Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

8

Thời tiết hôm nay thật sự rất ổn để đi dã ngoại. Mới 6 giờ sáng mà 30 người thì 29 người đã thức dậy. Chỉ duy có một người được chủ tịch bảo kê cho ngủ đến 6 rưỡi.

Jeong Chan đã đi leo núi còn Lee Jeno đã đi tập thể dục từ lâu. Còn Park Jisung cùng mấy bạn nữ nấu đồ ăn sáng trong bếp. Mỗi người một việc phụ nhau để còn bắt đầu chương trình nhà trường soạn cho.

Từng tia nắng đầu tiên chiếu qua lớp rèm mỏng đến chỗ giường của Na Jaemin, cậu choàng tỉnh với tình trạng vô cùng thoải mái. Cơ thể đã hết đau nhức nhờ được ngủ nghỉ tử tế hơn. Cậu nhìn xung quanh phòng thì đã không thấy Jeno đâu, vội chạy vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân.

Vừa lúc đó thì Lee Jeno đã quay trở về, Jeong Chan cũng đã đi dọn bát đũa cho mọi người. Thức ăn đã chín, Jeno định vào phòng gọi Jaemin dậy vì nghĩ cậu đang còn say giấc. Vừa mở cửa, cậu liền im lặng chôn chân tại chỗ, đóng vội lại rồi nói vọng vào trong

"Jaemin..nh-nhanh ra ăn sáng nhé!".

Na Jaemin từ phía trong thấy khó hiểu, vừa bối rối vừa hoảng hốt vì hành động của Lee Jeno. Cậu bây giờ mới kịp cái cúc áo vào và bước ra ngoài. Đều là con trai với nhau, hắn làm sao thế nhỉ.

Bữa sáng xong xuôi, vì muốn giúp đỡ mọi người nên Na Jaemin đi dọn rửa, khỏi công mọi người sáng nay làm việc để cậu được ngủ, mọi người vẫn khăng khăng kêu Jaemin còn chưa khỏe hẳn nên muốn rửa giúp. Nhưng Jaemin vẫn cố tranh rửa, không dám để ai đụng tay.

Bầu trời dần nắng lên, quãng thời gian này đúng là thích hợp cho đồ bơi và nước mát. Nhưng cuối cùng cả đoàn lại phải lê bước lên một khu vực khác gần đó để làm chương trình. Na Jaemin khoác lên người một cái áo khoác mỏng, đội một cái mũ lưỡi trai và mang theo một túi đồ cá nhân. Vì mang đi khá ít đồ mà cũng không đi lâu nên Jaemin có xin Jeno cho để chung túi.

Lee Jeno vừa xếp đồ vào xong thì đã thấy bạn nhỏ đã đi ra ngoài. Tiện tay lấy ra một bọc đồ rồi cất vào trong túi. Mọi người đều đã lên xe, có Jaemin và Jeno là lên cuối cùng nên hai người được xếp vị trí cuối cùng của xe. Jeno vừa thấy lo vừa không muốn phiền mọi người đành phải đi xuống dưới ngồi với Jaemin. Người ta bảo, đi xe ô tô đừng ngồi sát xe nếu bị say, nhưng Na Jaemin lại chọn vị trí bên trong đó nên dù đi có 40 phút nhưng cậu vẫn say lên say xuống. Lee Jeno chỉ biết xoa ngực cho cậu đỡ khó chịu, để cậu dựa vào vai mình thiếp đi thật nhẹ nhàng,

Mọi người đều đã dựng trại xong. Park Jisung với mấy đứa con trai mang xô ra cái sông nhỏ cạnh đó để lấy nước. Còn mấy đứa con gái với Na Jaemin thi đi nhặt củi khô. Yeongeui từ bên trong lều đi ra, thắc mắc với mọi người.

"Chúng ta chia nhóm đều mà đúng không?"

"Ừ đúng rồi. Sao thế Yeong?"

Cô gãi đầu một lúc

"Lều của bọn mình có năm cái balo thôi. Đáng lẽ phải là sáu như mấy cái lều khác mới phải". Mọi người đều sợ rằng bị lạc mất túi đồ của ai đó vì ở đây sông suối rừng rậm đủ cả. Nếu có đồ quan trọng thì có phải tiếc quá không?

Lee Jeno lúc này đã xách vào hơn năm xô nước rồi. Thấy mọi người ai cũng lo lắng thì chạy đến hỏi thử.

"Có chuyện gì thế mọi người?". Thay vì một câu trả lời rõ ràng thì tự nhiên ở đâu ra một đứa con gái chạy đến ôm tay hắn ra vẻ nũng nịu:

"Anh Jeno ơi~ lều của chúng mình thiếu mất một balo rồi~" Ch-chúng mình..ư? Còn cái gì mà anh chứ? Này cô, tôi với cô bằng tuổi.

Lee Jeno chỉ quay ra nhìn cô nhăn mặt một cái:

"Cô Im Miyoon, xin cô tự trọng cho." rồi giật phắt cánh tay ra.

Hắn nhìn Yeongeui cười nhẹ làm cô nàng đang bực dọc bên cạnh nổ đom đóm mắt:

"Tôi với Jaemin để chung, cậu xếp chỗ chúng tôi gần nhau luôn nhé!"

"Ừm không có gì là khó, đợi tôi một chút nhé!"

Từ đằng xa đã vang lên tiếng ngọt ngào của Jaemin với mấy bạn nữ. Bọn họ đang mang củi về và có vẻ vừa trải qua một quá trình khá vui vẻ.

"Cậu mang đây tớ cầm giúp cho, tay bị thương rồi thì trở về để băng bó đi." Jaemin vác theo đống củi khô trên vai, mấy bạn nữ kia cũng rất mệt. Chỉ có duy nhất một người là không phải làm gì vì cô nàng bị thương ở tay. Lee Jeno từ xa đã thấy Na Jaemin đang thở trông rất mệt nhọc, chạy vội đến đưa cho cậu chai nước rồi vác đống củi lên.

Park Jisung với mấy cậu con trai bắt được mấy con cá, đem củi với viên đá đi đánh lửa để nướng. Bữa trưa rất đơn giản, cá nướng và mấy cốc nước ngọt với mấy củ khoai lang. Bọn họ qua một khoảng thời gian vận động thể thao cũng đã mệt nên có đồ ăn là ăn được hết. Yeongeui rửa sạch mấy củ khoai lang rồi mang bọc giấy bạc, Miyoon khuôn mặt chẳng mấy vui lên mà còn nghe Jeongeui được mấy người khác khen càng bực dọc hơn.

Mọi người đều ngồi xuống dưới bạt che, nhìn ra ngoài bờ sông long lanh ánh vàng của mặt trời. nhâm nhi từng chút một món cá nướng ngon lành. Mèo con muốn ăn khoai, cậu lấy cái gắp đẩy khoai ra ngoài, không cẩn thận để tay trúng lửa nổi phỏng cả lên. Lee Jeno ở bên cạnh giật thót, chạy nhanh vào trong lều lấy ra một túi đồ. Hắn đổ đá lên vết thương rồi lau qua, nhẹ nhàng bôi thuốc mỡ rồi băng bó tay cho cậu. Cậu vẫn thẫn thờ, chưa hiểu chuyện gì xảy ra:

"C-cậu lấy đống đồ này từ đâu ra vậy?"

Lee Jeno khẽ thổi vảo tay cậu, hắn ngước lên, hơi mỉm cười một chút:

"Lúc Jaemin ra ngoài, tôi đã cất nó vào rồi, phòng hờ lúc Jaemin bị thương. Mấy thứ đồ này tôi mang từ Seoul đến."

Mọi người đều nhìn chằm chằm vào hai người họ. Park Jisung thì cười khẩy một cái, ông anh nhà mình làm sao vậy trời. lúc trước còn không thèm quan tâm đến chính sức khoẻ của bản thân. Còn bây giờ thì rất chu đáo, quan tâm đến cả "bạn cùng phòng".

Yeongeui gọi Jaemin Jeno lại, chỉ họ vào chỗ của riêng họ. Cô xếp chỗ rất tinh tế, Jeno sát đuôi lều, Jaemin nằm ngay bên cạnh, còn cố tình đẩy Miyoon ra ngoài cùng hàng đối diện khiến cô nàng vô cùng sượng:

"Này! Park Yeongeui. Có thích hợp không khi để một đứa con gái yếu đuối như tôi nằm ngoài cùng cơ chứ! Nhỡ...nhỡ có người vào thì sao?"

Yeongeui hất cằm:

"Chứ không phải cô muốn ở gần Lee Jeno à? Nghe người ta nhờ tôi sắp chỗ và cái thái độ của người ta với cô chưa? Với cả, lườm tôi nhiều cô không thấy đau mắt à?"

Miyoon thật sự câm nín, xông ra ngoài và không ngoảnh đầu lại, mọi người đều rất thản nhiên trước hành động của Yeongeui, tại ả ta đáng mà.

.

Na Jaemin cuộn tròn bên cạnh Lee Jeno, trông rất đáng yêu. Cả 3 tiếng đồng hồ mọi người đều tập trung ngủ, còn hắn thì tập trung ngắm con mèo nhỏ của hắn.

Của hắn...có thật sự là của hắn chưa, hay hắn mới chỉ đơn phương thầm thương trộm nhớ. Hắn không biết phải làm gì thêm nữa, chỉ biết ở yên đó, đợi cho bản thân tự hành động theo lí trí và tiếp tục thương. Nhưng người ta đâu ở yên đó đợi hắn, người ta không nói nhưng người ta vẫn ở trên con đường tìm kiếm nửa còn lại. Hắn chỉ có thể tiếp tục đi mà thôi.

Lee Jeno mang nỗi nhớ đến cậu chàng với vẻ ngoài thư sinh, người đầu tiên mở khoá được trái tim của hắn. Hắn thương cậu đến nỗi luôn lo lắng cho cậu, luôn nghĩ đến cậu, coi một phần của mắt đồng hồ là cậu. Mẹ dặn hắn rằng: hãy gắn bức ảnh người con thương lên cái mắt còn lại khi con đã tìm thấy, mẹ luôn ủng hộ tình yêu của con.

Nhưng phải làm sao bây giờ, cậu cũng không có lấy một sự quan tâm hay lo lắng cho Lee Jeno, hắn cũng biết nản lòng chứ, nhưng vì tình yêu nên hắn cũng tự trấn an rằng bạn nhỏ cũng cần thời gian.

.

Khi đã là lúc xế chiều, Yeongeui với Jisung đến siêu thị mua đồ cho tiệc bể bơi hôm nay. Còn mấy bạn nam chơi cầu lông, mấy bạn nữ thì có chút mỏi người đi tập thể thao. Chỉ riêng có ai đó là vẫn như thế, từ trưa đến giờ giương cặp mắt nhìn Lee Jeno hoà thuận với Yeongeui, dịu dàng với Jaemin mà không chịu nổi, cứ tưởng như cô bị ai đó nhìn thấy lòng bàn chân. Gương mặt chỉ từ từ sáng lên khi thấy Lee Jeno bước từ trong phòng ra với tình trạng không mấy ổn áp, hắn trông rất mệt mỏi, có lẽ vì đã giành cả trưa để ngắm ai đó. Nàng Miyoon vốn chỉ nghĩ chàng phải làm việc từ sáng nên sinh ra mệt mỏi. Nàng ơi là nàng, người ta là nam nhi, đâu dễ gục ngã vậy được.

Lee Jeno vốn đã muốn nghỉ ngơi thêm nhưng hắn phải đi dọn phòng, căn phòng mà Na Jaemin đã vô tình bày ra khi quá vội vã vào sáng nay. Từ trước mặt Lee Jeno xuất hiện một bàn tay rất thon thả:

"Anh Jeno, em ma-......"

"Tôi đã nói là tôi bằng cô. Nếu cô muốn thì gọi là tiền bối, không thì gọi là Jeno. Từ 'anh' không phải ai cũng gọi được đâu. Xin phép." Lee Jeno gạt phăng mọi ý nghĩ màu hồng của Im Miyoon sang một bên rồi liền rảo bước ra ngoài sân tham gia chơi đánh cầu. Hắn biết, người đeo bám như cô ta chưa bao giờ là biết yêu.

Park Yeongeui và Park Jisung vô tình nhận ra mối quan hệ của bản thân, vì mẹ Park gọi điện cho Jisung mà không báo trước. Hoá ra, Park Yeongeui là chị họ của Park Jisung, ngày trước bọn họ còn hay chơi chung nhưng từ khi gia đình Yeongeui rời về quê thì hai chị em hoàn toàn không nhớ rõ nhau là ai. Họ cười nói trông rất vui vẻ, cố gắng lục ra hàng ngàn kí ức để cố gắng nhớ ra một chút gì đấy về nhau.

Park Jisung mua mấy chai rượu hoa quả với soju, còn Na Jaemin từ đâu lù lù xuất hiện mang thịt đi nướng rồi. Vì một lát nữa thôi, ánh đèn nhấp nháy và âm nhạc sôi động sẽ chiếm đóng khu nghỉ dưỡng xa xôi ngay thôi. Na Jaemin tắm rửa sạch sẽ trong lúc mọi người đang vui đùa để tiện xuống giúp mọi người nấu ăn. Còn đến khi đồ ăn sắp xong thì mấy cô nàng cậu chàng cũng đã lung linh mà đi xuống. Có người muốn bơi còn có người muốn sống khô trên cạn, chẳng thể tránh được mấy vụ xô đẩy nhau mà họ không ngại ngần mặc những bộ đồ thật nhẹ nhàng, thoáng mát.

Lee Jeno bước xuống với bộ đồ khá bóng bẩy, sơ mi đen cùng quần bò đen cạp cao, phối thêm một đôi giày da đen đánh bóng và cái Rolex đắt đỏ. Như bao người khác, Na Jaemin cũng chẳng mảy may gì đến chỗ thịt nướng kia nữa mà chăm chú dán mắt vào người Lee Jeno. Quét sạch từ trên xuống dưới như cố gắng không để lọt bất cứ một lỗ hổng nào. Cậu dần ý thức được, Lee Jeno đang tiến về phía mình, và hắn nở một nụ cười:

"Jaemin lên thay quần áo đi, tôi trông chỗ này cho, sắp xong rồi nhỉ?"

"..."

Na Jaemin không trả lời, chỉ chôn chân tại đó, không nhúc nhích, mãi một lúc sau Lee Jeno vỗ vai cậu, cậu mới ngập ngừng tháo tạp dề và quay vào trong. Haizz, hắn đẹp đến đơ người luôn mà, bao giờ mình mới được như vậy đây.

Khi mọi người đã ổn định, MC Kang đã giới thiệu xong, Na Jaemin mới bước xuống với một bộ đồ trắng tinh, giày trắng, sơ mi cổ khoét có dây trắng, và quần âu cạp cao trắng. Trông cậu như thiên thần vậy, rất đẹp, đẹp như một bông hoa ly trắng muốt, và như một chú mèo trắng làm Jeno nhìn chằm chằm không rời nổi mắt.

Yeongeui khoác lên mình cái áo vest, tiến tới chỗ của Jaemin:

"Trông cậu kìa, khác nào em bé không chứ. Tớ mà đứng cạnh cậu chắc cậu nhìn nhỏ bé dữ lắm." "Thôi nào Yeongeui, chị chỉ cần trêu một chút nữa thôi là Na Jaemin được nước ăn vạ, em không chịu trách nhiệm đâu."

Park Jisung vẫn theo phong cách hàng ngày, sporty. Park Jisung mà mặc đồ sporty là cute thứ hai không ai chủ nhật. Nhưng phải tuỳ trường hợp. Có lúc muốn cute mà không nổi đâu.

Lee Jeno cầm đến chỗ của Na Jaemin một khay đồ ăn. Tráng miệng nước uống đủ cả, hắn mời mọi người rồi đứng ở bên cạnh Na Jaemin như dấu chủ quyền. Nàng Miyoon mặc một chiếc đầm trắng trông rất dễ thương, ngoài những lúc làm phiền Lee Jeno ra thì cô nàng cũng rất đáng để yêu thương đó chứ. Chỉ là, chưa ai vừa mắt cô ngoài Jeno thôi.

Mọi người đều đã say bí tỉ, nhưng cũng không đến nỗi là không gượng được, Yeongeui mãi chỉ đăm mắt về một phía, cô nhìn như vậy cũng được mươi phút rồi. Dáng vẻ say xỉn càng thêm cuốn hút.

Rào..

Tiếng nước bỗng nổi lên, họ chỉ kịp thấy có tà váy trắng ở giữa hồ. Yeongeui hốt hoảng chạy tới nhảy tõm xuống nước, cố gắng bơi tới gần người kia để đưa cô lên:

"Miyoon à, Miyoon, Miyoon. Tỉnh lại mau, Miyoon." cô mang lời gọi dồn dập người kia, nàng không nhúc nhích, một chút cũng không. Nhưng may được cô hô hấp nhân tạo cho nên Miyoon đã có chút tỉnh. Trước mắt cô là một màn mờ ảo, lạnh lẽo, cô chẳng nhận biết được ai với ai. Chỉ nghe thấy thanh âm của một người con gái mà ôm chặt.

"Tôi lạnh.."

.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com