Chậm rãi yêu em suốt đời
Tuổi thơ của Phan Lê Thái Bảo là những ngày mưa xám xịt: mẹ nhu nhược, cha say xỉn và đôi tay nặng mùi rượu luôn sẵn sàng trút giận.Cấp hai, cha mẹ chia đôi con đường, bỏ lại cậu cho ông nội - người duy nhất còn yêu thương cậu trong cái gia đình tệ bạc ấy.Ba năm sau, ông cũng rời đi, để lại căn nhà trống và một trái tim quen chịu đựng một mình.Cậu cứ nghĩ mình sẽ sống lặng lẽ đến hết đời... cho đến khi gặp anh - Vũ Hoàng Dương Quân, người không vội vàng bước vào, chỉ chậm rãi tiến gần, từng chút một, như sợ chạm mạnh sẽ làm cậu đau.Anh kiên nhẫn, dịu dàng, và nói: "Em không cần phải chạy, chỉ cần đứng yên thôi... anh sẽ bước tới, và yêu em suốt đời."p/s: mình viết còn non lắm nên mong mọi người hoan hỉ bỏ qua ạ, cảm ơn mọi người đã đọc truyện của mình…

![[ĐM] Mỗi ngày một câu chuyện](https://truyen2u.com/images/dm-moi-ngay-mot-cau-chuyen-352299717.webp)
