Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Góc trời tuổi 17

Góc trời tuổi 17

35 7 12

Trích:Tôi cũng hơi ngại nhưng vẫn giúp tìm, tìm dưới đất, trên xe, chỗ xe mình... U là trời, nó ở dưới bánh xe tôi á. Tôi cầm lên, thấy có móc hình quả bóng và bên cạnh đó là một hình ảnh được phủ mica, hình cậu ấy khi nhỏ cầm quả bóng cười rất tươi. Xem ra cậu ấy thích bóng đá từ nhỏ rồi.- Cái này của cậu phải không? - Tôi đưa móc khoá cho Minh.- Ồ, đúng rồi, cảm ơn cậu nhiều. - Minh nhận lấy và cảm ơn tôi. - Chúng ta có thể kết bạn không?- Hả? - Tôi bất ngờ với câu nói của cậu ấy. - Đ-Được chứ!Tôi đưa số zalo của tôi cho cậu ấy.- Cảm ơn cậu, tớ lên lớp trước nhé! - Minh chào tôi rồi bước lên lớp.Mong được ủng hộ^^…

Nhật kí đi học

Nhật kí đi học

72 0 11

Cái này là nhật kí đi học online á!!!…

Một thời thanh xuân

Một thời thanh xuân

142 24 24

Có những ngày đến trường chỉ để phát hiện ra: bài tập không chết được ai... nhưng có thể hành hạ tinh thần con người đến mức muốn nghỉ học trọn đời. Người ta bảo "tuổi học trò là thanh xuân đẹp nhất", còn tôi thấy... nó giống cuộc hành trình sinh tồn hơn: chạy deadline, né kiểm tra miệng, sống sót qua thầy cô khó tính và giữ sĩ diện trước crush.Nhưng giữa những lần ngủ gục trong lớp, những trận cười ngu si với lũ bạn, những lần tưởng mình "toang rồi" mà cuối cùng vẫn qua môn, hóa ra chúng ta vẫn lớn lên từng chút một. Học không chỉ để thông minh hơn, mà còn để hiểu rằng: dù cuộc đời hơi phũ, trường học hơi mệt... thì vẫn đáng để sống, để cười, và để nhớ.…

(Oneshot) Bạn thân à, cảm ơn vì đã đến

(Oneshot) Bạn thân à, cảm ơn vì đã đến

2 1 1

Nội dung: Viết về từng dòng cảm xúc của mình khi chuyển sang một ngôi trường mới, không có bạn, không có ai chơi cùng, thậm chí còn bị ghét. Sự thật phũ phàng khiến mình cảm thấy đau lòng và buồn khi nhớ về bạn thân tại ngôi trường cũ, bao khát khao hy vọng hứa với nhau để rồi vụt tắt như ngọn lửa bị một cơn gió nhẹ vô tình lướt qua. Dù cho ngọn lửa ấy có to lớn, cháy bỏng cỡ nào, cũng sẽ có người lạnh lùng, vô tình, té những gáo nước lạnh tạt vào chúng khiến chúng dập tắt hoàn toàn trước mặt mình. Chính mình và bạn mình đã tạo ra nó, vậy mà...cuộc sống đã tạt cho mình như những gáo nước lạnh đó.…