Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5

Đội bàn tay bám chặt vào hai bên đầu gối, từng nhịp chân nhẹ vang khắp căn phòng. Subin đang ngồi đối diện với Hyeri vô cùng an tĩnh.

Hai người từ khi bước vào đã không nói gì tròn ba mươi phút.

Là ba mươi phút.

Nàng không nói vì nàng chẳng biết nên
nói gì. Nếu nói thẳng về việc vẽ tranh,
nàng sợ cô sẽ nghĩ việc nàng đến đây là
bất đắc dĩ. Nhưng quả thật là nàng đến
đây là vì yêu cầu vẽ tranh của cô mà. Vậy nên nàng càng không biết phải nói gì.

Nàng luôn tự tin rằng nàng hiểu
Hyeri. Đó lại là việc của trước đây.
Hiện tại Hyeri đã trở nên hoàn toàn khác. Nàng không hiều cô đang nghĩ gì bây giờ cả. Cuối cùng im lặng lại vẫn hoàn toàn lặng im.

"Subin, thả lỏng một chút, không cần nghĩ nhiều như vậy." Hyeri rót trà đây vào hai cái cốc đã vơi được từ khoảng năm phút trước. Tiếng của cô rất nhẹ, nhưng do bầu không khí tràm mặc quá lâu nên đã khiến cho Subin giật mình ôm ngực.

"Chị ổn." Chén trà được rót đầy chưa lâu,
Subin lại với lấy nó uống một ngụm lớn.
Việc đây một lượng lớn nước trà vào bụng trong một khoảng thời gian ngắn đã làm nàng càng thêm căng thẳng với việc ngồi im và không hoạt động, trán cũng lấm tấm xuất hiện vài giọt mồ hôi.

"Chị có muốn vào xem nơi mà chúng
ta sẽ làm việc vào khoảng thời gian sau
không?" Hyeri hỏi cô, tay lại tiếp tục rót trà.

"Được." Subin vội vàng gật đầu đồng ý. Đi loanh quanh một chút vẫn tốt hơn so với việc ngồi im lặng và uống trà. Nhìn theo bóng lưng cao gầy của cô, nàng có chút xót xa. Em gầy quá. Hai bên bả vai làm cho nàng cảm thấy dường như chạm vào chúng nàng cũng có thề bị đứt tay.

Thực sự là quá gày so với những gì nàng
có thể tưởng tượng ra. Nàng vừa nghĩ ngợi vừa đi theo Hyeri vào đến phòng vẽ, nàng có chút rùng mình vì cảm giác lạnh lẽo mà nó mang tới. Trơ trọi là từ duy nhất mà nàng có thể nói về căn phòng này. Tuy vậy, chúng vẫn rất đẹp theo một cách nào đó. Nàng vẫn luôn luôn rất thưởng thức con mắt nghệ thuật của Hyeri.

"Đây sẽ là chỗ của chị." Hyeri chỉ tay về phía cái ghế sofa dài. Mà nói đi cũng phải nói lại, cả căn phòng trừ chỗ để vẽ ra thì cũng chỉ có thể ngồi ở đó.

"Chúng ta sẽ vẽ gì vậy Hyeri?" Subin hiếu kỳ hỏi cô. Một bức tranh chân dung đơn giản? Hay một bức tranh kiểu như...

"Nếu tôi nói là tranh khoả thân thì sao?
Chị sẽ đồng ý chứ?" Hyeri nhếch miệng nửa đùa nửa thật cắt đứt sự hiếu kỳ của nàng.

Subin không tin được đưa mắt mở to nhìn về phía cô.

Tranh khoả thân thân?

Nàng chưa từng nghĩ đến việc này. Thật sự là hơi khó đối với nàng. Một khi bức tranh này được vẽ, rất nhiều hệ lụy có thể xảy đến.

"Sợ rồi sao? Dù gì chúng ta cũng chưa
vẽ, chị hoàn toàn có thể từ chối điều
này, Subin." Khoé môi của Hyeri được đà càng cao lên đầy trào phúng.

Lại là im lặng tiếp tục bao vây lấy xung
quanh hai người. Bốn mặt dán chặt lấy
nhau. Khác ở mỗi chỗ một người cười,
một người lại gần như muốn khóc. Lần đầu tiên Hyeri tỏ ra mất kiên nhẫn lắc đầu kể từ khi gặp lại. Cô thu lại ý cười, quay lưng toan bước đi.

"Chờ đã." Nàng gọi cô đứng lại. Hyeri xoay người lại về phía nàng, nhưng tuyệt nhiên nhất định không phát ra bất kỳ một tiếng động gì.

Subin cắn lấy môi hồng xinh đẹp mà rối rắm trước khuôn mặt chán chường không cảm xúc của cô. Cuối cùng không biết nàng nghĩ gì, hai tay run run bắt đầu đưa lên kéo khoá váy của mình. Dây thần kinh của Hyeri căng lên theo từng hành hành động của nàng.

Thực sự quá kinh diễm.

Subin là một phạm trù nghệ thuật
riêng biệt mà có thể khiến cô trở nên
cuồng loạn vì nàng. Cả đời này nàng chính là câu hỏi mà Hyeri luôn phải cố gắng để tìm câu trả lời. Và chưa bao giờ cô có câu trả lời cho chúng. Giống như việc cả đời này cô không thể thoát khỏi lưới tình của Subin.

"Dừng lại đi." Cô vội vàng đi đến nắm lấy
tay nàng khi nàng vừa định cởi đến chốt
của tấm áo ngực.

Cô hoàn toàn chưa sẵn sàng để có thể
nhìn thấy nó. Cô sợ rằng mình sẽ chết
đuối trong biển tình sâu thẳm của nàng. Cô không thể, ngay bây giờ, cô chưa được chết.

"Sao vậy?" Mắt Subin long lanh ngước lên nhìn cô. Nàng đã phải đấu tranh tâm lý rất dữ dội để đưa ra quyết định. Hành động ngăn cản của Hyeri vừa vặn làm bong bóng run rẩy cùng uất ức nàng nhịn từ ban nãy vỡ oà ra.

"Hôm nay tôi chưa chuẩn bị cho việc vẽ.
Đừng khóc, tôi xin lỗi." Hyeri ân cần xót xa lau nước mắt cho nàng. Và phụ nữ luôn rất tài tình trong những tình huống như vậy. Lời xin lỗi chỉ có thể làm họ thắng thế mà khóc to hơn.

"Em xấu lắm." Ấm ức nói ra mấy lời rồi
vùi mặt sâu vào cổ của cô, nàng thậm chí còn không cho Hyeri có quyền nhìn thấy mặt của mình.

"Đúng, là tôi xấu xa. Nín đi được không?
Thực xin lỗi." Ôm chặt nàng vào trong
lòng. Một giây thôi, xin cho cô yếu đuối, chỉ một giây thôi.
__________________________________________________

au: rubiposye

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com