh Loan chính là tri kỷ thứ hai trong đời. Cô hiểu rõ tường tận từng sở thích của anh, suy nghĩ của anh và tâm trạng của anh, nhưng anh lại không hề biết Thanh Loan lại yêu anh. Nếu biết thì anh sẽ không để cô phải hiểu lầm rồi thất vọng như thế này. Trong phút chốc, anh muốn nói gì đó, nhưng lại yên lặng, bởi anh biết, có nói gì cũng là vô nghĩa. Thanh Loan đã từng là tri kỷ của anh, không phủ nhận năm xưa giữa cả hai có chuyện xảy ra, nhưng nhìn Thanh Loan đau lòng, anh cũng không được vui, và luôn ưu phiền mỗi khi nghĩ đến cô.
- Đoan Nam vương! Ngài có còn hận tôi không?
Thanh Loan hỏi, giọng cô nhẹ như hơi thở, cô ngưng mục, nhìn sâu vào ánh mắt mênh mông thăm thẳm ấy. Nhiều nỗi buồn quá, ánh mắt ấy cất giấu nhiều nỗi buồn quá. Trái tim đập phập phồng của cô chùn xuống, cô muốn đưa tay vuốt ve đôi mắt ấy biết bao, nhưng cô biết rằng mình không thể, vì ngài ấy không thuộc về cô, mãi mãi không thuộc về cô…
- Ta chưa bao giờ hận cô. Còn chuyện cũ đã qua thì đừng nhắc lại nữa! Thanh Loan, cô sống ở đây thế nào?
- Tôi vẫn khỏe! Ngài đừng lo. Về phía ngài, Đoan Nam vương, ngài không nên giữ thói quen cất giấu mọi bí mật trong lòng và chịu đựng một mình nữa, như thế sẽ mệt mỏi lắm. Hãy chia sẽ với người mà ngài tin tưởng, trân trọng người trước mắt. Tôi chúc ngài hạnh phúc cho đến hết cuộc đời.
- Đa tạ cô, Thanh Loan!
Nghe những lời Thanh Loan nhắn nhủ, Trịnh Khải thoáng ngạc nhiên, anh nhìn Thanh Loan, một nụ cười nhẹ khẽ lướt trên gương mặt thanh tú. “Thanh Loan”. Vào những khoảnh khắc cuối cùng này, cô còn được nghe tên mình từ ngài ấy, nhìn thấy nụ cười của ngài ấy, thế cũng đã đủ lắm rồi. Ngài ấy đang hạnh phúc, ngài ấy đang có một người yêu thương ngài ấy hết lòng và ngài ấy cũng thế. Ngài ấy cũng không còn nhớ đến chuyện ngày xưa, vậy thì nhắc lại mối oan ức cũ cũng chẳng để làm gì. Tất cả những gì cô làm, tất cả những gì cô mong mỏi là mang đến hạnh phúc cho ngài ấy, nay ngài ấy đã lên ngôi chúa, đã có người mình yêu thương thì cô còn bận lòng chi nữa. Không có mối ràng buộc nào nữa, không còn kỳ vọng hay ảo mộng nữa, bây giờ, cô đã hoàn toàn tự do.
oOo
Nguyên Thục đứng ngồi không yên trong phòng, nó hết lại gần cửa sổ ngóng xuống Thanh Hương lầu, rồi lại lay hoay mò mẫm, mong tìm thấy một lối thoát bí mật nào đó. Trịnh Khải đã đến, anh đã đến đây để đón nó. Đứng trên lầu cao, nó không mấy khó khăn để nhận ra tà áo lục quen thuộc giữa khóm trúc xanh mướt, trong giây phút ấy, trái tim nó đập rộn rã, lòng nó nôn nao, sung sướng khi anh đã đến đây vì nó. Ba ngày không gặp nhau, nó rất nhớ anh, nhớ lắm, nhớ vòng tay ấm áp và mùi trầm hương dịu dàng quen thuộc. Ngay bây giờ nó chỉ hận không có cánh để bay xuống Thanh Hương lầu, để được anh ôm vào lòng, cho thỏa những ngày nhung nhớ vừa qua.
Nguyên Thục càng nghĩ càng nôn nóng, Trịnh Khải ở ngay dưới Thanh Hương lầu mà nó lại bị giam cầm, chỉ có thể đứng từ xa nhìn anh và Thanh Loan nói chuyện với nhau. Thu tay lại thành nắm đấm, Nguyên Thục ra sức đập rầm rầm vào cánh cửa gỗ, hy vọng sẽ có người thấy nó làm loạn mà ra mở cửa. Nguyên Thục không phải đợi lâu, vừa mới đập được cái thứ ba, cánh cửa liền bật mở, một bàn tay cứng như thép nắm lấy cánh tay Nguyên Thục khiến nó nhăn mặt vì đau. Đó không ai khác chính là người thanh niên trước đó đã dẫn nó đến Thanh Hương lầu.
- Cung chủ có lệnh, mời cô xuống Thanh Hương lầu.
Đang tính yêu cầu người thanh niên thả mình ra, Nguyên Thục liền ngưng lại, mắt mở to ngạc nhiên khi anh ta lên tiếng trước. Đang muốn đến Thanh Hương lầu thì cô nàng Thanh Loan đã tự động cho người dẫn nó đến, Nguyên Thục ngạc nhiên vô cùng do không nghĩ mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ như thế. Mới đây còn hạnh họe mình, chả biết hôm nay lại muốn giở chiêu nào với nó nữa đây. Nhưng không sao, chỉ cần gặp được Trịnh Khải thì thế nào nó cũng chịu đựng được, chỉ cần nhìn thấy anh thôi, những gì Thanh Loan sắp đặt chắc chắn nó sẽ đối phó được không mấy khó khăn gì.
Theo chân người thanh niên đến Thanh Hương lầu, trong bụng Nguyên Thục đã chuẩn bị sẵn tư tưởng sẽ đối phó với Thanh Loan, nhưng cái ý nghĩ sẽ gặp được Trịnh Khải lại làm tâm trí nó xôn xao. Khi gặp nó, không biết Trịnh Khải sẽ như thế nào nhỉ? Anh có thay đổi gì không, có khỏe không, có nhớ nó không, thôi thì hàng trăm câu hỏi dồn dập trong đầu nó, khiến nó rối lên, chân bước nhanh hơn về phía Thanh Hương lầu
Chẳng mấy chốc, những tấm rèm xanh dần hiện ra trong tầm mắt nó, gương mặt bầu bĩnh của Nguyên Thục tươi tắn, rạng ngời, bờ môi mấp máy bao điều muốn nói khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy. Không thể chờ đợi phút nào thêm nữa, Nguyên Thục chạy vụt về phía Trịnh Khải, khiến người thanh niên đi theo phía sau vội chụp nó lại, nhưng không kịp. Một tiếng reo khẽ vang lên, chân Nguyên Thục như chấp cánh. Bất chấp Thanh Loan đang ngồi đó, Nguyên Thục xà vào lòng Trịnh Khải, nó rúc vào lòng anh, tận hưởng mùi trầm hương quen thuộc mà nó nhung nhớ suốt ba ngày qua dịu dàng vây lấy nó. Hơi ấm này, bàn tay to lớn đang nhẹ nhàng vuốt tóc nó, tất cả đều khiến Nguyên Thục có cảm giác bình an, những lo lắng, thấp thỏm bao ngày qua dần đước xua tan. Trịnh Khải đã đến đây, đến để đón nó về, những ý nghĩ ấy khiến Nguyên Thục sung sướng, cuối cùng nó lại trở về bên cạnh anh, kết thúc những ngày buồn tẻ và nhung nhớ trên đảo. Hy vọng A Đào và A Vân sẽ nhớ nó và Tiệp cung vẫn giữ vẹn nguyên để chờ nó về.
Nhìn Nguyên Thục trong vòng tay của Trịnh Khải, đôi mắt Thanh Loan rạng vỡ như bóng trăng trên mặt hồ dậy sóng, trái tim cô đau nhói tựa ngàn mũi kim châm. Dù đã chấp nhận và đối diện với sự thật này, nhưng Thanh Loan không thể từ bỏ tình yêu mà cô dành cho Trịnh Khải, dù có chết, tình yêu này chắc chắn cô sẽ mang theo xuống tuyền đài. Vẫn biết trong mắt ngài ấy vốn không có mình, nhưng cô cũng không thể chịu đựng nổi khi nhìn thấy người con gái khác trong vòng tay ấy, nhìn thấy sự dịu dàng mà từ trước tới nay cô chưa bao giờ thấy của ngài ấy giành cho một người con gái khác, không phải cô. Rồi cả hai người họ sẽ rời khỏi Huyết Ly cung, sẽ trở về tòa Lượng phủ, sớm tối quấn quýt bên nhau, chỉ còn mình cô ở lại trên hòn đảo này. Thế cũng tốt. Thanh Loan mỉm cười, một nụ cười chất chứa bi thương. Thế cũng tốt…
Ôm Nguyên Thục trong vòng tay, Trịnh Khải nhận thấy rằng hình như nó đã ốm hơn trước. Cảm nhận hơi ấm từ nó, nghe thấy tiếng cười của nó, tảng đá nặng trong lòng anh đã được cởi bỏ. Nhẹ vuốt mái tóc dài mượt xõa trên bờ vai, Trịnh Khải mỉm cười. Chỉ mới không gặp ba ngày mà cứ ngỡ như ba mùa thu trôi qua vậy. Đôi mắt lấp lánh nước, gương mặt bầu bĩnh, bờ môi hờn dỗi lúc nào cũng rạng rỡ như mặt trời mọc, tất cả những đường nét quen thuộc ấy đã in sâu trong tiềm thức anh, trở thành một phần không thể tách rời…
- Đoan Nam vương, tôi không nói dối ngài chứ. Phi tử của ngài vẫn mạnh khỏe đúng không?! Chuyện tôi cần biết cũng đã biết, ngài và phi tử của ngài có thể rời khỏi đây được rồi! Thứ lỗi cho tôi khi không thể tiễn hai người.
Không thể chịu đựng cảnh hai người quấn quýt bên nhau thêm một giây phút nào nữa, Thanh Loan quay đi, hướng mắt nhìn ra biển, nói nhẹ nhàng. Nghe những gì Thanh Loan nói, Nguyên Thục tròn mắt, nó không thể ngờ là Thanh Loan có thể để cho Trịnh Khải và nó đi dễ dàng như thế. Nó biết, cô gái này cũng rất yêu Trịnh Khải, yêu nhiều lắm qua những lời cô ta đã nói với nó và mùi trầm hương tự tạo ra xung quanh mình. Nếu Thanh Loan đã yêu nhiều như thế, Nguyên Thục tưởng cô ta sẽ gây khó dễ cho anh và nó, hay ra điều kiện thương lượng nào đó. Không phải là nó muốn nghĩ xấu cho người khác, nhưng với một cô gái đột ngột rạch mặt nó, đột ngột bắt nó tới đây và giam cầm, chắc chắn phải có dụng ý gì đó chứ không thể chỉ vì hờn ghen nhi nữ bình thường. Phải rồi, trước khi nó xuống đây thì Trịnh Khải và Thanh Loan hình như đã nói chuyện với nhau. Hai người nói với nhau những gì nó không biết, nhưng Nguyên Thục thầm mong Thanh Loan sẽ để cả hai rời khỏi đảo này mà không gây khó khăn gì.
Lướt mắt nhìn Thanh Loan đang ngồi bất động trên ghế đá, mắt hướng ra biển, tà áo đỏ bay lất phất, Trịnh Khải yên lặng không nói gì. Vào đêm xảy ra chuyện tại thư lầu, khi nhìn thấy quận Huy xuất hiện sau lưng cô, anh đã nhìn cô, muốn hỏi rằng mọi chuyện có phải như thế không, nhưng cô đã không trả lời, và anh đã thất vọng. Hai năm ở trong Tam nhàn đường, anh như bị cách ly khỏi thế giới bên ngoài, ngày ngày đối diện với bốn bức tường lạnh lẽo, có chăng chỉ là những bông hoa nở muộn trong vườn hoa trước mặt. Thời gian hai năm đó không quá dài, cũng không quá ngắn, nhưng đủ để cho anh bình tâm lại và đã thôi không còn thất vọng nữa, không còn để tâm đến chuyện xưa nữa. Không thể phủ nhận Thanh Loan đã khiến anh bị tổn thương, nhưng vết thương đó đã thôi không còn nhức nhối như ngày đầu tiên. Thời gian trôi qua, trái tim anh bình lặng, và anh đã nghĩ về cô, tự hỏi cô ra sao trong thời biến loạn này. Anh chưa bao giờ giận cô, nên không nói đến tha thứ. Khi thời cuộc xoay đổi, anh lên ngôi chúa, quận Huy đã bị kiêu binh giết chết, tin tức của Thanh Loan cũng biệt tăm. Anh đã sai người hỏi thăm về cô nhưng thông tin vẫn như hòn đá chìm sâu xuống đáy hồ. Phải mất một thời gian sau anh mới biết giữa biển người mênh mông, Thanh Loan đã lưu lạc đến hòn đảo này, và còn trở thành cung chủ Huyết Ly cung. Nhưng cho đến khi Thanh Loan mang Nguyên Thục đến đảo cách trở này, anh mới tìm đến đây lần đầu tiên.
Nếu không vì Nguyên Thục, anh có đến Huyết Ly cung không?
- Cám ơn cô, Thanh Loan! Chúng tôi sẽ rời khỏi Huyết Ly cung ngay, cô ở lại bảo trọng sức khỏe.
Trịnh Khải mỉm cười, anh xiết chặt tay Nguyên Thục, cử chỉ đó khiến Nguyên Thục đỏ bừng mặt. Nó ngước nhìn anh, cười rạng rỡ khi sâu trong mắt anh là bóng hình của nó. Đôi bàn tay lồng vào nhau, trái tim Nguyên Thục như reo vui, nó cùng Trịnh Khải rời khỏi Thanh Hương lầu, miệng tíu tít hỏi thăm tình hình sức khỏe của A Đào và A Vân trong ba ngày qua. Cùng anh sóng bước, cả hai tiến ra bến thuyền, bỏ lại sau lưng Huyết Ly cung rực đỏ dưới ánh nắng chiều. Sắc đỏ như một đốm lửa sắp tàn.
Ngồi chôn chân tại chỗ, nhìn theo tà áo lục phất phới trong gió ngày một xa dần, xa dần, rồi biến mất khỏi tầm mắt, Thanh Loan mỉm cười, rót cho mình thêm một chén rượu tràn. Ngài ấy đã đi rồi, ngài ấy đã đi thật xa, đến một nơi cô không thể nào với tới. Tiếng sóng biển rì rầm, gió lạnh ùa về khiến những chiếc đèn lồng khẽ đu đưa, Thanh Loan vòng tay ôm lấy người mình, cảnh vật trước mắt chợt trở nên mờ ảo, nhạt nhòa, từng giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống mặt bàn đá lạnh ngắt, vỡ tan.
Thanh Loan đứng dậy, thân hình cô loạng choạng, đôi bàn tay xanh xao bấu chặt vào ngực áo, nơi trái tim cô đang vụn vỡ. Ngài ấy đã đi rồi, không một lần nhìn lại. Thế cũng tốt, thế cũng tốt, nếu ngài ấy quay đầu nhìn lại, cô sẽ không có can đảm để ra đi, nếu ngài ấy quay đầu nhìn lại thì sẽ bận lòng khi nhìn thấy cô đang đau đớn biết chừng nào. Thế không tốt, cô muốn ngài ấy ra đi mà không vướng bận bất cứ điều gì cả. Cô đã là quá khứ, tất cả những gì cô làm, những bí mật được chôn giấu cũng là quá khứ, mà quá khứ thì nên quên đi để hướng đến tương lai. Cô sẽ giữ lại ngày hôm qua và chôn vùi nó cùng mình, mãi mãi.
Hối hận, cô có hối hận không? Chắc chắng là không! Cô không bao giờ hối hận vì đã sống hết mình cho tình yêu ấy. Cô yêu ngài ấy, cô yêu ngài ấy hơn cả bản thân mình, cô sống vì ngài ấy, làm tất cả vì ngài ấy, nhưng ngài ấy không thuộc về cô. Đã thế thì cô phải để ngài ấy ra đi, chúc phúc cho ngài ấy. Nỗi đau này, chỉ cần một mình cô gánh lấy là đủ rồi, chỉ cần ngài ấy hạnh phúc, chỉ cần ngài ấy không còn buồn phiền về cô nữa, thì cô đã mãn nguyện, đã có thể đến gặp anh cô mà không còn lo lắng, suy nghĩ nữa rồi…
Thanh Loan ngước nhìn bầu trời. Hoàng hôn đang dần buông, ráng chiều kéo nhau về, chấp chới như ngọn lửa trong đôi mắt cô. Thanh Loan nhẹ mỉm cười, đôi mắt cô từ từ khép lại, giữ lấy bóng hoàng hôn, tấm thân yểu điệu nhẹ ngã xuống, tà áo đỏ phấp phới như giăng ngang bầu trời, phủ lên không gian màu của tàn phai.
Anh! Em đến với anh đây!
oOo
Vừa đặt chân lên thuyền, Nguyên Thục sung sướng lắm. Nó giang hai tay, hít thở mùi biển mằn mặn, lắng nghe tiếng sóng rì rào và để cho gió lùa tung mái tóc của mình. Mặt biển xanh trong như tà áo lục của Trịnh Khải, những rặng dừa thấp thoáng trên triền cát trắng phau, khẽ đu đưa chuyện trò khi cơn gió vờn qua. Ngắm kỹ thì hòn đảo này thật yên tĩnh, nguyên sơ, cảnh đẹp chả khác thiên đường, nhưng Nguyên Thục lúc này chỉ trông ngóng quay trở về đất liền sớm chừng nào hay chừng nấy. Nơi đây không phải chỗ ở của nó, lại thêm nó rất nhớ Nguyên Thiên, hy vọng em gái nó không hay biết gì về vụ bắt cóc này để tránh lo lắng. Mỗi khi lo Nguyên Thiên thường hay quýnh lên, trông đến tội, vụ bắt cóc này tốt nhất em nó không nên biết thì hơn.
Huyết Ly cung vốn cấm thuyền lạ neo đậu gần đó, nhưng vì là thuyền của Đoan Nam vương nên ngoại lệ. Nắm lấy tay Nguyên Thục giúp nó lên thuyền, Trịnh Khải mỉm cười khi gương mặt Nguyên Thục rõ là đang nôn nóng trở về nhà. Chuyến đi lần này anh không nghĩ là có thể suôn sẻ và nhanh chóng đến thế, không mất đến một ngày mà đã có thể đưa Nguyên Thục về. Trước đây, anh những nghĩ, đối diện với Thanh Loan trong lòng sẽ còn nhiều vướng mắc, nhưng hôm nay, khi gặp lại cô, chuyện cũ vẫn còn đó, nhưng đã không còn nhức nhối và anh đã có thể trò chuyện với Thanh Loan như bình thường. Điều ấy, có lẽ là nhờ Nguyên Thục, người con gái đã từng bước thay đổi anh chăng.
Thanh Loan! Cám ơn cô.
Trước khi đặt chân lên thuyền, Trịnh Khải quay nhìn về hướng Thanh Hương lầu, nhẹ mỉm cười, đúng lúc đó, một tiếng chuông ai oán vang lên, lồng lộng giữa không trung, kéo dài không dứt rồi sau đó tan theo mây trời. Nghe thấy tiếng chuông, đôi mày kiếm của Trịnh Khải nhíu lại. Trong khoảnh khắc ấy, anh dường như nghe thấy có ai đó gọi tên mình, những lời thì thầm rất nhỏ, nhưng cũng đủ khiến đôi mắt anh thẫm lại vì linh tính có chuyện không lành xảy ra.
- Thục nhi, ta quay trở lại Huyết Ly cung một lát, nàng đứng đây đợi ta, tuyệt đối không được đi đâu, nhớ chưa!
Đang ngạc nhiên nhìn về phía Huyết Ly cung khi nghe tiếng chuông từ Thanh Hương lầu vọng ra, Nguyên Thục chưa kịp trả lời thì Trịnh Khải đã vội vã quay đi. Nhìn theo bóng dáng anh, Nguyên Thục cắn môi lưỡng lự, nó không biết bên trong Huyết Ly cung đã xảy ra chuyện gì, nhưng tiếng chuông sầu thảm ai oán ấy nhất định không phải chuyện lành, Trịnh Khải đi vào đó liệu có bất trắc gì không. Anh dặn nó đợi ở đây rồi có quay trở ra với nó không, hay là… Nguyên Thục lắc đầu, Trịnh Khải đã nói nó ở đây đợi anh thì không có lý do gì để nó phải lo lắng, nghi ngờ. Nó phải ngoan ngoãn ngồi đây đợi anh quay trở ra như lời hứa, rồi sau đó cả hai sẽ lên thuyền rời khỏi Huyết Ly cung, trở về phủ chúa, trở về Tiệp cung của nó như nó đã hằng mong chờ.
Trong khi Nguyên Thục ngồi đợi trên thuyền thì Trịnh Khải đã nhanh chóng quay ngược trở lại Thanh Hương lầu, linh tính mách bảo anh đang có chuyện gì đó xảy ra, rất nặng nề. Thanh Hương lầu dần hiện ra trước mặt, nhưng lúc này không còn vắng lặng nữa, mà chật kín người, những tiếng ồn ào, than khóc vang lên, khiến trái tim anh càng đập nhanh hơn. Nhìn thấy Trịnh Khải quay trở lại, những người trong Huyết Ly cung nhìn anh bằng ánh mắt khác lạ, môi mấp máy như đang nói gì đó nhưng anh không nghe rõ. Vạch đám đông đang xúm xít trước mặt, đôi mắt Trịnh Khải tối lại khi nhìn thấy bóng hình yểu điệu đang nằm trên sàn đá lạnh lẽo, đôi môi đỏ tươi ri rỉ một dòng máu, đôi mắt nhắm nghiền, bất động từ bao giờ.
- Thanh Loan!!
Trịnh Khải bật thốt lên, anh vội lao vào vòng tròn đang quây quần bênThanh Loan và đỡ lấy người cô từ một cô gái khác. Thanh Loan đã uống loại thuốc cực độc nên khóe miệng mới chảy ra dòng máu đen. Gương mặt phù dung say ngủ, nhưng đôi môi kia không thể mỉm cười nữa, ánh thu ba không còn lấp lánh nữa, đôi tay ngọc không còn ấm áp nữa mà đã lạnh toát như mặt biển mùa đông. Trễ rồi! Trễ quá rồi! Anh đã đến trễ rồi.
“Đoan Nam vương! Cám ơn ngài đã không nói dối tôi.”
Trịnh Khải nhìn đăm đăm vào gương mặt say ngủ của Thanh Loan, trong phút chốc, anh vẫn chưa thể nào tin được những gì đang xảy ra trước mắt mình. Thanh Loan đã uống thuốc độc tự vẫn tri kỷ của anh, người con gái duy nhất anh sẻ chia bao bí mật, người con gái duy nhất anh tin tưởng và trải lòng mình nhiều như thế đã ra đi. Giữa biển người mênh mông, tìm được tri kỷ là điều không dễ, anh may mắn lắm mới có được hai người, nhưng cũng đau lắm khi một trong số đó đã rời xa anh. Ngày hôm nay anh đã có thể trò chuyện bình thường với Thanh Loan và thật tâm anh cũng mong cô quên đi những chuyện xưa kia mà được hạnh phúc. Anh xem cô là tri kỷ, nhưng dường như với cô như thế là chưa đủ. Cô yêu anh và cũng muốn được anh yêu, được anh bảo vệ, chở che, nhưng anh lại không thể làm điều đó, bởi vì người anh yêu, người anh muốn bảo vệ và chở che chỉ có duy nhất Nguyên Thục. Tuy là thế nhưng anh cũng không mong Thanh Loan sẽ đi đến bước đường cùng này.
Nhưng nếu biết quyết định này của Thanh Loan, thì anh sẽ làm sao? Sẽ yêu cô và đáp trả lại tình cảm của cô ư? Điều đó không thể. Phải, nếu biết trước thì anh cũng chẳng thể làm gì được, chỉ bất lực nhìn cô ra đi, anh làm sao có thể ích kỉ yêu cầu cô sống nếu như cô không muốn. Thanh Loan chọn lấy kết cục này là lỗi tại anh, nếu ngày đó anh dứt khoát, nếu ngày đó anh nói rõ ràng với cô thì có lẽ mọi chuyện sẽ không đi đến kết cuộc này. Nhìn Thanh Loan nằm trong vòng tay mãi mãi không tỉnh lại nữa, đôi mày kiếm của anh hằn sâu thành một vết cắt, cô đã khiến anh bị tổn thương và giờ đây, cô lại làm tổn thương anh lần nữa, tại sao lại như thế, Thanh Loan?
“Đoan Nam vương! Ngài hạnh phúc chứ?”
Ánh hoàng hôn li biệt cuối bầu trời, đỏ như màu áo của Thanh Loan và cháy lên trong đôi mắt đen thẫm của anh nỗi đau không nói nên lời.
oOo
Nguyên Thục hết đứng rồi lại ngồi ở trên thuyền, nó đang trông ngóng về hướng Thanh Hương lầu vì đã lâu rồi mà Trịnh Khải vẫn chưa thấy trở ra. Chẳng lẽ người của Huyết Ly cung gây khó dễ anh ấy, chẳng lẽ Thanh Loan đổi ý, giữ anh ấy ở lại sao. Biết bao ý nghĩ nhen nhóm trong đầu Nguyên Thục khiến nó lo lắng. Đã bao phen Nguyên Thục muốn quay trở vào tìm anh nhưng vì lời dặn của Trịnh Khải nên nó còn lưỡng lự, chưa dám quyết. Nhỡ khi nó rời thuyền, Trịnh Khải quay trở ra thì sao, anh không thấy nó chắc chắn sẽ rất lo lắng và sẽ đi tìm, nhưng ở lại đây thì nó sẽ còn lo lắng mãi không thôi. Nguyên Thục bứt rứt, nó đi qua đi lại khiến thủy thủ trên thuyền phải lắc đầu ngán ngẩm. Cuối cùng nó quyết định tiếp tục chờ, Trịnh Khải đã nói sẽ quay ra thì anh nhất định sẽ giữ đúng lời hứa. Nó sẽ cố gắng ngồi chờ, biết đâu trong khi nó đang suy nghĩ nên vào hay đứng đợi ở đây thì anh đang trên đường quay trở ra thì sao.
Nguyên Thục còn đang suy nghĩ, chợt, nó ngẩng đầu lên, mặt rạng rỡ khi nhìn thấy Trịnh Khải từ phía xa xuất hiện. Nó biết mà, nó biết anh sẽ giữ đúng lời hứa mà, thật may khi nó tin tưởng anh và thật hên khi nó chưa làm trái lời anh nói bao giờ.
Nhảy phốc xuống thuyền, Nguyên Thục chạy về phía Trịnh Khải, nhưng càng tiến lại gần, nó càng nhận ra Trịnh Khải nhìn rất lạ. Đôi mắt anh như đang lạc lõng ở phương trời nào đó, gương mặt thanh tú đang nhìn về phía trước, nhưng trong đôi mất ấy không có bóng hình nó, mà lại có một làn sương mù thấp thoáng. Đôi mắt vực sâu ấy khiến Nguyên Thục rùng mình, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
- Anh! Huyết Ly cung… đã xảy ra chuyện gì thế?
Nguyên Thục ngập ngừng hỏi nhưng dường như Trịnh Khải đang để tâm trí ở nơi xa xôi nào đó nên không nghe thấy câu hỏi của nó. Đến khi Nguyên Thục giật tay áo của anh, Trịnh Khải mới nhìn nó. Cái nhìn lạc lõng, đau đớn khiến nó hoang mang.
- Thanh Loan…
- Sao ạ?
- Nàng ấy chết rồi!
Trịnh Khải nói chỉ có thế, không gì thêm, nhưng trong phút chốc, Nguyên Thục cảm thấy mặt đất dưới chân nó như đang lún xuống. Thanh Loan đã chết, tại sao? Mới ban nãy thôi nó còn thấy Thanh Loan ung dung ngồi đó, tiễn biệt cả hai người cơ mà. Nó đã từng lo lắng, nghi kỵ rằng Thanh Loan muốn giở trò, tìm cách không để nó và Trịnh Khải rời khỏi Huyết Ly cung dễ dàng như thế, nhưng bây giờ, những ý nghĩ đó đã sụp đổ khi nghe tin Thanh Loan đã chết. Thanh Loan chết, điều đó đã tác động rất lớn đối với Trịnh Khải, sự đau đớn hiện lên trong đôi mắt anh, khiến đôi mắt ấy chơi vơi, nhiêu đó đã đủ để Nguyên Thục biết rằng Thanh Loan đối với anh rất quan trọng. Nhìn Trịnh Khải tiến về phía thuyền, trái tim Nguyên Thục đau như cắt khi nhìn thấy từng bước chân anh lún sâu trên cát, như những vết thương hằn sâu trong lòng.
Nguyên Thục xiết chặt hai tay vào nhau, sóng mũi nó đỏ ửng, đôi mắt lấp lánh. Đứng trên thuyền, trông về Huyết Ly cung bây giờ chỉ còn là một chấm nhỏ như đốm lửa tàn, Nguyên Thục liếc trộm Trịnh Khải. Chẳng biết anh đang nghĩ gì mà gương mặt thanh tú lạnh băng, ánh hoàng hôn phủ trong đôi mắt, những ngón tay lạnh xiết chặt mạn thuyền. Trong phút chốc, Nguyên Thục cảm thấy anh như đang ở một phương trời riêng tư nào đó mà nó không thể đến được. Khó khăn lắm nó mới có thể khiến anh mở rộng trái tim, mới có thể mong chờ một hạnh phúc mai sau, nhưng lần này, xem ra mọi chuyện sẽ còn khó khăn hơn rất nhiều. Nó sẽ phải làm gì đây, sẽ phải nói gì đây trong hoàn cảnh này.
Nguyên Thục cắn môi suy nghĩ, ánh mắt nó chợt lấp lánh niềm quyết tâm, nó vươn hai tay ra, rồi kéo Trịnh Khải, ôm vào lòng thật chặt, bàn tay nhẹ vuốt mái tóc anh với cử chỉ dịu dàng, trìu mến. Ngay giây phút này đây, nó muốn anh biết rằng nó vẫn sẽ luôn bên cạnh anh, chia sẻ những nỗi niềm trong lòng anh, và sẽ là chỗ dựa chắc chắn những khi anh mệt mỏi hay buồn phiền. Trong lòng nó có rất nhiều điều muốn nói, rất nhiều, nhưng dường như mọi lời nói đó đều vô nghĩa, nó chỉ im lặng, ôm anh thật chặt, để anh cảm nhận được nhịp đập của trái tim nó. Để rồi khi Trịnh Khải vòng tay ôm lấy tấm lưng thon của nó, xiết chặt, anh vùi mặt vào áo nó, không nói, chỉ thế thôi nhưng Nguyên Thục vô cùng hạnh phúc. Anh hãy tin rằng nó sẽ luôn bên cạnh anh, dù gian khổ hay khốn khó, yêu anh, dù cay đắng hay ngọt ngào cho đến hết cuộc đời mình…
“Đoan Nam vương! Hãy trân trọng người trước mắt. Tôi chúc ngài hạnh phúc cho đến hết cuộc đời.”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com