Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

thương đôi ta.

Busan ngày 13 tháng 6.

Mặt trời lên thật sớm. Taehyung muốn ngủ nướng thêm một lúc nữa, nhưng nắng chiếu thẳng vào mặt nên không ngủ được, rũ rượi ngồi dậy. Busan thuộc vùng biển ấm, dĩ nhiên mùa hè cũng nóng hơn một chút. Taehyung nhìn ra cửa sổ, thấy bầu trời xanh thật là xanh, gợn mây trắng nối đuôi nhau trải dài.

Anh tới đây từ hai ngày trước, là do các anh lớn bảo thế. Họ book phòng khách sạn, thuê xe tới tận trạm đón Taehyung vào ở, cứ như sợ Taehyung sẽ chạy trốn.

Khách sạn này không gần nhà Jungkook cho lắm, nhưng được cái là cạnh biển, cũng kha khá giống nhà của anh ở Daegu. Busan khai thác du lịch biển rất tốt, nhưng Daegu thì vẫn còn nguyên vẻ đẹp tự nhiên thanh bình.

Taehyung không biết lí do các anh lớn đưa mình tới đây để làm gì, trong khi họ còn chẳng thấy mặt mũi. Ban đầu còn tưởng là Jungkook đang ở đây, thế là Taehyung mất hai ngày chạy hùng hục đi tìm. Thế nhưng lại chẳng thấy.

Taehyung buồn lắm chứ, nhưng chẳng làm gì được.

Ngay hôm vừa tới đây, Taehyung lập tức chạy tới nhà Jungkook chào hỏi. Bố mẹ Jeon rất niềm nở gọi anh vào nhà, nấu cho anh ăn bữa cơm tối. Junghyun còn muốn uống rượu nữa, nhưng mẹ Jeon không cho, bảo là sẽ ảnh hưởng sức khoẻ nên là lại thôi.

Taehyung cũng hỏi qua về Jungkook. Mẹ Jeon cười cười, nói rằng Jungkook đúng là có gọi điện về báo bình an, nhưng không có nói là đang ở đâu cả. Nhìn nụ cười rạng rỡ của bà, Taehyung biết thừa rằng bà đang giấu mình địa chỉ của Jungkook, nhưng anh cũng không thể chỉ ra, thế là lại lủi thủi đi về.

Taehyung rất rất là không vui.

Tại sao Jungkook có thể gọi điện báo bình an cho tất cả mọi người, nhưng chỉ mình anh là cậu không gọi?

Taehyung bĩu môi, thức dậy xuống giường.

...

Mới sáng sớm, Jungkook mơ mơ màng màng bị Namjoon và Jin gọi thức. Lúc ngồi vào trong xe ô tô, Jungkook còn không thể tỉnh táo nổi, hai mắt cứ dính cả vào với nhau. Bình thường cậu cũng mất rất nhiều thời gian để bản thân có thể tỉnh táo lúc sáng sớm, sẵn đây, vừa lên xe, Namjoon còn vỗ nhẹ lên ngực em vài cái như ru ngủ, nhẹ giọng bảo "em cứ ngủ tiếp đi".

Thế là Jungkook lăn ra ngủ tiếp thật.

Hơn tám giờ sáng, Jungkook tỉnh dậy một lần nữa. Cậu nhìn quanh, thấy Namjoon nhìn cậu chằm chằm, lại còn cười, bên ngoài là hàng cây cối lui dần về sau. Jungkook ớn lạnh cả lưng, sợ hãi nói.

"Hai anh đưa em đi đâu đấy?"

Jin nhìn cậu qua gương, tặc lưỡi một cái.

"Tỉnh rồi hở? Namjoon. Làm việc đi".

Namjoon vâng một tiếng, lôi từ trong túi quần ra một cái bịt mắt hình con gấu trúc, cười hề hề vẫy Jungkook lại. Jungkook lắc đầu phản kháng, nhưng không đấu lại Namjoon nên ngoan ngoãn bị anh che đi đôi mắt.

Jin cười khẩy một cái, tiếp tục lái xe.

"Ngoan một chút, đừng có làm bậy mà tháo cái bịt mắt đó ra. Khi nào tới nơi thì chú mày sẽ tự hiểu mọi chuyện. Còn giờ thì Namjoon, chăm sóc em nó, đừng để nó đói khát gì đấy".

Namjoon vâng lời, tay vỗ lên một cái túi chứa toàn đồ ăn đồ uống bên cạnh.

Jungkook hét thầm trong đầu. Bắt cóc hay gì vậy trời?

...

"Hai anh làm ơn cho em biết cái chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?"

"Hỏi ít thôi. Nhấc chân lên, cởi giày ra".

"Sao phải cởi giày? Cởi ra bẩn chân em".

"Đã bảo hỏi ít thôi cơ mà. Anh bảo mày cởi ra thì cởi đi".

"Rồi từ từ em cởi".

Kể cả trong tình trạng đang bị bịt mắt, Jungkook vẫn có thể cảm nhận được địa điểm này là rìa biển. Gió tốc thực sự mạnh, phần đất dưới chân mềm mịn, chính xác thì nó là cát.

"Rồi. Từ bây giờ trở đi, anh chưa cho phép chú mày nói thì không được phép lên tiếng. Nghe chưa?"

Bên tai là lời đe doạ của Jin. Jungkook bĩu môi, gật gật đầu. Chừng vài giây sau, cậu bị dẫn đi. Chẳng rõ là đi đâu, chỉ biết là đang đi trên cát. Giữa chừng, không biết là Jin hay Namjoon còn nhét vào trong tay cậu một cái gì đó. Sờ nửa ngày cũng chẳng rõ nó là cái gì.

Cứ im lặng mà đi như thế, tới một lúc nào đó, đôi tay đặt lên vai cậu hơi dùng lực đè lại. Jungkook liền đứng yên.

Cậu cảm nhận được đôi tay đó dần tuột khỏi vai mình.

Có tiếng bước chân chạy về sau.

Jungkook ngoan ngoãn đứng im đợi các anh bày trò.

...

Taehyung nghe thấy tiếng bước chân lại gần.

Rồi lại có bước chân dần rời đi.

Xung quanh lại im ắng, chỉ có tiếng gió biển gào thét phía sau lưng.

Cứ như bản thân anh đang đứng chênh vênh giữa biển.

Taehyung đứng rất lâu, hai chân mỏi tới mức muốn ngồi bệt xuống. Anh tự nhẩm, hẳn là bản thân đứng cũng gần chục phút rồi.

Sắc trời dần sậm màu. Hoàng hôn buông, mặt trời đỏ ửng chìm một nửa xuống đáy đại dương. Cánh chim chao liệng theo cơn gió, vút qua quả quýt hồng ngâm mình nơi sóng vỗ.

Taehyung kéo bịt mắt lên, không muốn đợi chờ nữa.

Đôi mắt hẵng còn mờ nhoè. Anh chập chờn thấy bóng hình ai đó quen quen trước mặt.

Anh dụi mắt nhìn lại.

Rồi nhịp thở bỗng chốc hẫng đi, hoà vào cơn gió vừa thổi tới.

Người đối diện cao ngang tầm, đôi mắt cũng bị che lại, trên tay cầm một bó hoa hồng nhỏ xinh. Người nọ mím môi, có vẻ cũng đang dần mất kiên nhẫn với màn chờ đợi kéo dài vô tận này.

Sóng vỗ vào bờ, nhanh chóng dâng nước lên, rồi lại chậm rãi rút nước xuống.

Ánh tịch dương ảo não soi bóng lên gương mặt gầy, mái tóc đen bồng bềnh nhuốm màu cam nâu ấm áp. Đoá hoa hồng cũng như nở rộ lúc chiều tà.

Taehyung tiến hai bước, đứng đối diện em, cọ mũi mình lên mũi em một cái.

Anh nghe được tiếng thở của Jungkook nghẹn lại trong phút chốc.

Taehyung mỉm cười, dang tay như cánh chim, rồi dần khép lại, đem người yêu nhỏ ôm chặt vào lòng, thủ thỉ từng tiếng.

"Không biết chong chóng kia có quay đủ được một triệu vòng hay chưa, chỉ biết là anh tìm được em rồi".

Chiều tà buông lơi, chẳng rõ buồn hay là vui, đổ màu lên bóng hình hai người con trai nọ.

Phía đằng kia, năm người anh lớn chụm đầu vào chiếc điện thoại, búng tim về phía hai em. Jin nhanh tay chụp được một tấm, post ngay lập tức lên twitter với dòng cap.

"Chỉ cần chúng ta bên nhau, con đường này dẫu là gai nhọn cũng sẽ nở rộ ngàn hoa".

Trong ảnh, chẳng rõ bóng hai người bên kia, chỉ nhìn thấy màu tịch dương trải dài trên bờ cát, xa xa là biển cả mênh mông và năm bàn tay bắn tim về hai bóng hình mờ ảo.

Cuộc đời mỗi người giống như một cuốn tiểu thuyết, ai cũng là công chúa, ai cũng là hoàng tử. Người đọc có thể lật nhanh tới trang cuối để biết kết thúc sẽ ra sao, nhưng nhân vật chính thì chỉ có thể tự mình trải qua từng chuyện từng chuyện mới có thể tường tận tất cả. Tương lai là một đích đến, đón chờ mỗi người là niềm vui hoặc đau khổ. Nhưng cuối cùng, chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua được và ở bên cạnh người chúng ta yêu thương.

--- CHÍNH VĂN HOÀN ---


Cảm ơn vì đã theo dõi OYH trong thời gian qua. Love you guys ❤️❤️❤️.

.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com