Nắng Ở Đâu Khi Mây Tan?
VĂN ÁNMùa hạ năm ấy, chúng ta gặp nhau...Mùa hạ năm ấy, chúng ta yêu nhau...Mùa hạ năm ấy, chúng ta đã từng nghĩ rằng có thể cùng nhau đi đến cuối con đường.Nhưng rốt cuộc, chúng ta đã đi lạc mất nhau từ bao giờ?Là từ khi thế giới ngoài kia gán cho tình yêu này hai chữ "bệnh hoạn"?Là từ khi những ánh mắt khinh thường, những lời xì xào khiến ta không còn dũng khí để nắm tay nhau?Hay là từ khi chính chúng ta cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân mình-rằng có phải mình thật sự sai rồi không?Nếu ngày đó em không xuất hiện trong cuộc đời tôi, liệu tôi có thể bình yên hơn không?Nếu ngày đó tôi đủ dũng cảm hơn một chút, liệu chúng ta có thể không bỏ lỡ nhau không?Nếu như... tình yêu không phải là thứ khiến chúng ta tổn thương, liệu chúng ta có thể tiếp tục yêu nhau không?Nhưng trên đời này, làm gì có nếu như.Khi tất cả đã qua đi, chỉ còn lại những cơn gió hạ khẽ lướt qua...Mang theo những ký ức đã từng rực rỡ, cũng mang theo những nuối tiếc chẳng thể nào nguôi.…