[CapRhy] Đơn giản là yêu
Quang Anh : Xinh đẹp, kiêu kỳ, cực kỳ khó tán và có phần "tính nóng như kem".Đức Duy : Sang trọng, điềm đạm, kỹ tính nhưng lại cực kỳ kiên nhẫn với "đối tượng" duy nhất của mình.…
Quang Anh : Xinh đẹp, kiêu kỳ, cực kỳ khó tán và có phần "tính nóng như kem".Đức Duy : Sang trọng, điềm đạm, kỹ tính nhưng lại cực kỳ kiên nhẫn với "đối tượng" duy nhất của mình.…
Trong cái nắng gắt của mùa hạ, câu chuyện giữa hai chàng nghệ sĩ tài năng này dường như còn rực rỡ hơn thế. Một người là tâm điểm của ánh nhìn với phong thái lạnh lùng, một người lại là "mèo nhỏ" hay dỗi nhưng lại cực kỳ bám người.…
"Hóa ra, nốt nhạc không tên thì mãi mãi không thể đặt lời."Tôi nhìn Quang Anh, thấy một tâm hồn dễ suy đến mức nhẹ bẫng, tựa như có thể tan vào khói thuốc trong phòng thu bất cứ lúc nào. Anh nghiện nghe những bản phối nát vụn, những giai điệu mà anh gọi là "thật", còn tôi gọi là nỗi đau.Tâm hồn tôi , một đứa trẻ đang tập làm người lớn đã từng tự phụ rằng , chỉ cần mình hát đủ chân thành, mình sẽ trở thành "lời ca" cứu rỗi lấy anh. Tôi mang hết sự nhiệt huyết của một thủ khoa, dồn vào từng câu chữ để lấp đầy những khoảng lặng trong anh.Nhưng tôi đã lầm. Khoảng cách giữa một kẻ hát và một kẻ nghe là một đại dương không đáy. Tôi hát cho cả thế giới, còn anh chỉ nghe tiếng vỡ vụn của chính mình. Sự trưởng thành nửa vời của tôi chẳng thể sưởi ấm được một linh hồn đã định sẵn là sẽ chìm vào u tối.Kết thúc của chúng tôi nằm trong folder rác mang tên "0:00". Anh vẫn ở đó, đắm chìm trong những nốt nhạc dang dở. Còn tôi bước ra ngoài kia, mang theo bí mật cay đắng - Lời ca của tôi đã chết ngay từ khi chạm vào giai điệu của anh.…
Hợp đồng tình yêu giữa CEO lạnh lùng Hoàng Đức Duy và cậu học sinh đanh đá Nguyễn Quang Anh bắt đầu như một trò chơi. Một kẻ nuông chiều quá mức, một người chẳng dễ khuất phục. Chó gặp mèo, càng cắn càng dính."Ngoan chút." "Đồ điên!"…
ATSH mùa 1 là một cái chợ ồn ào với ba mươi con người, ba mươi cá tính khác biệt va chạm không ngừng. Từ sân khấu đến hậu trường, mọi thứ đều náo nhiệt, hỗn loạn nhưng cũng đầy cuốn hút.Các group hình thành như một thói quennơi có người cầm nhịp, có kẻ khuấy động, có những người tưởng lặng mà lại không hề đơn giản. Ai cũng mang một màu sắc riêng, một câu chuyện riêng, và không ai thật sự "bình thường" giữa đám đông này.Ở đây không chỉ có âm nhạc.Mà còn là những mối quan hệ khó gọi tên, những cảm xúc không dễ nhìn thấu, và những khoảnh khắc nhỏ đủ khiến mọi thứ thay đổi.…
"Rõ ràng, tôi đã làm tất cả vì em, Đức Duy...? Từ những ngày đầu chúng ta chẳng có gì, cho đến khi em đứng trên vạn người. Tôi chưa từng yêu cầu điều gì cho riêng mình, ngoài việc được ở cạnh em.""Em xin lỗi, Quang Anh... em... em không thể. Mọi thứ hiện tại quá lớn lao, em không cách nào gánh vác thêm tình cảm này của anh nữa."…