6.
"Tiếc thật, chẳng còn gì ngoài nỗi buồn mênh mông."
Tiếng trống giòn giã vang lên, chúng tôi đứng dậy chào giáo viên môn toán bước ra ngoài. Cuối cùng sau một tiết toán như thể chỉ dành cho riêng người ngoài hành tinh thì giờ giải lao cũng đến.
Tôi uể oải vươn vai, đôi mắt đảo quanh lớp học. Có đứa nằm thườn ra bàn, mấy đứa con gái thì lôi cóc ổi mía ghim ra ngồi ăn, đám con trai khác tụm năm bảy bàn về mấy tựa game mới phát hành. Tiếng chửi thề, tiếng chí chóe cãi nhau tạo thành thứ tạp âm khó tả nhưng lại rất đỗi quen thuộc.
- Mày soạn văn chưa, tao mượn chép coi.
Jimin đánh ngáp một cái, hình tượng một lớp trưởng gương mẫu ba tốt trong mắt mọi người thường ngày bỗng dưng bay biến mất. Nó ảo não hỏi, đôi mắt thâm quần hiện rõ trên khuôn mặt thiếu ngủ, nhìn cũng đủ biết là hôm qua đã đi chơi khuya với ai kia rồi. Tôi gật đầu, đẩy cuốn tập màu nâu trên bàn về phía cu cậu.
Bỗng cô bạn kính cận Hanna bàn trên quay xuống hỏi tôi, ánh mắt chứa đầy sự tò mò.
- Ê Taehyung, mày biết tin gì chưa?
- Chuyện gì?
- Mày làm trong câu lạc bộ kịch mà không biết gì thật hả? Sáng giờ rần rần chuyện anh Seokjin và anh Minhyuk hôn nhau ở cầu thang sau giờ ra á.
"Biết ngay mà."
Tôi thở dài rõ to, xua tay ra chiều không biết làm cô bạn kia hừ mũi.
- Đồ tối cổ.
Thấy tôi không phản ứng gì, Hanna liền quay lên bàn trên, tiếp tục với "sự nghiệp buôn dưa" cùng vài đứa con gái khác.
Trong một vài khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi có cảm giác tựa như ai đó cột lòng mình vào một tảng đá và quăng nó xuống biển. Trí óc tôi chợt tua về thời điểm ngày hôm qua, tôi đã thấy anh cùng Minhyuk, hội trưởng và hội phó câu lạc bộ kịch nói đang làm điều ám muội tại cầu thang khuất lối ấy
Sốc, bàng hoàng, thất vọng là tất cả những gì tôi có thể tìm được trong mớ cảm xúc hỗn độn ấy. Rõ ràng là tôi có thể chạy đến, giằng anh khỏi nụ hôn nóng bỏng ấy, nhưng tôi đã không làm vậy.
Tôi đủ lực, nhưng chẳng có đủ tư cách. Có lẽ đối với anh, tôi chỉ là một thằng em mới quen chung câu lạc bộ, là người hay cùng anh ở lại để dựng kịch bản sau tan trường không hơn không kém.
Và rồi, tôi chẳng nấn ná lại lâu. Tôi chạy vụt xuống nhà xe, bàn đạp lao nhanh hết cỡ trên con đường quen thuộc với một cái đầu hoàn toàn rỗng tuếch.
Về đến nhà, tôi chẳng kể với ai về chuyện này, kể cả Jimin. Chưa bao giờ tôi có cảm giác sợ hãi ngày mai đến như vậy. Sợ phải đối diện với anh, sợ những hình ảnh vừa nãy ùa về và càng sợ bản thân chẳng thể nào quên đi hình bóng ấy.
Và chuyện gì đến cũng sẽ đến thôi. Sáng hôm nay lên trường, Jimin chào đón tôi bằng gương mặt không thể sầu hơn. Cảm tưởng như cậu chàng vừa mất đi thứ gì đó quan trọng lắm. Nó hỏi tôi biết chuyện của anh chưa, tôi gật đầu không đáp. Đi đâu cũng nghe đám con gái bàn chuyện của anh, thêm mắm dặm muối nhiều tình tiết như trong phim mà bực cả mình.
Nhưng rõ ràng có một điều kì lạ rằng, tôi là người đầu tiên cũng là duy nhất thấy chuyện đó, bởi vì lúc đó cũng gần sáu giờ, sân trường chẳng còn ai ngoài lũ chim nhảy loi choi trên mặt sân cả. Vậy thì người tung tin đó là ai?
Tôi từng nghĩ rất lung, nhưng mỗi lần nhớ lại chuyện đó, đầu tôi như mụ đi, chẳng còn hơi sức đâu mà tìm hiểu nữa. Và thế là, tôi quyết định gạt phắt chuyện đó sang một bên.
Tầm mắt u buồn của tôi dời đi nơi khác. Ở cửa sổ ngoài kia, gió hôm nay vẫn làm lay động hàng cây, nhưng sao hôm nay nó có vẻ buồn bã hơn mọi ngày nhỉ?
Gió đưa đẩy những chiếc lá xanh non, đẩy luôn cả những trang giấy cuốn sổ tay màu xám của tôi bay phấp phới. Đây là cuốn sổ mà bà tặng tôi khi tôi thi đỗ vào trường này, tôi rất quý nó nên chỉ khi nào có những điều gì quan trọng cần nhớ, tôi mới ghi vào đây. Thật kì lạ làm sao, cơn gió chỉ ngừng thổi khi cuốn sổ lật đến trang gần cuối đầy những hình vẽ.
Người con trai đang ngủ gục trên bàn, xung quanh toàn là sách vở dày cộp được vẽ nhanh bằng chì. Những đường phác thảo gọn ghẽ, nét thẳng nét xiên đầy xiêu vẹo nhưng tôi vẫn nhận ra được đó là ai.
_______
Vào một ngày trời trong, Seokjin đột nhiên rủ tôi xuống thư viện.
Đối với tôi, thư viện chưa bao giờ là nơi thích hợp để ôn thi cả. Mùi giấy cũ đặc quánh lại trong cái không gian hình hộp, im lặng đến mức bạn có thể nghe rõ mồn một tiếng lật sách trong không gian, chỉ cần bạn lỡ tay kéo ghế hơi to tiếng một xíu thôi thì tôi cam đoan rằng bạn sẽ là tâm điểm của sự chú ý đấy. Vì thế mà vào lúc cần ôn bài, tôi thường ngồi trong lớp, nếu ở nhà thì sẽ ra sau hè, cái gió trời tự nhiên đôi khi còn "thú" hơn gió từ cánh quạt quay đều nhiều.
Nhưng vì người rủ là anh, nên tôi đã gật đầu ngay tắp lự. Trong khi anh đang tìm những cuốn sách đầy tính học thuật thì tôi lại vớ đại cuốn gì đó mỏng dánh, ngả vàng và bay luôn cả bìa từ đời tám hoánh nào rồi. Lướt nhìn tựa sách được trang trí lòe loẹt với đầy đủ chim cò ở trang đầu, tôi gật gù với dòng chữ "Bí kíp vàng để đánh cắp trái tim của các chàng trai".
Tựa đề thoạt nghe có vẻ hấp dẫn đấy, nhưng tôi tò mò không biết là vị tác giả viết cuốn sách đó đã thực hiện thành công các bước làm trong đây chưa nhỉ?
Sau khi tìm đủ tài liệu ôn thi, Seokjin ngồi vào chiếc bàn được bày la liệt các loại sách từ văn đến hóa. Tôi có thể cảm nhận được trong đáy mắt màu nâu sẫm kia là sự quyết tâm thi đậu cao ngút trời.
Nhưng bạn tôi ơi, sự thật không bao giờ giống với những gì bạn tưởng tượng đâu. Chỉ chưa đầy năm phút sau khi giở những trang văn mẫu đầu tiên, Seokjin đã gục xuống bàn và chìm vào giấc ngủ say nồng.
Tiếng thở đều đều của anh thành công kéo tôi ra khỏi những cách thức chinh phục tình yêu trong cuốn sách kia. Tôi mẩm đoán là giờ anh đang ngủ rất ngon rồi.
Phía dưới là cuốn sách mới được lật đến phần "lời của tác giả" như gối đệm cho khuôn cằm nhỏ nhắn đương gác lên cánh tay ấy. Đường nét đơn giản nhưng lại có lực hút đến lạ kì. Hàng mi mỏng cụp xuống, đậu trên hai quần thâm mắt khá to, cánh môi hồng nhuận thi thoảng cử động theo nhịp thở nhẹ nhàng của ai kia. Tim tôi lúc đó không nhảy theo điệu Tango, Jazz hay Rumba, mà là theo nhịp đập của tình yêu- một bộ môn nhảy lạ lùng mà đến giờ các vũ công chuyên nghiệp vẫn chưa thể tìm ra được nhịp điệu cụ thể của nó.
Lúc đó, tôi cảm thấy quyển sách bí kíp mà mình đang đọc tự dưng vô bổ đến lạ. Bởi vì Seokjin không làm theo những cách thức trong này mà vẫn dư sức chinh phục trái tim tôi đó thôi.
Ngẩn ngơ một hồi, tôi quyết định đóng sách lại, lấy cuốn sổ tay màu xám mà tôi hay mang theo bên người rồi tiện tay vẽ vài đường lên đó.
Tôi vẽ không chút do dự. Cây bút chì chuyển động liên tục, lẫn trong tiếng giấy xột soạt theo từng đường nét. Đôi mày tôi thi thoảng chau lại, cố mường tượng ra không gian xung quanh hài hòa nhất có thể hệt như một người nghệ sĩ đang cố tạo nên bức tranh để đời của mình. Và rồi, một hình ảnh bắt đầu hiện ra, một thiên thần đang yên giấc bên những chồng sách vở.
Một tiếng giày vang lên ở cự li khá gần khiến tôi phải ngừng tay.
- Bạn ơi, bạn có thể đánh thức anh Seokjin giúp mình được không ạ?
Đồng tử nâu sẫm của tôi nhanh chóng hướng về người đối diện. Xem này, một cô bạn nhỏ con, tóc ngang vai, khuôn mặt ửng hồng và đôi mắt ngập tràn hi vọng đang hướng về thân ảnh say ngủ kia. Để dễ phân biệt các khối với nhau, trường tôi in phù hiệu mỗi khối một màu. Khối mười chúng tôi là màu xanh dương, mười một màu cam và khối mười hai là màu đỏ. Tôi liếc nhanh phù hiệu đính trên ngực áo của cô bạn kia, hai chữ Kim Naeun xanh thăm thẳm, trông thật hòa hợp với màu trắng tinh khôi của chiếc áo sơ mi.
Ai cũng biết cô bạn này là á khoa đầu vào trong kì tuyển sinh vào lớp mười.
Tôi đương định gọi anh dậy thì đột nhiên tầm mắt liền dời đến lá thư màu hồng nhạt trên tay nhỏ Naeun.
Khỏi cần phải đoán già đoán non hay đọc nội dung bên trong, tôi cũng biết đấy là thư tình.
Tôi cười nhạt, nhỏ nhẹ nói bằng một tông giọng trầm đến bất ngờ.
- Dạo này anh Jin ôn thi hơi mệt, cậu cứ đưa lá thư này cho mình, khi nào ảnh dậy thì mình đưa cho.
Con nhỏ cắn môi suy nghĩ một hồi liền dấm dúi gửi cho tôi. Mắt con nhỏ sáng như hai cái đèn đường đầu ngõ, tôi dám cá rằng nó đang mơ về viễn cảnh anh Seokjin nhận lời tỏ tình đó rồi hai người sẽ cùng nhau sống vui vẻ đến trọn đời. Và tôi nghiễm nhiên trở thành vị thần tình yêu se duyên cho hai người. Naeun rối rít cảm ơn tôi rồi chạy đi mất.
Tôi nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của Naeun mãi cho đến khi khuất xa tầm mắt. Tội nghiệp Naeun, sau khi cô bạn rời khỏi thư viện thì tôi liền lẻn vào nhà vệ sinh, xé lá thư đó thành vụn rồi bỏ vào sọt rác.
Đến lúc tôi quay gót trở vào thì thấy anh đã tỉnh dậy. Seokjin dụi dụi đôi mắt mơ màng, chất giọng ngái ngủ nhừa nhựa hỏi anh đã ngủ lâu chưa. Nồng độ adrenaline trong máu bất chợt dâng cao, giọng nói bé đi, tôi nói rằng anh mới ngủ chừng hai mươi phút thôi.
Không khí se lạnh của mùa thu đậu trên vai anh sáng bừng dưới nắng. Seokjin gập sách lại, quay sang nhìn tôi, khóe miệng hơi kéo dài ra như thể mỉm cười. Anh cảm ơn tôi đã xuống thư viện cùng anh, vì nếu không có tôi, ắt hẳn cái không gian tĩnh lặng của nơi đây sẽ khiến anh cảm thấy cô đơn và buồn tẻ lắm.
Nghĩ lại chuyện đó, tôi thấy thật buồn cười. Tôi từng khao khát anh biết được chân tình này biết bao, mong anh nói lời yêu tôi đến nhường nào. Nhưng tệ thật, mọi cảm giác đó đã trôi theo những đau khổ của ngày hôm qua mất rồi.
Và biết đâu, trái tim của người tôi thương cũng đã kí gửi luôn cho người khác mất rồi.
Tôi cảm thấy miệng mình có gì đó rất lạ. Vị đắng cũng chẳng phải mà vị cay cũng không. Nó thật hỗn tạp, nhiều vị đến mức tôi không thể cảm nhận được. Gần như là nhạt nhẽo.
Hóa ra, mùi vị "thất tình" mà mọi người hay nói là đây sao?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com