Truyện là tổng hợp những đoản văn, chủ yếu là song tính. Nào mà mình không có ý tưởng cho những truyện khác thì viết truyện này xả xì chét 🥲🥲Đọc không cần não 🎉🫣 Mọi chi tiết trong truyện đều là tưởng tượng, vui lòng không bắt chước làm theo :3333…
Tags: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Trọng sinh, Niên hạ, Song // tính, Cung đấu, Cường cường, Cung đình hầu tước, Con của ông trời, Vả mặt, 1v1Độ dài: 65 chương chính truyện - 35 chương ngoại truỵện______________________Tóm tắt nội dung:Quân vương lập quốc khi sống lại bỗng trở thành sủng phi của hôn quân mất nước.Trần Chấp, vị kiêu hùng thời loạn, bình định bốn phương, dẹp yên ngoại bang, sáng lập nghiệp lớn muôn đời, công lao sánh ngang Tần Hoàng, Hán Vũ.Thiên hạ thái bình, tám phương ổn định, tựa như một giấc chiêm bao.Thế mà khi mở mắt ra, lại thấy con cháu đang ấn đầu hắn bắt liếm chỗ đó của y.Trần Liễm Vụ, từ khi Thái Tổ khai sáng cơ nghiệp, trải qua năm đời cũng truyền đến y, cuối cùng trở thành hôn quân mất nước. Đế nghiệp trăm năm tiêu tan, còn nhụ.c nhã hơn cả Hạ Kiệt, Thương Trụ.Thật sự bất tài vô dụng đến cùng cực!"Trời ban cho ta hai kiếp sống, ắt hẳn chưa quên Trần Bang ta." Trần Chấp nằm trên giường, như Bàn Long vừa mới thức tỉnh.Gánh vác cơ đồ, xoay chuyển càn khôn, cứu vớt giang sơn của hắn...Muốn vậy thì trước tiên hãy học làm Bao Tự của U Vương, Đát Kỷ của Trụ Vương đi đã.Vì đứa cháu trai của hắn mặc dù ngang ngược hồ đồ bất tuân đạo lý, nhưng lại rất nghe lời hắn nha.…
Thể loại: đồng nhân văn ma đạo tổ sư, cổ trang đam mĩ, hài,pn có H, HE,..CP chính: Lam Hi Thần( Lam Hoán) x Giang Trừng (Giang Vãn Ngâm)CP phụ: Vong Tiện, Truy Lăng... với sự góp mặt của dàn nhân vật phụ: Lam gia trưởng bối hậu bối, Giang gia, Ngu gia,..Tác giả: Diệp Cẩm Linh.Độ dài: 100 chương chính văn +n phiên ngoại........Lời tác giả: Bộ này làm theo sở thích cá nhân, nhân vật thuộc về má Xú, tính cách và tình tiết thuộc về tui, tay nghề còn non mong mọi người chỉ dẫn nhiều. Đa tạ.........Một ngày nọ, Kim Lăng đột nhiên mò tới Giang gia, nói nhỏ với cữu cữu một tin động trời:-"Cữu cữu, ta...thích Lam Tư Truy."Giang tông chủ đang uống trà nghe xong phun ướt áo Kim Lăng.Sau đó lần đầu tiên lôi cháu ra đánh.Cơ mà đánh xong là giải quyết được vấn đề, thì đã không phải là hai cậu cháu nhà này.Vì Kim Lăng rất rất rất cứng đầu.Đã vậy còn là yêu đơn phương con nhà người ta.Giang tông chủ giờ mới bi ai phát hiện, đứa cháu này của hắn, giống Ngụy Anh đến bất ngờ.Vậy nên hắn chỉ còn biết ngửa cổ lên trời than thở, sau đó là vác mặt đi Lam gia tìm cách giúp Kim Lăng cưa người.Ai, vậy nên mới nói số Giang Trừng ngươi thực khổ a. Đã mất cháu thì chớ, giờ đến cả thân cũng muốn mất luôn rồi.........Một loạt kì án xảy ra, mạng người vô số, các gia tộc cùng nhau hợp sức phá án, chuyện cũ lật lại, những tình tiết dở khóc dở cười lại đem hai con người tưởng chừng như chẳng liên quan gì tới nhau buộc chung một chỗ. Nửa đời cô đơn, nay ta đã tìm được ái nhân bên mình...…
Những ánh nắng đầu hạ lại tới chiếu những tia nắng rực rỡ trên bầu trời cao. Nhan Nhược Tâm, một cô gái rất đỗi bình thường từ một phóng viên nổi tiếng sự nghiệp rộng mở ấy vậy mà chỉ trong vòng 1 ngày trở thành 1 kẻ mồ côi , thất nghiệp ,không tiền bạc. Đời quá đen nên Nhan Nhược Tâm quyết tâm kiếm một công việc khác làm lại cuộc đời ấy vậy mà giây phút cô quyết tâm làm lại ấy . Thì cô thấy trong di thư của cha một tờ giấy, nó ... nói về hôn ước của cô với một chàng trai xa lạ không quen biết .Và hơn nữa nó có bắt đầu hiệu nhiệm từ maiTrước kia cứ nhắc đến việc gả chồng, Nhan Ngược Tâm chắc chắn sẽ hoảng sợ và trốn tránh.Lấy chồng có gì hay ho đâu? Mất tự do , mà nhỡ lấy không đúng lại khổ cả đời Không lấy! Tuyệt đối không lấy!Nhưng ban biết không ông cha ta nói đâu sai ghét cái gì trời trao của đấy Nhất là trong hoàn cảnh cô đang khó khắn nữa, Vậy là cô tìm kiếm, TÌm kiếm người với danh " vị hôn phu " ấy . Người ta đẹp trai , con một đại gia, mỗi tội ngốc bẩm sĩnh - Thôi ngốc cũng được , về dạy là nghe mình không lo mất tự do mà lại có người hầu tốt - và cứ vậy là tương lai cô đâu biết đâu dễ dàng khi mà có người chồng ngốckhuyến cáo bạn nào không thích ngọt gần như xuyên suốt, hay H đừng nên đọc ><…
Tác giả: Ngải Lộc VyLúc tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bố mẹ tôi vội vã chạy tới bên cạnh tôi. Anh đi ra sau đó, đợi tôi ở cửa thang máy. Có lẽ vì thuốc mê khiến tinh thần mơ màng, tôi nhớ mang máng rằng mình đã huyên thuyên với anh rất nhiều chuyện, nhưng cụ thể là chuyện gì thì tôi không có ấn tượng. Về sau nghe mẹ kể lại tôi mới biết, hôm đó tôi đã nở nụ cười ngọt ngào với vị bác sĩ kia, còn hỏi đi hỏi lại người ta mười mấy lần rằng: "Anh là ai?"…