TonBin || Bloom
Có nhiều người trong ngành bảo anh đồng tính. Anh đồng tính thật. Anh thích Chanyoung, thích cậu em trai nhỏ cùng nhóm vô cùng. Chanyoung cao lớn như chú khủng long cổ dài, tính cách lại như chú cún con ấm áp, nhỏ nhẹ. Wonbin nhớ những lúc anh bật khóc vì áp lực kể cả trước và sau khi ra mắt, cậu sẽ ở đó, đến bên anh, dùng chất giọng mềm mại hiền lành bẩm sinh để gieo trồng, tưới tẩm lên con tim anh vô số hạt mầm hi vọng. Wonbin nhớ những lúc anh lỡ uống quá chén, Chanyoung ngốc nghếch bế anh về, miệng cậu lẩm bẩm mấy câu hát ru muôn đời muôn thuở từ ngày xưa. Và, Wonbin từ khi nào đã nhớ Chanyoung, chứ không còn hoài niệm về những tháng ngày bên cậu.Tình cảm đặc biệt trong anh không thể bày tỏ với ai, lâu dần sinh thành bệnh.…


