Sương Đỏ 117
117.
Đảo Phú Quốc ban đêm lộng gió, từng con sóng bạc trắng không ngừng vỗ vào bờ. Sóng lặng lẽ đến rồi, rồi vội vã đi, không báo trước, để cho triền cát ướt đẫm, không bao giờ khô dưới ánh nắng mặt trời. Ngồi ở hàng hiên của căn nhà lá đơn sơ dựng tạm để che nắng mưa, Nguyễn Ánh nhìn ra ngoài biển đêm heo hút mênh mông. Tiếng sóng biển rì rào, từng cành dừa cọ vào nhau, tạo nên thứ âm thanh mơ hồ, khiến đôi mắt nâu trong suốt trở nên mông lung, bất định như ánh sao đêm nhạt nhòa trên bầu trời.
Bước lên một bước là hoàng hôn
Lui về một bước là đời người
Gió thổi sóng gầm làm con tim mệt mỏi
Một hòn đảo nhốt giữ một con người.(*)
- Chúa công, theo lệnh người, thuộc hạ đã tập hợp mọi người đến đông đủ rồi.
Tiếng gió gào trên biển trong thoáng chốc đã lắng lại khi giọng nói của Lê Văn Duyệt nhẹ nhàng vang lên. Vẫn nhìn ra mặt biển mênh mông, Nguyễn Ánh không quay người lại, anh chỉ gật nhẹ đầu. Nhận được cử chỉ đó, Nguyễn Văn Thành đang đứng bên cạnh Lê Văn Duyệt liền bước lên, vòng tay khấu chào và báo lại tình hình mà tình báo quân Nguyễn đã thu thập về.
- Bẩm chúa công, theo thám báo của ta, Hòa Nghĩa quân sau khi làm phản đã chiếm đóng ở Hà Tiên. Biết được tin ấy, Nguyễn Huệ tức tốc cử người đến gặp bọn chúng. Chúa công, tình hình này chúng ta sẽ làm sao?
Nguyễn Văn Thành báo cáo xong, một lúc sau Nguyễn Ánh mới quay người lại, đôi mắt nâu trong suốt ánh lên những tia sáng kỳ lạ. Nhìn từng nét mặt mệt mỏi của thuộc tướng, Nguyễn Ánh cất tiếng hỏi, giọng nhẹ tênh.
- Các ngươi không sao chứ?
- Bẩm chúa công, chúng thuộc hạ vẫn khỏe, người an tâm.
Bỗng nhiên được chúa công thăm hỏi sức khỏe, các binh sĩ vội vàng đứng thẳng lưng, gương mặt tươi tỉnh, họ đồng thanh đáp. Không hiểu sao khi nhìn vào đôi mắt nâu lấp lánh ấy, họ cảm thấy dù có cố gắng bao nhiêu vẫn chưa đủ. Mấy tháng qua chúa công cùng chung hoạn nạn, chia ngọt sẻ bùi với họ, chúa công không tỏ ra mệt mỏi, chán nản thì tại sao những thuộc hạ dưới trướng người lại tỏ ra thất chí như thế.
Nguyễn Ánh mỉm cười, anh vỗ nhẹ lên vai một người lính đứng gần Lê Văn Duyệt, hành động ấy khiến người lính lúng túng, nhưng đầu lại ngẩng cao tỏ rõ lòng tự hào. Nhìn các thuộc tướng theo mình bôn ba khắp nơi, không rõ Nguyễn Ánh nghĩ gì mà đôi mày kiếm khẽ nhíu lại, ngồi xuống một tảng đá, anh quét mắt nhìn binh sĩ một lượt, bờ môi thanh tú nhếch lên, tạo thành nét cười kiêu ngạo thường ngày.
- Chuyện Tây Sơn muốn liên kết với Hòa Nghĩa quân ta đã lường trước ngay khi chúng tạo phản. Dù cho mục đích thật sự của Nguyễn Huệ là gì thì ta chỉ cần giết chết tên sứ giả đó là có thể giải quyết được mọi chuyện thôi.
- Chúa công, liệu có thể không? – Ngay khi Nguyễn Ánh vừa dứt lời, Lê Văn Duyệt vội hỏi ngay – Khi thám báo của chúng ta báo tin về đồng nghĩa với việc tên sứ giả ấy đã lên đường, thậm chí có thể là đã đến và gặp được Hòa Nghĩa quân để bàn bạc rồi. Chúng ta đã chậm một bước, hành động lúc này liệu có kịp ngăn chặn liên minh của chúng không?
- Không chậm, thậm chí là còn rất tốt!
Nguyễn Ánh trả lời, giọng nói ung dung, không giấu được ánh nhìn đầy tự tin và cái cười kiêu ngạo cố hữu.
- Đường từ Phú Quốc đến Hà Tiên tất nhiên gần hơn nhiều so với đi từ Gia Định. Bây giờ, các ngươi hãy chia quân ra làm hai đạo, đạo thứ nhất theo ta, đạo thứ hai, không cần đông, nhanh chóng xuống Hà Tiên, kín đáo mai phục tên sứ giả đó ngay trên địa phận đóng quân của bọn Hòa Nghĩa. Không cần biết hắn ta đã đàm phán gì với bọn chúng, thành công hay thất bại, nhưng chỉ cần hắn ta chết ở trên đất của bọn chúng, mối liên kết giữa Tây Sơn và chúng sẽ gãy đổ ngay. Nên nhớ, Hòa Nghĩa quân vốn xuất thân trong hàng ngũ Tây Sơn và đã từng phản bội, nay, cho dù mang tiếng là kiên kết hay hợp tác gì đi nữa thì lòng tin giữa chúng rất mong manh. Chỉ cần tên sứ giả chết trong địa phận của Hòa Nghĩa quân thì Tây Sơn nhất định cho là Hòa Nghĩa quân làm, dù có trăm cái miệng chúng cũng không thể thanh minh được. Đến lúc này, mối liên kết của chúng sẽ gãy đổ, Tây Sơn chẳng phải sẽ thay chúng ta quét sạch bọn chúng hay sao. Cứ để chúng đánh nhau, thiệt hại có xảy ra cho bên nào thì phần lợi vẫn sẽ thuộc về chúng ta.
- Nhưng liệu Tây Sơn có vì một sứ giả mà gây chiến với bọn chúng, bỏ qua khả năng liên kết hợp tác không, chúa công?
- Ngươi quên chuyện thảm sát người Minh Hương năm ngoái rồi sao. Mà cho dù không như thế thì…
Chuyện mới xảy ra năm ngoái, tất nhiên Lê Văn Duyệt vẫn chưa quên. Chỉ vì cái chết của một viên hộ giá mà Tây Sơn đã cho tàn sát hàng ngàn người Minh Hương trú ở Gia Định, bất kể là quân lính, binh sĩ hay thường dân. Với kiểu hành động như vậy, dễ hiểu vì sao chúa công ông lại dự đoán và khéo léo sắp đặt để khơi dậy hiềm khích giữa Tây Sơn và Hòa Nghĩa quân. Mặc dù đã hiểu dụng ý của của chúa công, nhưng câu nói lưng chừng ấy khiến Lê Văn Duyệt không khỏi thắc mắc, trong khi chúa công chỉ nói đến đây rồi ngưng lại, điều đó khiến ông không nén được tò mò.
- Nếu không thì sao, chúa công?
Lê Văn Duyệt hỏi, nhưng Nguyễn Ánh không trả lời, anh chỉ nhìn ông và mỉm cười, nụ cười ngạo nghễ ấy khiến Lê Văn Duyệt khó hiểu, nhưng ông lại không dám hỏi gì thêm. Sau khi đã giao nhiệm vụ rõ ràng cho các binh sĩ, Nguyễn Ánh hạ lệnh giải tán, trên bãi đất trống chỉ còn lại anh và Lê Văn Duyệt. Trời ngày càng lạnh, sương rơi xuống càng nhiều, gió từ biển thổi thốc vào, khiến tà áo vàng bay lật phật. Nguyễn Ánh yên lặng nhìn ra ngoài khơi, tất cả xung quanh anh chỉ là một màu đen như mực, không nhận ra đâu là mặt biển, đâu là bầu trời.
Con sóng này chưa đi
Con sóng kia đã tới
Giữa biển người mênh mông là sóng to gió lớn
- Chúa công, trời đã trở lạnh, người nên vào trong nghỉ ngơi thôi.
- Ngươi cứ vào nghỉ, ta ở ngoài này một lúc nữa.
- Chúa công…
Lê Văn Duyệt tính nói điều gì đó, nhưng phút cuối ông lại im lặng khi thấy ánh mắt sâu hun hút như mặt biển đêm của Nguyễn Ánh. Đôi mắt ấy tuy không nổi giông tố như biển cả bao la ngoài kia, nhưng ông biết dưới mặt nước êm ả ấy là những cơn sóng ngầm không ngừng xô đẩy. Từ khi cô gái ấy ra đi, ông cảm thấy chúa công đã thay đổi, một sự thay đổi mơ hồ mà bây giờ ông mới nhận ra. Nụ cười của chúa công vẫn thế, vẫn kiêu ngạo và thách thức thời gian, nhưng sự dịu dàng, bình yên trong nụ cười ấy đã không còn nữa, dường như cô gái đó khi rời xa chúa công cũng đã mang theo nó mất rồi .
Lê Văn Duyệt thở dài. Dù không hề thích cô gái tên Linh Lan ấy, nhưng ông phải thừa nhận rằng, chúa công dịu dàng đến thế khi ở bên cạnh cô ta, mỉm cười nhiều như thế khi cô ta dỗi hờn. Tất cả những thay đổi nhỏ nhặt ấy ở chúa công làm ông ngạc nhiên, từ sự ngạc nhiên trở thành tất nhiên. Cô ta ở bên cạnh chúa công là lẽ đương nhiên thôi, và bây giờ, cô ta ra đi cũng là lẽ dĩ nhiên…. hay sao?
Lê Văn Duyệt bần thần tự hỏi khi lặng lẽ rút lui, nhường lại khoảng không gian mênh mông lại cho chúa công của mình. Đi được một khoảng khá xa, Lê Văn Duyệt bỗng nhiên ngoảnh đầu lại. Chúa công của ông vẫn ở đó, vẫn nhìn ra ngoài khơi xa. Trong khoảnh khắc ấy, chúa công vui hay buồn, đang suy nghĩ gì ông không biết, nét mặt chúa công có biểu cảm thế nào ông cũng không biết, ông chỉ biết bóng dáng chúa công đứng cô độc trên vách đá, dưới chân là sóng biển cuộn tràn, vỡ tan thành bọt li ti, tà áo vàng bay trong gió, trông thật kiêu hãnh, nhưng cũng thật chênh vênh
Con sóng này chưa tới
Con sóng kia đã vội ra đi
Từ xưa đến nay mộng vốn là hư ảo
Thái Bình dương sâu bao nhiêu
Lòng càng đau bấy nhiêu…
oOo
Mất vài ngày lênh đênh trên biển, sáng tinh mơ hôm nay, Linh Lan và Bùi Định, người dẫn đường của nó, mới đặt chân đến Hà Tiên. Thành thật mà nói, sau khi nghe những thông tin mà Phan Văn Lân cho biết, Linh Lan cũng có chút e ngại. Không ít lần nó đã nghĩ sao mình không từ chối, hay ít nhất là đề nghị có một ai đó đi cùng để giúp đỡ, để bản thân an tâm hơn, thế nhưng mỗi khi nghĩ đến đó, ánh mắt chế giễu của Nguyễn Huệ lại hiện lên khiến nó dập ngay ý định của mình.
Khi giao việc cho nó, Nguyễn Huệ không hề nhắc đến ai khác nên trong suốt thời gian suy nghĩ và lên kế hoạch chuyến đi, Linh Lan luôn chuẩn bị sẵn tinh thần rằng nó sẽ phải đi một mình. Ấy vậy mà đến ngày khởi hành, Nguyễn Huệ đột nhiên “nhân từ” khi thông báo sẽ cử thêm người đi cùng. Khi nghe thông tin này, Linh Lan đã mừng khấp khởi trong lòng, tưởng anh sẽ cử một ai đó trong quân ngũ làm bạn đường. Thế nhưng trái với mong đợi, người dẫn đường của nó lại là một thường dân lưng còng, ốm yếu, da xanh xao như bệnh mấy tháng, ngoài thông thuộc đường lối ra thì chẳng biết gì. Hết nhìn anh chàng Bùi Định rồi lại nhìn Nguyễn Huệ, Linh Lan không giấu được nỗi chán nản, thất vọng trong mắt. Nó thở dài, đành tự an ủi bản thân, có người dẫn đường thì khỏi sợ lạc, thế cũng tốt lắm rồi, còn có thể mong gì hơn ở Nguyễn Huệ chứ.
Trên đường đi, khi biết được nơi cả hai muốn đến, những ngươi ngồi chung thuyền đã nhìn Linh Lan bằng con mắt e ngại. Theo lời họ nói, ở Hà Tiên có một nhóm quân từ đâu đến cát cứ, ngày ngày thả người vào cướp bóc xung quanh, đến nỗi có người không thể chịu đựng được sự quấy nhiễu đó nên phải bỏ xứ mà đi. Hà Tiên đang loạn lạc, Linh Lan là thân con gái, bạn đồng hành lại ốm yếu, xanh xao như đang bệnh, nguy hiểm trăm bề, thế nên ai nấy đều lo lắng lắc đầu.
Nhìn nét mặt của từng người, Linh Lan biết nó đang dấn thân vào nguy hiểm lắm chứ, nhưng vì nó đã mạnh miệng tuyên bố với Nguyễn Huệ rằng sẽ làm, nay thấy nguy hiểm mà chùn bước, chẳng khác nào tự nhận mình chỉ giỏi nói miệng, gặp khó khăn là rụt cổ. Thất bại không phải là điều Linh Lan ngại, bởi nếu đã cố gắng hết sức thì kết quả không quá quan trọng, nhưng nếu chưa lâm trận đã thoái lui thì nó sẽ phái sống trong sự chế giễu cả đời. Không chỉ sự chế giễu của người ngoài, nếu mãi trốn tránh, bản thân Linh Lan cũng sẽ khó mà trưởng thành, trở nên mạnh mẽ để đối diện với khó khăn và tồn tại trong thời buổi loạn lạc. Chính vì vậy bằng mọi giá, chuyến đi này Linh Lan phải cố gắng thành công, nó phải kêu gọi Hòa Nghĩa quân hợp tác với Tây Sơn, thêm bạn là bớt đi một kẻ thù, thế sẽ có ích cho rất nhiều người.
Với suy nghĩ như thế, Linh Lan thấy yên lòng hơn. Đã đặt chân đến Hà Tiên thì không có đường quay trở lại, nó phải tiến thẳng về phía trước mà thôi. Mấy tháng được Nguyễn Huệ rèn giũa, võ nghệ của nó đã tiến bộ rất nhiều, thổ phỉ hay Hòa Nghĩa quân gì nó cũng không sợ, chỉ sợ địch đông mà ta thì ít, chẳng khác nào mãnh hổ nan địch quần hồ. Vào Hà Tiên, nó nhất định phải nhìn trước ngó sau, không đụng chạm hay gây chú ý cho bất cứ ai, có kiêng có lành, cứ cẩn thận thì sẽ hạn chế được rủi ro.
Lên bờ, Linh Lan và Bùi Định ghé chân vào một quán nước để nghỉ ngơi lấy sức, mua lương thực cho chặng đường tiếp theo. Trên đường đi, Bùi Định trước sau chẳng hé răng lấy một câu, nó có nói gì thì chàng ta cũng chỉ gãi đầu, mặt ngơ ngác, điều đó khiến nó chán nản nên thôi không bắt chuyện với chàng ta nữa. Dọc đường, chốc chốc Linh Lan lại thấy vài người dắt díu vợ con đi lánh nạn, nét mặt hơ hải, bước chân vội vã, tiếng trẻ con khóc ré làm Linh Lan chạnh lòng. Đã qua rồi thời phồn thịnh, Hà Tiên bây giờ như mái tóc rối xơ xác của người quả phụ đã lâu không chải, phiên chợ nghèo lác đác, phần lớn nhà cửa đều đóng, khung cảnh vắng lặng, chỉ có tiếng gió thổi, khiến nó cảm thấy không khí thật ngột ngạt. Trước kia, khi nghe lời kể của những ai đã đến Hà Tiên, Linh Lan cảm thấy lòng nôn nao lắm, nó được biết Hà Tiên rộn ràng, sầm uất chẳng khác nào chốn kinh kỳ. Mạc Thiên Tứ đã mở cảng, cho phép tự do buôn bán, khách thương nhân phương xa đến neo thuyền tấp nập, tạo nên một bộ mặt sinh động, nhộn nhịp cho Hà Tiên. Bây giờ chiến tranh diễn ra, các thế lực nổi lên cát cứ, dân trôi giạt tứ xứ, thương cảnh xưa giờ hoang tàn, chỉ còn tấm bảng hiệu sứt mẻ cắm lại trơ trọi, như nhắc đến một quá khứ huy hoàng xưa kia.
Nhìn Hà Tiên nằm trong khói chiến tranh, Linh Lan thở dài, lòng buồn man mác, nhưng được một lát, nó buộc mình phải quên đi những tình cảm cá nhân, phải gạt bỏ những niềm riêng trong lòng ra ngoài. Hiện thời nó đến Hà Tiên để làm nhiệm vụ chứ không phải dạo chơi, để than thở cho một Hà Tiên tàn lụi. Công việc thì chưa hoàn thành, trước mắt có nguy hiểm gì đang đợi nó vẫn chưa biết, an nguy bản thân còn lo chưa xong, thử hỏi sao có thể nghĩ lan man đến chuyện khác. Linh Lan mím môi, nó cốc lên đầu mình một cái để tự trừng phạt, rồi sau đó gọi chủ quán tính tiền và nhanh chóng cùng Bùi Định tìm đến căn cứ của Hòa Nghĩa quân.
Theo lời Bùi Định chỉ dẫn, chẳng mấy chốc, Linh Lan đã tìm được nơi đóng quân của Hoà Nghĩa đạo. Cuối con đường, khi bóng dáng doanh trại quân Hoà Nghĩa thấp thoáng sau những lùm ây xanh, trái tim Linh Lan bắt đầu đập thình thịch như trống dồn.
Bình tĩnh, bình tĩnh, mày nhất định sẽ làm được mà, Linh Lan.
Hít vào một hơi thật sâu để trấn an bản thân, Linh Lan nhắm mắt, bình ổn lại nhịp thở rồi chậm chạp mở mắt ra, từ trong đôi mắt đen láy lấp lánh ánh sáng quyết tâm. Ung dung tiến lại gần, Linh Lan nhìn thấy trong doanh trại, từng tốp lính đang ra vào tuần tra, trên tay là gươm giáo sáng ngời. Mãnh hổ nan địch quần hồ, chuyến này nếu nó làm không khéo thì…
- Đứng lại đó, các ngươi là ai, nghĩ đây là đâu, không muốn sống nữa hay sao mà dám lại gần!!
Đang xem xét tình hình trước mắt, Linh Lan giật bắn người khi một tiếng quát lớn vang lên, đến khi định thần lại thì đã thấy năm sáu tên lính Hòa Nghĩa quân túa ra, bao vây nó vào giữa, nét mặt ai nấy đều đằng đằng sát khí khiến nó không dám khinh xuất. Trấn an trái tim đang đập nhanh trong lồng ngực, Linh Lan đưa mắt nhìn từng người, rồi cất giọng dịu dàng.
- Các vị tướng gia, chúng tôi là sứ giả của Tây Sơn, hôm nay tôi thay mặt Long Nhương tướng quân đến đây để đàm phán với thủ lĩnh của các vị, mong các vị vào bẩm báo lại với chủ soái giùm cho.
- Ngươi là người của Tây Sơn?
Nghe Linh Lan giới thiệu, một tên có đôi mắt to như lộ hẳn ra ngoài nhìn nó, dò xét từ đầu đến chân rồi cất giọng hỏi đầy nghi. Cũng phải thôi, chuyện quan trọng thế này, đâu phải cứ nói ra là tin ngay được. Hiểu được sự nghi hoặc của chúng, Linh Lan mỉm cười hoà nhã, hai tay giơ lên, nét mặt ôn hòa.
- Phải! Tôi là người của Tây Sơn, tôi đến đây với mục đích đàm phán hợp tác chứ không hề muốn gây hấn gì cả, chúng tôi chỉ có hai người, làm sao mà dám gây sự hay lừa gạt các vị đây chứ. Mong các vị tướng gia có thể đưa tôi vào gặp chủ soái có được không?
Thấy Linh Lan là con gái, nét mặt lại rất tự tin nhưng không kém phần thành thật, lại không có ác ý, người bên cạnh thì ốm yếu xanh xao, thêm, chuyện nó nói là một tin lớn, không phải tự tiện có thể bịa đặt được, nét hoài nghi của những tên lính dần giảm đi. Một tên trong số chúng lên tiếng, giọng vẫn chưa hết nghi ngờ.
- Ngươi nói thật hay không, bọn ta lấy gì để tin ngươi?
- Dĩ nhiên lời tôi nói là thật. Đây là lệnh bài mà Long Nhương tướng quân đã trao cho tôi, là thật hay là giả, tôi tin là chủ soái của các vị nhìn thấy sẽ nhận ra ngay. Hơn nữa, chúng tôi chỉ có hai người, có gan đến đâu cũng nào dám gây chuyện tại quân doanh của các vị tướng gia dũng mãnh đây chứ. Đó đúng là lao đầu vào chỗ chết, mà tôi thì không muốn thế đâu.
- Được! Ta tạm tin các ngươi, mau theo ta đi gặp chủ soái!!!
Vừa dứt lời, tên lính liền quay người đi, ngay sau đó, Linh Lan và Bùi Định bị mũi giáo của những tên lính phía sau chĩa vào lưng thúc giục. Đến gặp Hòa Nghĩa quân đàm phán, tư cách của nó là sứ giả nhưng lại bị giải đi chẳng khác nào tù nhân, điều này khiến Linh Lan khó chịu nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ tươi tỉnh. Bước chân qua cổng, mọi ánh mắt trong doanh trại đều đổ dồn về phía Linh Lan, những tiếng thì thào, bàn tán nổi lên, nhưng nó vẫn ngẩng cao đầu, mặt tươi cười, mắt nhìn thẳng về phía trước và trong đầu đang tính toán các bước tiếp theo khi gặp được thủ lĩnh của Hòa Nghĩa quân.
Dẫn Linh Lan đi qua các khúc cua, ngoặt, cuối cùng, nhóm binh lính đưa nó và Bùi Định vào trong một chiếc lều được dựng bằng cành cây thô sơ nhưng lại rất rộng rãi và vững chắc. Đập vào mắt Linh Lan là một nhóm binh sĩ đang đứng quanh trên một chiếc sập, trên sập là hai người đàn ông cao lớn, một gã bị chột mắt, gã còn lại có vết sẹo dài ở cánh tay, theo vị thế này, đây có lẽ là Trần Hưng và Lâm Húc, hai tên thuộc tướng đã làm phản quân Nguyễn và chiếm cứ Hà Tiên theo lời Phan Văn Lân đã kể.
- Ta nghe thuộc hạ báo lại, ngươi tự xưng mình là sứ giả của Tây Sơn do Long Nhương tướng quân phái đến?
Nhìn Linh Lan từ đầu đến chân, rồi sau đó chú mục vào gương mặt trái xoan của nó, Trần Hưng thình lình lên tiếng. Không né tránh ánh mắt dò xét của hắn, Linh Lan điềm nhiên đáp lời.
- Phải!
- Ta dựa vào đâu để tin ngươi đây? Hơn nữa, cho dù những điều ngươi nói là thật, thì phái một phụ nữ làm sứ giả để đến đàm phán với chúng ta, như thế chẳng phải hắn quá coi thường Hòa nghĩa quân hay sao?
Trước sự nghi hoặc của Trần Hưng, Linh Lan một lần nữa rút thẻ bài mà Nguyễn Huệ đã giao cho nó ra, giơ lên cho tất cả những binh sĩ có mặt trong trướng, rồi mỉm cười.
- Ông thắc mắc hay lắm, nhưng nếu không phải là sứ giả của Tây Sơn phái đến thì tôi mạo hiểm giả danh và đặt ra chuyện đàm phán này để được lợi lộc gì? Nếu không phải là người của Tây Sơn, tôi chỉ có thể là người trong Nguyễn quân hay thường dân. Nếu đã là người trong Nguyễn quân, chẳng phải chuyện Tây Sơn và Hoà Nghĩa quân các ngài hợp tác sẽ gây bất lợi rất nhiều cho Nguyễn quân hay sao, đã là người của Nguyễn quân thì việc gì tôi phải gây thêm bất lợi cho mình. Còn nếu tôi là thường dân mạo danh thì tôi thu được lợi lộc gì khi lừa dối các ngài như thế? Thanh thế Tây Sơn thế nào, không cần nói, ai trong chúng ta cũng rõ, là một cô gái bình thường thì to gan mấy cũng không dám mạo danh sứ giả của họ để tự chuốc lấy hoạ diệt thân. Hơn nữa, như các ông đã thấy, trên tay tôi là lệnh bài cho Long Nhương tướng quân cấp, tôi tin rằng với hiểu biết sâu rộng của mình, các ông có thể nhận ra ngay chân tướng thật giả thế nào.
Còn chuyện tôi là nữ nhi, các ông quả thật còn có điều chưa rõ. Trên danh nghĩa đàm phán, tôi là sứ giả, nhưng trên danh nghĩa nội bộ, tôi là em vợ của Long Nhương tướng quân, là con gái của Bùi gia. Đối với ngài ấy, tôi là người thân trong nhà, cử người thân đến đàm phán với Hòa Nghĩa quân chứ không phải thuộc hạ dưới trướng, điều đó cho thấy tướng quân tôi rất coi trọng Hòa Nghĩa quân chứ không hề có ý coi thường như các ông đã nghĩ.
Những lời giải thích của Linh Lan khiến Trần Hưng và Lâm Húc nhìn nhau, sự chế giễu khi thấy sứ giả là một phụ nữ khi nãy liền biến mất. Lâm Húc khoanh hai tay vào nhau, hừ nhạt.
- Tướng quân của cô tự tin quá đấy, muốn hợp tác với Hòa Nghĩa quân mà đi tay không đến đây, bọn ta được lợi lộc gì khi hợp tác với các người chứ? Ta còn chưa quên Hòa Nghĩa quân và Tây Sơn từng là kẻ thù của nhau, sao ta dám chắc ông ấy sẽ không lấy cái cớ hợp tác, đợi chúng ta đến để một mẻ hốt gọn? Hơn nữa, nếu ngươi là người thân của ông ta, cử ngươi đến đây không sợ ta sẽ bắt ngươi làm con tin, gây bất lợi cho ông ta hay sao?
Nhìn thẳng vào mắt Lâm Hút không chút e dè, Linh Lan mỉm cười.
- Chuyện ông nghi hoặc là điều không thể xảy ra. Tôi đến được nơi các ông đóng doanh trại, tất nhiên tướng quân chúng tôi phải biết về nơi này, nếu đã có ý tiêu diệt các ông, vậy sao không nhân lúc các ông lơi lỏng phòng bị mà điều quân thần tốc đánh úp, bắt gọn hết một lượt. Như thế có phải nhanh hơn, gọn hơn không, việc gì tướng quân phải phái tôi đến, việc gì phải lấy cái cớ hợp tác với các ông, làm nhiều việc mất công đến thế. Hơn ai hết các ông phải hiểu vị trí của mình bây giờ là gì. Hòa Nghĩa quân và Tây Sơn tuy từng là kẻ thù của nhau, nhưng đó là khi các ông đầu quân cho Nguyễn Ánh. Mục tiêu lớn nhất của Tây Sơn luôn là truy quét Nguyễn quân, nay các ông đã phản Nguyễn Ánh, tất nhiên Nguyễn quân cũng trở thành kẻ thù của các ông như Tây Sơn của chúng tôi. Kẻ thù của kẻ thù, chẳng phải là bạn hay sao. Tính khí Nguyễn Ánh thế nào, hẳn các ông rõ hơn tôi, tách khỏi Nguyễn quân, lại biết quá nhiều về nội bộ Nguyễn quân, không lý nào anh ta lại bỏ qua cho các ông. Truy lùng và tiêu diệt các ông càng sớm càng tốt, đó là mục tiêu cấp thiết của Nguyễn quân lúc này để tránh hậu hoạ. Chuyến đi này, tôi mang đến cho các ông món quà quá lớn rồi còn gì.
Linh Lan dừng lại một lúc để theo dõi phản ứng của toàn bộ người trong trướng. Thấy vẻ chăm chú gần như bị thuyết phục của họ, nó khẽ mỉm cười hài lòng. Không đợi Lâm Húc cất tiếng hỏi, Linh Lan nói tiếp.
- Lời đề nghị hợp tác chính là sự đảm bảo an toàn tính mạng cho tình thế của các ông lúc này, đó chẳng phải là món lễ vật lớn mà tôi mang đến cho các ông hay sao. Nếu từ chối Tây Sơn, mặc nhiên các ông sẽ rơi vào thế lưỡng đầu thọ địch, tình thế nguy cấp vô cùng. Giữa tình thế này, mở ra cho các ông một con đường, hợp tác với chúng tôi, giảm bớt một mối nguy, thêm một đồng minh lớn, các ông sẽ có lợi thế trước Nguyễn quân, có thể trả được mối thù giết chủ tướng mà Nguyễn Ánh đã gây ra còn gì. Tướng quân chúng tôi không vì các ông đang gặp khó khăn mà trục lợi, đem quân vây đánh, lại còn cử tôi đến để đàm phán, hẳn các ông phải thấy rõ thiện ý của tướng quân chúng tôi chứ. Còn chuyện các ông bắt tôi làm con tin, tôi tin rằng điều này không thể xảy ra. Trên chiến trường không có thân nhân, nếu như các ông lợi dụng tôi để gây sức ép cho tướng quân, người sẽ không vì tình riêng mà chậm trễ việc lớn. Về phía bản thân, bị người khác lợi dụng để phục vụ cho mưu đồ của họ, đó là điều tôi căm ghét nhất, chẳng thà chết đi còn hơn để họ lợi dụng tôi mà đạt được mục đích riêng của mình. Nếu tôi chết đi, không có con tin trong tay, tướng quân càng thêm rảnh tay, đến lúc đó, tôi e là… Hai vị tướng gia, những gì tôi muốn nói đã nói hết, các vị hãy cân nhắc cho kỹ, lời nói đã thốt ra thì không rút lại được đâu.
Linh Lan nói hết, liền ngồi xuống ghế, hai tay khoanh lại để chờ quyết định của Trần Hưng và Lâm Húc. Thời gian chầm chậm trôi qua mà hai gã chủ soái vẫn chưa lên tiếng trả lời. Nhìn đôi mày thưa đang chau tít lại và những nếp nhăn đua nhau xếp trên vầng trán của chúng, Linh Lan biết những lời nó nói đã tác động đến chúng không ít, thành công hay không chính là lúc này. Nó đã giỡ hết các lý lẽ ra để thuyết phục, nó đã chỉ ra vị thế hiện thời của Hòa Nghĩa quân, phân tích cái lợi và thiệt hại mà chúng nhận được qua việc đồng ý hay từ chối lời đề nghị này. Chúng không còn con đường nào khác, nếu muốn bảo toàn tính mạng chúng phải hợp tác với Tây Sơn, ở đây không còn chuyện muốn hay không nữa mà chúng buộc phải thế. Linh Lan mím môi, chuyến đàm phán này nó phải thành công, không được thất bại, bản thân nó rất tự tin, giờ chỉ còn chờ nghe câu trả lời.
- Cô tên gì?
Đang chờ đợi câu trả lời từ hai gã đứng đầu, Linh Lan nhướng mày khi Lâm Húc chợt hỏi một câu không ăn nhập gì đến vấn đề, nhưng nó vẫn trả lời.
- Tôi là Linh Lan!
- Được, Linh Lan, những gì cô nói rất thuyết phục. Nhưng làm thế nào bọn ta có thể tin tưởng Tây Sơn các người không có ý gì bất lợi với bọn ta đây.
Câu nói của Lâm Húc khiến Linh Lan mỉm cười, xem ra chúng đã có quyết định, nhưng vẫn còn chút lo lắng. Nhìn thẳng vào mắt hai gã trước mặt, Linh Lan nói nhẹ nhàng.
- Thân phận của tôi chính là đảm bảo rõ ràng nhất cho thành ý của Tây Sơn trong cuộc gặp này. Nếu không có lòng tin và thành ý muốn hợp tác lớn đến thế, anh rể tôi sẽ không mạo hiểm tính mạng của tôi đâu. Mà nghĩ cũng lạ, câu này phải là câu tôi nên hỏi hai vị chủ soái mới đúng chứ. Các ông lấy gì đảm bảo để tôi tin các ông không trở mặt với chúng tôi đây?
Thấy Linh Lan đặt ngược câu hỏi, Trần Hưng nhíu mày.
- Cô không tin chúng ta?
- Tôi đã phải chứng minh rất nhiều thứ để thuyết phục các ông tin tôi, hy vọng các ông cũng làm tôi tin tưởng chứ, phải không?
Trần Hưng và Lâm Húc đưa mắt nhìn nhau, sau đó Lâm Húc gật đầu rồi thì thầm vài câu vào tai tên lính đứng bên cạnh. Chẳng biết Lâm Húc nói gì mà nét mặt tên lính lộ vẻ do dự, sau cũng ra khỏi trại khi nhìn thấy ánh mắt đanh lại của Trần Hưng.
Không biết Trần Hưng và Lâm Húc tính làm gì, Linh Lan đành ngồi đợi, nhưng nó không cần phải đợi lâu, dăm phút sau, tên lính đã quay trở lại, hắn không đi một mình mà còn có thêm một nam và một nữ bị áp giải theo sau. Trông thấy hai người ấy, Linh Lan nhướng mày lên, bởi nó không hiểu hai người này có liên quan gì đến chuyện mà nó vừa nói khi nãy. Bị tên lính áp giải đến trước mặt Trần Hưng và Lâm Húc nhưng hai người họ vẫn thản nhiên, chẳng tỏ vẻ sợ sệt, ngược lại còn nhìn thẳng vào mặt chúng, ánh mắt oán giận ấy khiến Trần Hưng nhếch mép. Hắn ta tuốt kiếm ra, Linh Lan chưa kịp kêu lên thì hai thân người đã đổ gục xuống, mềm nhũn, máu chảy lênh láng ướt đẫm cả sàn.
Trong giây phút đó, không hiểu sao nụ cười mỉa mai của Nguyễn Huệ chợt thoáng qua trong tâm trí Linh Lan. Nếu không được anh rèn luyện suốt mấy tháng qua thì nó khó có thể bình tĩnh đến thế khi nhìn những đôi mắt óan giận, vô hồn mở trừng trừng mà không nhắm lại cùng những thây người mềm oặt dưới kia. Nhẹ nhàng lau vết máu còn dính trên lưỡi kiếm, Trần Hưng nở nụ cười độc ác khi thấy Linh Lan nhìn mình, trong ánh mắt tỏ vẻ nghi hoặc vì không hiểu hành động ấy của Trần Hưng có ý nghĩa gì.
- Cô có biết hai người bọn chúng là ai không?
- Ai?
- Đó là công chúa Nguyễn Ngọc Chú, cô của Nguyễn Ánh và thuộc tướng Nguyễn Kim Phẩm của quân Nguyễn. Bọn ta đã bắt được họ khi họ vào Hà Tiên thu binh và mua lương thực. Giết họ, chứng tỏ bọn ta đã hoàn toàn cắt đứt với quân Nguyễn, không còn đường lui nữa, cũng không thể trở lại hàng ngũ Nguyễn quân nữa, bọn ta chỉ có thể hợp tác với Tây Sơn mà thôi. Thế nào, nhiêu đó đã đủ để cô tin tưởng chưa?
Trần Hưng nói tuy không to, nhưng đối với Linh Lan lại chẳng khác nào tiếng chuông đánh ngang tai. Nhìn trân trân vào hai xác chết không hồn, tiếng cười của Trần Hưng, Linh Lan không vô cùng khó chịu. Chỉ vì đạt được mục đích của mình mà lấy mạng người không hề do dự, bọn Hòa Nghĩa quân này quá tàn bạo và hiếu sát, hợp tác với chúng, liệu Tây Sơn sẽ như thế nào, ước muốn thiên hạ trở thành người một nhà của Văn Bình ra sao khi trong trướng lại có những kẻ bạo sát như thế. Linh Lan ngán ngẩm thở dài, nó nhớ đến sự gương mặt oán hờn của hai người khi nãy mà lại càng lo lắng cho Tây Sơn nhiều hơn. Nhưng bây giờ có lo cũng vô ích, liên minh đã được thiết lập, đôi bên cũng đã thỏa thuận, muốn rút cũng không được. Thôi thì nó chỉ hy vọng Nguyễn Huệ có thể trấn áp được đám hiếu sát này, và kế hoạch của nó được thành công mà thôi.
—————————
Chú thích
(*)Tất cả những đoạn in nghiêng đều lấy từ bài hát Thái Bình dương đau thương của Nhậm Hiền Tề.
Chia ly phải chăng là đau khổ?
Sự dịu dàng lại là đáng che giấu ư?
Người cô đơn không là gì ư?
Sống lay lắt qua ngày, không mục tiêu.
Trước mặt là nguy hiểm ư?
Sự phản bội lại là sự bù đắp ư?
Bỏ đi lặng lẽ là dễ chịu sao?
Gió vô tình nhẹ thổi cát bay.
Bước lên một bước là hoàng hôn
Lui về một bước là đời người
Gió thổi sóng gầm làm con tim mệt mỏi
Một hòn đảo nhốt giữ một con người.
Thuyền ta đợi vẫn chưa đến
Ta cũng chẳng biết phải đợi ai
Nỗi cô đơn dần dần chìm sâu vào đại dương
Ngày mai dẫu ra sao ta vẫn tồn tại
Con sóng đi mang theo con tim
Con sóng đến không mang em đến
Nổi nổi chìm chìm khơi lại chuyện cũ
Nhớ nhớ nhung nhung thì em cũng không còn
Con sóng này chưa đi
Con sóng kia đã tới
Giữa biển người mênh mông là sóng to gió lớn
Con sóng này chưa tới
Con sóng kia đã vội ra đi
Từ xưa đến nay mộng vốn là hư ảo
Thái Bình dương sâu bao nhiêu
Lòng càng đau bấy nhiêu…
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com