#40
Kim Tại Hưởng và Mân Doãn Khởi ôm bụng no căng ra khỏi nhà sau một bữa cơm không mấy bình thường. Mân Doãn Khởi trong lúc bước vào thang máy xuống tầng trệt, lòn bàn tay đan vào mười ngón tay thon dài của Kim Tại Hưởng. Chỉ trong vài giây độ ấm còn chưa kịp truyền qua, cửa thang máy đã mở ra, Mân Doãn Khởi luyến tiếc buông tay, lại bị Kim Tại Hưởng nắm lại, cậu quay đầu nhìn hắn kinh ngạc.
"Có phải chán sống không? ". Mân Doãn Khởi nghiến răng đè lại âm thanh.
"Bạn bè nắm tay có được không? Ai nói gì em? Lôi ra đây". Kim Tại Hưởng thản nhiên kéo cậu ra khỏi thang máy, nói giống như là lẽ đương nhiên, ba câu liên tiếp thoát ra không vấp một chữ, lưu loát đến đường hoàng.
Mân Doãn Khởi :"..."
Kim Tại Hưởng thấy bạn trai im lặng không nói, chắc là không nói nên lời đi, cười thầm một cái, kéo cậu ra tới tận khuôn viên trước chung cư, liền bắt gặp đôi ba người ngồi trên ghế đá bên dưới bóng cây tán gẫu. Kim Tại Hưởng liếc nhìn Mân Doãn Khởi đã lo lắng bên cạnh, tiến lên chắn tầm nhìn của những người kia, từ góc độ của bọn họ chỉ thấy Kim Tại Hưởng đứng dưới ánh nắng đầu đông đẹp đến vô thực trong chiếc áo len đen, hoàn toàn không thể thấy cái nắm tay thân mật của bọn họ. Kim Tại Hưởng trong lòng luyến tiếc buông tay ra.
Mân Doãn Khởi nhìn người kia buông tay mình, trong lòng lại có chút không nỡ, độ ấm đã lan tới tận tim, rất khó để dứt ra. Mân Doãn Khởi hơi nhăn nhó cái lạnh như muốn đóng băng, xoa xoa hai vai tạo nhiệt, chủ động tiến lên trước, đến chỗ những người ngồi dưới bóng cây.
"Chào dì Hoàng, dì Hoa, bà Lâm". Mân Doãn Khởi cười tươi rói như hoa nở, hướng bọn họ cúi đầu.
"Ai nha Khởi Khởi về khi nào đấy? Lớn trông đẹp trai quá nga ". Dì Hoàng phản ứng nhanh nhất, người này ở bên cạnh nhà cậu, có một người con gái trạc tuổi cậu cũng đang học đại học Bắc Kinh.
"Chào mọi người, cháu là Tại Hưởng ". Kim Tại Hưởng tiến lên đứng cạnh Mân Doãn Khởi, cũng cúi đầu giống cậu, lúc ngẩng lên mới chầm chậm nở nụ cười.
Ba người phụ nữ nghe cái tên thoát ra từ khuôn miệng đẹp đẽ của Kim Tại Hưởng không khỏi nhìn nhau một chút. Lại mang ánh mắt dò xét từ đầu đến chân Kim Tại Hưởng, sau đó giống như bắt được vàng, mắt ba người họ liền sáng rỡ. Đẹp đến độ này có được gọi là biến thái không...
"Nào nào còn ghế trống, ngồi xuống nói chuyện ". Lần này là đến lượt dì Hoa lên tiếng, giọng điệu nữ nhân lúc cất cao sang sảng, khi hạ âm cuối lại giống như phát không ra hơi, khàn thấy rõ.
"Đã nói rồi ít hút thuốc lại đi". Bà Lâm vỗ vào vai dì Hoa một cái nhăn nhó trách móc.
Dì Hoa cười cười sờ cổ một chút. "Dạo này thời tiết lạnh nên khàn giọng, không còn hút nữa ".
Mân Doãn Khởi và Kim Tại Hưởng đã ngồi xuống ghế trống bên cạnh, nghe giọng dì Hoa đã trầm đến độ có thể so với người hút thuốc lào lâu năm, lại loáng thoáng nghe mùi thuốc lá không lẫn vào đâu được nhàn nhạt trong không khí, cậu nhăn mũi.
"Dì Hoa ở một mình sức khỏe quan trọng, đừng hút thuốc nữa ". Mân Doãn Khởi nhẹ giọng nhắc nhở, lại giống như con cái thủ thỉ bên tai mẹ, phá lệ ấm áp lạ thường.
Vốn trước khi Mân Doãn Khởi lên Bắc Kinh, đây luôn là những người thân thiết với nhà cậu, dì Hoa lại ở đối diện quanh năm sống một mình, không chồng không con, có lẽ cuộc sống quá cô độc, chỉ khói thuốc làm bạn từ trẻ đã hình thành thói quen. Thuốc lá đã ngấm vào máu, rất khó để cai. Khi đó Mân Doãn Khởi mới mười tuổi, năm đó dì Hoa cũng có một gia đình nhưng chỉ vỏn vẹn một năm, người chồng phản bội chạy theo một người phụ nữ giàu có. Người nọ chạy một chiếc xe sang trọng đến chung cư này để đón chồng của dì Hoa, thái độ nghênh ngang không đặt ai vào mắt. Dì Hoa nhìn một màn này cũng không nhìn nổi, người muốn đi cho dù bão táp phong ba cũng không thể kéo chân, dì Hoa chỉ nở một nụ cười nhẹ nhàng, nhìn người đàn ông mình yêu kéo vali ra khỏi cửa, một giọt nước mắt cũng không rơi.
Mân Doãn Khởi lúc đó mỗi ngày đều cùng mẹ Mân sang nhà dì Hoa lâu dần thành quen, mà dì Hoa cũng xem cậu như con cháu mà đối đãi. Cũng từ lần đó, người phụ nữ xinh đẹp đầy sắc xuân đã bị thời gian bào mòn đến nhạt nhoà, quanh năm trên người chỉ còn khói thuốc, cho đến hiện tại vẫn cô đơn lẻ bóng. Một lần bị rắn cắn, cả đời sợ dây thừng.
"Đừng lo, dì đã bỏ thuốc lâu rồi, thời tiết dạo này quá lạnh". Giọng điệu nữ nhân vẫn trầm, không biết là thời tiết lạnh hay là cô đơn quá lâu đến lạnh.
"Con ở Bắc Kinh thế nào? Có tốt không? ". Lời này của dì Hoàng, dì không muốn nghe người phụ nữ bên cạnh nhọc lòng nói dối nữa. "Con bé An An nhà dì sống tốt không? ".
Mân Doãn Khởi man mác nhớ lại An An trong lời dì Hoàng, trong khi cậu còn đang muốn vớt vát chút trí nhớ của bản thân, chung cư này mặc dù không lớn nhưng con gái của những nhà xung quanh thật sự quá nhiều, mà lúc nhỏ Mân Doãn Khởi cũng không tiếp xúc quá nhiều đi học xong liền về nhà. An An gì đó còn chưa kịp nhớ rõ, Kim Tại Hưởng bên cạnh lại giống như đánh hơi ra gì đó, nơi khuất tầm nhìn nhẹ nhàng len tay vào chiếc áo len dày sụ của cậu nhéo lấy eo nhỏ. Mân Doãn Khởi bị xúc cảm lành lạnh làm cho giật nảy, xoay đầu trừng mắt nhìn Kim Tại Hưởng. Chỉ thấy hắn mím mối, bày ra vẻ uất ức, Mân Doãn Khởi tính mở miệng mắng hắn lại bị làm cho nghẹn họng, khoé môi giật giật xoay đầu nhìn dì Hoàng.
"Cháu với em ấy không có gặp nhau bao lần, có vẻ sống tốt". Mân Doãn Khởi rốt cuộc cũng nhớ ra con gái của dì Hoàng, lúc nhỏ có đến nhà cậu chơi một hai lần, nhỏ hơn cậu một tuổi.
"Con có biết nó có người yêu hay không? Lúc dì gọi nó rất hay kiếm cớ để cúp máy nhanh nhanh". Dì Hoàng lo lắng hỏi, con gái đi học xa ngoài việc gọi điện lo lắng, thì còn cái gì được.
Mân Doãn Khởi không có gặp An An, mặc dù là cô ấy cũng học đại học Bắc Kinh nhưng số lần gặp mặt chỉ tính trên đầu ngón tay, có lẽ nhân duyên của cậu đều dồn vào người Kim Tại Hưởng hết thảy rồi.
"Không ạ, tuổi này có người yêu cũng không ảnh hưởng đâu dì, đã qua cái tuổi yêu sớm rồi". Mân Doãn Khởi hơi cười hướng dì Hoàng trấn an.
"Dì Hoàng này là tính không muốn gả con gái luôn sao? An An có người yêu thì mừng cho nó đến lúc bà cấm cản quá sau này nó lại không thèm yêu ai, có hối thúc nó lấy chồng sinh con nó cũng không muốn nữa rồi". Bà Lâm đã ngoài 50 thế nhưng lại có cảm giác còn khoẻ mạnh hơn cả dì Hoa, tóc búi lên cao hơn gáy một chút, tìm nửa ngày chưa chắc ra một cọng tóc bạc. Có hay không người phụ nữ này cách đôi ba tháng lại đi nhuộm đen một lần, theo lời mẹ cậu nói, bà Lâm níu kéo thanh xuân đến không màng bất cứ thứ gì.
"Thế sao? Tôi lại lo nó yêu đương vào thì hư cả người ". Dì Hoàng vẫn không thể an tâm hơn.
"À mà Tại Hưởng, cháu đã có người yêu chưa nhỉ? ". Bà Lâm lại chòm người lên nói tiếp, mặc kệ dì Hoàng vẫn đang nhíu mi.
Kim Tại Hưởng vừa định hé miệng, bất quá lời vừa đến môi đã bị người cắt lời.
"Nhà dì còn một đứa cháu gái, năm nay 23 tuổi vừa tốt nghiệp đại học đang làm ở Bắc Kinh". Bà Lâm nói lấp lửng nhưng ý tứ lại cực kỳ rõ ràng, còn không phải muốn chèo kéo cháu rễ hay sao.
Dì Hoàng với Dì Hoa bên cạnh nhìn bà Lâm lộ liễu như vậy, trợn mắt nhìn bà, lại không hẹn cùng ho khụ một cái.
Mân Doãn Khởi nghe bà Lâm nói như vậy, thò tay ra sau bắt được bàn tay lành lạnh của Kim Tại Hưởng, liền ra sức nhéo, ngay sau khi tiếng khụ của dì Hoàng và dì Hoa dứt, cậu rút tay về, ngồi thẳng lưng.
"Khụ, khụ... Dạo này trời quá lạnh, cháu còn đang bị cảm, mọi người những ngày này nhớ giữ ấm, cháu xin phép lên nhà trước, mẹ cháu đang đợi cháu lên ăn cơm". Mân Doãn Khởi nói dối không chớp mắt, khụ khụ mấy tiếng nhiệt tình.
Kim Tại Hưởng nhìn một màn này còn tưởng bạn trai bị bệnh thiệt nhưng khi nghe câu mẹ đang đợi lên ăn cơm thì ý nghĩ đó liền bốc hơi, hắn nhịn lại nụ cười, đưa tay vỗ vô lưng Mân Doãn Khởi, mặt thoáng cái hiện lên lo lắng, kẻ tung người hứng đồng điệu đến không chỗ hở. Nghe tiếng dì Hoa gắp rút kêu bọn họ mau lên nhà còn nhiệt tình dặn dò Mân Doãn Khởi uống nước gừng nóng để giải cảm thời tiết này để bệnh thì không tốt, lại nghe tiếng bà Lâm nói sao lại ăn trưa trễ như thế rất có hại cho dạ dày, lại nghe tiếng dì Hoàng than một câu tuổi trẻ bây giờ trái gió trở trời liền sinh bệnh ngay.
Mân Doãn Khởi từ đoạn đường ở góc cây đến khi bước vào thang máy vẫn còng lưng ho để Kim Tại Hưởng đỡ lấy một tay cậu, đến khi bước vào thang máy mới đứng thẳng người. Ho liền mấy tiếng mặt mũi cũng đỏ ửng, cộng thêm khí lạnh ngoài trời chóp mũi hay khoé mắt đều hồng hồng.
Kim Tại Hưởng lúc này mới ôm bụng cười. "Còn không nghĩ em nói dối đến độ mắt vẫn mở to như vậy". Hắn lau lau khoé mắt, nhìn Mân Doãn Khởi.
"Ai biểu anh đi đến đâu là thu hút ong bướm đến đấy". Mân Doãn Khởi xoa xoa hai bàn tay lại với nhau kiếm độ ấm, cửa thang máy cũng mở ra, cả hai vào nhà.
Kim Tại Hưởng nhìn ba Mân đang ở bàn trà trong phòng khách đánh cờ, chủ động tiến lại ngồi xuống đối diện.
"Biết đánh cờ không cùng đánh với chú? ". Ba Mân sắp xếp lại bàn cờ, hỏi Kim Tại Hưởng.
"Cháu biết một chút ạ". Kim Tại Hưởng nhẹ nhàng cười, lò sưởi ở phòng khách ấm áp, hắn thầm rên mấy cái trong họng.
Bữa chiều trôi qua một cách bình yên, lúc Kim Tại Hưởng đang tắm trên lầu, Mân Doãn Khởi xuống nhà ngồi trên salon xem thời sự cùng ba mẹ Mân.
"Doãn Khởi, mẹ có chuyện muốn hỏi con". Mẹ Mân là người khởi xướng trước, mặc dù câu nói này có chút xác thương tinh thần nhưng giọng điệu vẫn nhẹ nhàng mềm mại như nhung.
Mân Doãn Khởi ngồi cạnh lò sưởi vẫn không khỏi run rẩy dạ một tiếng.
"Con với Tại Hưởng có phải là bạn bè không? ". Tiếng mẹ Mân mặc dù nhẹ nhàng nhưng khi hoà vào với tiếng TV lại có chút hỗn loạn khiến Mân Doãn Khởi thêm rối rắm.
Mân Doãn Khởi với loại chuyện này thính giác cực kỳ nhạy, lời mẹ Mân nghe rõ từng chút, co chân trên salon, sắp xếp ngôn từ trong đầu, soạn ra một ngàn lẻ một chữ, cuối cùng lại dạ thêm một tiếng.
Mân Doãn Khởi chờ mấy giây sau vẫn không nghe mẹ Mân trả lời, lén cầm điện thoại lên, bấm vào google, nhấp vào thanh tìm kiếm, ngón tay trắng trẻo run run gõ chữ : cách tự vẫn không đau mà vẫn đẹp.
Lúc cậu nhấp xong vẫn chưa bấm tìm kiếm để google ra đáp án nhưng khi nghe lời tiếp theo của mẹ Mân, cậu rất muốn thật sự để cậu chết quách luôn cho xong.
"Có bạn bè nào lại hôn nhau không? ".
Mân Doãn Khởi không trả lời mẹ Mân ngay bấm tìm kiếm, google không có cho cậu đáp án, chỉ hiện những vụ án tự sát của những năm gần đây. Mân Doãn Khởi tắt điện thoại, thế giới chính thức sụp đổ.
_________
To be continue...!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com