Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 10

"Chị có bạn trai rồi hả? Làm gì nhắn tin hoài vậy?" - Soo nhấp nhấp ly nước lọc trong tay xuống bàn tạo nên những tiếng kêu thô kệch, cậu nhìn chị mình ngồi đối diện một cách khó chịu, tự nhiên cậu thấy bực mình khi chị mình cứ chăm chú nhắn tin với ai đó, không phải vì mình bị bỏ rơi mà vì lo cho Kim Taeyeon nhiều hơn.

"Nói rồi đó em không chấp nhận ai khác làm anh rể đâu, chị mà dắt ai về không phải Taeyeon hyung thì em phá cho coi." - Cậu nhìn thẳng vào mắt chị mình, vẫn thể hiện thái độ không vui của mình vào ly nước tội nghiệp.

"Hôm nay em sao vậy? Chị quen ai là chuyện của chị, nói vậy là ý gì hả?" Tiffany nói, cô không hiểu tại sao em mình lại cư xử như vậy.

"Em thật tình không hiểu nổi chị, sau tất cả mọi thứ chị vẫn không có cảm xúc gì về những chuyện anh ấy làm sao, em là con trai mà còn thấy ngỡ ngàng trước tình cảm đó vậy mà chị lại không cảm thấy gì sao? Trong suốt quãng thời gian chị ở Mỹ, mỗi lần chị bệnh, thi cử hay đang trong kỳ nghỉ không gì là anh ấy không biết, lâu lâu lại gọi cho em hỏi thăm về chị, cái lần chị bệnh anh ấy nghe xong rồi lo sốt vó cho đến khi em thề là chị đã hết thì anh ấy mới thôi còn không làm phiền em nữa... lúc nào cũng nhớ chị, chỉ có mình chị, có lần chịu không nổi hình như còn bay luôn qua bên đó mà." - Soo nói một mạch, chị mình cậu không thể hiểu nổi mà.


"Em nói cái gì? Kim Taeyeon bay qua San Francisco là sao?" -Không tin nổi vào tai mình cô hỏi lại, tự nhiên câu nói của anh vọng lại trong đầu cô 'Seoul lạnh lắm không giống như San Francisco đâu, đừng có mặc đồ phong phanh như vậy mà ra đường chứ.'


"Cái đó em không chắc nhưng anh ấy biết địa chỉ của chị bên đó, anh ấy có hỏi em một lần, mà sao giờ này lại chưa đến chứ, người mình yêu ngồi đây nhắn tin mà giờ này ở đâu không biết."


Soo vừa kết thúc câu nói thì cánh cửa kéo kiểu nhà truyền thống bật mở, hiện ra người anh trai mà nãy giờ cậu ra sức giúp đỡ.

"Sao giờ này anh mới tới? Lâu qúa đó."


"Xin lỗi, vừa mới quay xong là anh tới đây luôn mà." - Vừa cởi giày Taeyeon vừa cố gắng xoa dịu con người đang giận đó, lâu rồi nó không gặp người anh em của mình.


Tiffany lắc đầu ngồi yên nhìn hai người đó nói chuyện - "Hai người cứ như một cặp tình nhân vậy."

"Em nghiêm túc về chuyện lúc nãy đó." - Soo nói, quay sự chú ý về chị mình.

"Xí ... chuyện của chị không cần cậu lo, đồ không biết gì cũng nói." - Tiffany trề môi nói.

"Gì vậy? Hai chị em cãi nhau sao?" - Taeyeon hỏi sau khi ngồi xuống bên cạnh Tiffany, trong khi cô không nói gì chỉ bắt đầu lật chiếc menu gọi món, thì Soo lại nhìn nó bằng ánh mắt khá kì lạ và hình như không ai có ý định trả lời câu hỏi của nó cả.

"Không có gì đâu, chọn món đi nhóc mọi bữa em hăng hái lắm mà." - Cô nói nhìn đứa em con nít của mình.


Trong lúc Soo tranh thủ gọi món thì Taeyeon quay qua người con gái bên cạnh mình, gác đầu mình lên cánh tay phải đang chống trên bàn, nó dành hết sự tập trung cho cô, mặc kệ có người phục vụ ở đó đang trả lời những thắc mắc của chuyên gia ẩm thực Soo.

"Em đến với Soo hả? Mà hai người không sao thật chứ, không khí kì lạ lắm đó, nó làm em bực mình à?" - Taeyeon thắc mắc, hỏi.


"Ừm, cả hai đi xe nó đến. Hồi nãy em lo nhắn tin, không ai chơi với nó nên mới vậy đó." - Cô trả lời, bỏ chiếc điện thoại qua một bên, cũng dành hết sự chú ý của mình cho người bên cạnh.


Nhìn theo ánh mắt của cô nhân viên phục vụ về hướng hai người đối diện mình, cậu dùng chân đá mạnh qua phía bên kia làm Taeyeon hét lên the thé - "Hai người có định gọi món không vậy?". Hình như chị cậu nói đúng, hình như cậu chưa biết một số chuyện thì phải, lúc nãy cậu đã không giấu được sự ngạc nhiên khi thấy Taeyeon ngồi xuống phía bên chị mình một cách tự nhiên và không ngại ngùng gì cả, cậu phải làm rõ chuyện này mới được, thật sự thì Taeyeon không khờ và Tiffany không lạnh lùng như cậu nghĩ. Điều đó làm cậu bật cười lớn.


"Cậu cứ gọi tất cả những thứ mà cậu muốn ăn, nhưng kêu cho Fany thêm một chén sốt, cô ấy rất thích nước sốt ở đây." - Taeyeon mỉm cười ngại ngùng, vì quá chú tâm vào Tiffany mà nó quên mất sự hiện diện của người lạ.


"Cho ai?" - Soo hỏi móc lại, nếu không thân thiết thì chị cậu sẽ không cho ai gọi mình bằng cái tên đó đâu và cậu tự hỏi hai người đó đã thân thiết đến mức độ nào rồi.

"Fany? À chị mình." - Cậu nói nhỏ nhưng đủ để họ nghe, dám giấu cậu, cậu sẽ không bỏ qua cho hai người đó một cách dễ dàng đâu, quay qua cô bé phục vụ "Vậy cứ lấy như anh nói và thêm một chén nước sốt cho FANY em nhé."


"Này, em có người yêu rồi đó? Vậy mà còn tán tỉnh con gái nhà người ta hả?" - Cô nói khi cô bé phục vụ đó vừa mới đi ra ngoài.


"Tán tỉnh gì đâu, em chỉ giao tiếp một cách bình thường thôi, mà chị nhắc Sunny làm gì, làm em nhớ cô ấy quá, ước gì có cô ấy ở đây ngồi cạnh em." - Soo nói dựa lưng ra sau ghế ngồi một cách thoải mái, để có thể quan sát biểu hiện của cả hai người kia rõ hơn - "Mà lại nhắc tới ngồi cạnh, hai người có vẻ ngồi sát nhau quá nhỉ?"


Vừa nghe cậu nói thế thì Taeyeon liền lật đật xích ra, dĩ nhiên là như vậy, chị cậu đâu có dễ bị những chuyện như thế làm ảnh hưởng, chỉ có người yếu tim và sợ bị chọc như Taeyeon mới bị ảnh hưởng thôi và cậu đoán chắc chuyện giữa họ là mới nên còn ngại ngùng như vậy.


"Cậu lên đây từ hồi nào mà sao anh không biết gì hết vậy?" - Nó hỏi, uống ực một cái hết ly nước lọc người phục vụ mới vừa rót.


"Em lên từ hôm trước, có công cáng ba giao làm, ăn xong thì em về luôn, vậy lát nữa anh đưa chị em về giùm nhá."

"Ừm, cái đó thì em không phải lo." - Nó nói.


Cả ba ăn tối một cách vui vẻ, cười đùa với nhau, lâu lâu thì hai người kia lại lãnh được những câu châm chọc từ Soo nhưng vẫn không làm gì được.


"Chừng nào cậu mới định cưới đây? Không lẽ bắt Sunny đợi hoài?" - Taeyeon nói.


"Em cũng đang định hỏi chị câu ấy đấy?" - Soo không trả lời Taeyeon mà quay qua hỏi ngược chị mình làm cả Tiffany và cả Taeyeon giật mình, cả hai xém nữa là phun ra hết đống đồ ăn trong miệng mình - "Chị chừng nào mới cưới để em còn cưới nữa chứ? Làm sao mà em cưới khi chị cứ như vậy được hay cứ gom đại ai đi mang về cho ba mẹ ngó là được chứ gì, chị giúp em đi, càng ngày baby của em càng quyến rũ người ta lấy mất là thứ nhất, thứ hai là em không kìm chế được ăn cơm trước kẻng thì không được đâu."


Câu nói nữa đùa nữa thật của Soo làm không khí đột ngột im lặng, cậu nhìn cả hai người kia một cách khoái chí cho đến khi chị cậu đứng dậy, mặt đỏ bừng cầm theo cây kéo cắt thịt đi về phía cậu.

•••

"Hai tiếng nữa anh có chương trình radio phải tham gia, còn sớm mà mình cứ ra sông Hàn đi." -Anh nhìn cô cười hiền.


"Sao lại muốn ra đó? Chẳng phải em nói khi nào có chuyện cần suy nghĩ thì mới ra đó sao, có chuyện gì à?" – Một tay lái xe, một tay anh nắm nhẹ bàn tay nhỏ bé của cô, tiếng nhạc nhẹ nhàng làm cho không khí trầm lại, rõ ràng anh biết cô đang suy nghĩ một vài thứ trong đầu.


"Tự nhiên thấy muốn vậy thôi, gặp Soo làm em nhớ ba mẹ quá, mà còn lâu mới đến ngày lễ để được nghỉ về nhà." - Cô phụng phịu, những suy nghĩ trong đầu hỗn loạn, có điều muốn biết nhưng không biết làm sao để bắt đầu câu chuyện, liệu anh thật sự đã qua San Francisco chỉ vì nhớ cô.


"Bữa nào anh rảnh mấy bữa cuối tuần rồi anh chở em về đâu cần đến ngày lễ, mà hồi đó em đi một lượt tám năm không về em không nhớ ba mẹ sao?" - Cô cười nhẹ, nghe giọng anh kì kì sao đó, cứ mỗi lần nói đến chuyện này, cô cảm thấy anh lại dạt dào cảm xúc cả về giọng nói lẫn khuôn mặt.


"Ba mẹ lâu lâu cũng qua đó thăm em mà, tại em lo học dồn để hết cử nhân còn học lên thạc sĩ nữa, chứ đợi học từ từ thì bây giờ cũng chưa xong đâu."


"Vậy tám năm em không về lần nào là một điều tốt sao?" - Anh nói một cách khó khăn, cô biết khoảng thời gian đó tồi tệ đối với anh đến mức nào.


"Chứ sao nữa. Hè, hay bất cứ kỳ nghỉ nào em đều ở lại học cả, để có thể tốt nghiệp sớm còn về, nếu chỉ học đại học không thì nhanh nhưng em không muốn dừng lại ở đó nên học thêm hệ sau đại học nữa."


"Vậy từ đầu em đã quyết định học xong sớm để về đây sao? Vậy mà thằng nhóc Soo cứ nói là em muốn ở lại bên đó công tác, làm anh sợ thấy mồ." - Như bắt thóp được cô, anh quay hẳn sang nhìn cô nói, không thèm ngắm dòng sông phía trước nữa.


"Ừ thì đó đã từng là ước mơ của em nhưng lớn lên lại có một số chuyện xảy ra làm em không muốn như thế nữa." - Cô muốn đổi sang chủ đề khác, tại sao thay đổi ước mơ tự cô cũng không rõ nữa, chỉ biết có cái gì đó trong lòng cứ thôi thúc cô học xong phải trở về, đã từng rất thích tất cả mọi thứ về nước Mỹ nhưng cuối cùng cô lại chọn làm thứ mình muốn thay vì ý thích lâu nay – là trở về, việc làm ở Mỹ không phải là khó kiếm, nhớ gia đình, đó cũng chẳng phải là lý do chính, cái sự thật trong lòng thiệt khó dò tìm, cứ mờ mờ ảo ảo, riết rồi cô cũng không muốn biết nữa, cho đến cái ngày gặp lại, hình ảnh Kim Taeyeon ôm chầm lấy cô khóc, van lơn cô ở lại tại nhà tang lễ ngày đó như một luồng ánh sáng chói chang rọi thẳng vào cái mớ bòng bong tối thui trong lòng cô và lúc đó cô cảm thấy mình thật sự quái gở khi nghĩ cái sự thật đó là do anh, còn bây giờ thì cô chỉ biết rằng cô thật sự muốn đổi chủ đề khác.


"Nếu có cơ hội anh nên đến trường em tham quan đi, cực kì đẹp luôn, anh đến được những thành phố nào của Mỹ rồi?"


"L.A, New York .. hết rồi." - Với tay bật cái đèn trong xe, vì ánh sáng trong xe khá mờ nên cô không thể nhìn thấy rõ mắt anh lúc này. Những gì Soo nói lúc nãy, cứ lởn vởn trong tâm trí cô mãi, và cô muốn biết được sự thật, anh thật là đã qua đó vì cô sao?


"Vậy là chưa qua San Francisco hả? Vậy sao anh biết ở đó không lạnh bằng Seoul?" - Cô hỏi một cách nghi ngờ - "Hôm bữa anh chẳng nói thế còn gì?" – Đừng nói là anh biết vì có liên quan đến em nha.


"Anh chỉ biết vậy thôi, Soo có lần nói bên đó không lạnh và rất hay có nắng nên anh biết." - Anh nói một cách trơn tru.

"Vì có biển nên thế, anh nên đến một lần, ở đó thực sự rất đẹp."

"Anh biết." - Taeyeon nói rồi mỉm cười một cách bí ẩn.

Vì cái bĩu môi mà cô lỡ mất nụ cười khoái trá của anh, lúc mới nghe Soo nói thì cô bất ngờ rồi cảm động, giờ biết mình cảm động hụt tự nhiên trong lòng trống rỗng và bực bội vô cùng, cũng chẳng phải lỗi của anh, chỉ biết bĩu môi, nhăn mặt bày tỏ cảm xúc, thế mà lại làm ai đó ngồi bên càng khoái chí.


"Tự nhiên em muốn đi xem phim quá, lâu lắm rồi em chưa đến rạp phim, anh muốn đi không?"

"Em rủ anh hả?" - Taeyeon có lẽ ngạc nhiên vì cô chủ động hẹn nó đi chơi, đây là lần đầu tiên cô chủ động như thế, lại là một nơi công cộng nữa chứ, Tiffany biết rõ là hẹn hò ở những nơi như thế là không được mà.


"Anh không muốn sao?" - Cô trợn mắt không thèm giấu vẻ ngạc nhiên và thất vọng khi nhận được phản ứng không như mong muốn, cô không hề nghĩ tới câu trả lời này, cứ tưởng là anh sẽ vui vẻ mà nhận lời chứ.


"Là nơi công cộng đó Fany, em không sợ người ta bắt gặp khi thấy đi cùng với anh sao?"


"Thì mình đi lúc khuya, ý em là sau chương trình radio của anh kìa, đội thêm nón và đeo kính vào thì được mà, em thấy người ta hay làm vậy."

"Thấy ai?" - Ngước mặt lên Taeyeon hỏi một cách thích thú.

"Thì em lên mạng nghiên cứu, người ta nói nghệ sĩ hay dùng cách như vậy."

"Mà tại sao em lại nghiên cứu mấy thứ như thế? Chẳng lẽ em muốn..."

"Muốn gì? Em chỉ muốn đi coi phim nên rủ anh, anh không đi thì thôi, em chẳng thèm đi nữa." - Mặt Tiffany đỏ bừng lên, người ta đã chủ động thế mà còn hỏi.

"Sao lại không đi, anh chỉ sợ khó xử cho em khi bị người ta bắt gặp thôi."

"...Em không ...quan tâm mấy thứ như vậy đâu." - Tiffany quay mặt nhìn ra ngoài khi nói như thế, còn tên ngốc kia thì cứ đực mặt ra, đèn xanh cô bật sẵn, xe còn không chịu chạy thì cô biết làm sao bây giờ, nghĩ vậy Tiffany nở nụ cười nhăn nhó cho chính mình.


***


"Nút này là nghe nhạc, còn bên đây là coi TV, vậy cái nút radio ở đâu ta?" - Tiffany nói, nhớ lại những gì anh chỉ cô lúc nãy, vì sợ cô chán nên Taeyeon chỉ cô mọi phương tiện giải trí anh có thể nghĩ ra được.

"Xin chào mừng các bạn đến với Chin Chin radio và người bạn đồng hành của chúng ta đêm nay là chàng ca sĩ điển trai Kim Taeyeon."

"Xin chào các bạn, tôi là Kim Taeyeon."


Cô thở phào khi nghe được giọng nói của anh phát ra từ dàn âm thanh trong chiếc xe hơi, cầm lấy Ipad của Taeyeon cô sẽ vừa nghe radio vừa giọc chiếc máy này.


[From Fany] Cho em cái pass Ipad của anh với, cho người ta chơi mà khóa mật mã là sao?

Cứ nghĩ nhắn tin cho anh một lúc mới thấy trả lời vì tiếng Taeyeon nói không ngừng nghỉ trên radio nhưng sau đó vài giây thì đã có tiếng chuông báo tin nhắn tới.


[From Taeyeon] 4856.


"Kim Taeyeon anh thật sự không phải là loại người lãng mạn gì hết" - Trong lúc chờ tin anh trả lời, Tiffany đã 'mặt dày' đoán mật mã bằng cách nhập ngày sinh của mình vào, rốt cuộc là chẳng thấy cái máy có phản ứng gì, thất vọng thì ít, quê độ thì nhiều cuối cùng trả thù bằng cách quy kết cho Kim Taeyeon người đã sến rện gửi hoa hằng ngày cho cô là một gã không biết lãng mạn là gì.


"4856 – Chẳng có ý nghĩa gì cả." - Không có ai kế bên nhưng Tiffany vẫn ngượng đến đỏ cả mặt. Sau khi mật khẩu được xác nhận thì màn hình chính hiện lên chi chít các loại games và chương trình khác nhau nhưng cái làm cô sững người, bất động cả vài giây là tấm hình của mình đang cười rất tươi đằng sau những biểu tượng chằng chịt đó.


"Sao lại có tấm này nhỉ?" - Khuôn mặt đang nhăn nhó khó chịu vì sự quá tự tin lúc nãy từ từ giãn ra và để lộ một nụ cười dễ thương, bất ngờ vì anh để hình cô còn ngạc nhiên hơn vì đó là tấm hình từ rất lâu rồi, cô chụp tấm hình trắng đen này lâu lắm rồi, chính xác lúc nào thì cô cũng không nhớ nữa. Cái mặt đỏ lúc nãy vẫn còn nhưng bây giờ lại biểu lộ cho sự ngương ngùng hài lòng, Tiffany quyết định rút bỏ đi hoàn toàn suy nghĩ "Kim Taeyeon là một con người không biết lãng mạn đó." và không phàn nàn gì nữa hết.


Dạo gần đây Tiffany hay có suy nghĩ rằng mình đã thay đổi khá nhiều, cô tự cảm thấy mình yêu đời hơn, dễ vui dễ buồn và hình như có chiều hướng đang đáng yêu hóa, không giống như phong cách mà cô muốn mình sẽ trở thành, giọng của cô theo như Kim Taeyeon nói là tự nhiên nâng lên một vài nốt và rất thường xuyên sử dụng aegyo trong giao tiếp. Bị nói như thế thì bản thân cô cũng chú ý và tự nhận thấy là tất cả mọi thứ đều đúng, lúc đầu cô còn chú ý kìm chế bản thân để giọng nói bình thường nhưng rốt cuộc sau một hồi mọi thứ đâu lại vào đấy từ lúc nào cô không hề hay biết, đem chuyện này nói với hai người bạn thân ở bệnh viện rốt cuộc lại bị chọc đến gần hai ngày.

~FLASHBACK~

"Hai người có thấy dạo này em cư xử có gì khác thường không? Giọng em vẫn bình thường mà đúng không?"

"Giọng sếp bị sao hả? Vẫn bình thường mà?"- Eunmi ngậm trong miệng cây ống hút, vừa uống nước vừa nói.

"Ừ, có gì đâu." - Chị Heeyoung cũng thêm vào.

"Vậy mà có người nói giọng em ... không bình thường." - Đang định thuật lại nguyên văn là giọng em nghe đáng yêu nhưng thấy không ổn nên cô đổi lại là không bình thường.

"Ai? Mercedes man hả?" - Chị Heeyoung nói rồi bắt đầu cười ha hả, kể từ ngày thấy chiếc xe xám bạc đến rước cô, họ không còn chọc cô với bất cứ bác sĩ nào trong viện nữa mà quy hết cho chủ nhân chiếc xe đó – Mercedes man, nếu cô đang ăn cơm mà có điện thoại thì là của Mercedes man, nếu ngồi không ngẩn ngơ nhìn mây ngắm gió là nhớ Mercedes man, về sớm là do phải đi chơi với Mercedes man, tâm trạng có chút khó chịu là do Mercedes man gây ra ... đối với họ tất cả mọi thứ về cô đều liên quan đến người đàn ông đó, giống như bây giờ có người nói giọng cô bất bình thường, có thể là bất cứ ai trên cuộc đời này nhưng với họ luôn luôn là Mercedes man.

"Khô... không phải đâu .. là người khác." - Dù đúng thì cô cũng không thể nói ra được.


"Chị Heeyoung vậy là đúng rồi đó, mọi lần chúng ta nói chị ấy luôn mặc kệ mà lần này lại phủ nhận, thật đáng ngờ." - Eunmi hưng phấn đứng dậy nói lớn rồi hai chị em họ lại còn hi-fight với nhau nữa - "Nhìn mặt sếp kìa, trời ơi đỏ quá."


Dù cho Eunmi nói thật hay giả thì Tiffany cũng lập tức giấu mặt trong lòng bàn tay mình, không còn cách nào khác cô đành thú nhận và kể hết mọi chuyện với hai người chị em của mình và tất nhiên là tên của Mercedes man không hề được đề cập tới.


"Chị sẽ cho em câu trả lời dựa vào kinh nghiệm của chị, chỉ hai chữ thôi." - Chị Heeyoung đột nhiên nghiêm túc đến lạ, mặt dù vẫn là vừa nói vừa ăn hàng.

"Hai chữ gì?" - Tiffany cũng nghiêm túc hỏi lại.

"Yêu rồi?" - Cô nhóc Eunmi trợ lý ngồi tựa cằm vào chai nước nhướn mày đoán, sau lại nhận được nụ cười hài lòng của chị Heeyoung thì họ lại hi-fight với nhau.

"Đúng ... em yêu rồi."

"Ghê thật, có một chuyện tình lãng mạn vậy mà sếp giấu nhá, càng ngày em càng tò mò về Mecerdes man, vừa lãng mạn, chung tình lại giàu có, chị đúng là ... ghê thật."


Trong khi hai người kia cứ luyên thuyên bàn tán, chọc ghẹo cô thì Tiffany một mình tiếp nhận và đang mã hóa cái dữ liệu mình mới vừa nhận được, 'yêu rồi sao?' không phải cô chưa từng yêu và chưa từng biết cái cảm giác yêu đương đó là gì vậy tại sao chính bản thân cô lại không nhận ra chỉ đến khi để người khác đề cập đến cô mới xét lại chính mình, cô yêu Kim Taeyeon, cô không thấy lạ nhưng từ lúc nào cơ chứ?


"Không tin à? Những thứ như giọng nói đáng yêu hay aegyo thì chị không biết, những thứ đó thông thường một cô gái đang yêu chỉ thể hiện cho bạn trai thôi nhưng còn những thứ khác chị và mọi người xung quanh đều có thể cảm nhận được, em dạo này khác lắm, bây giờ nghĩ lại rõ ràng là biểu hiện của một cô gái đang yêu : nụ cười của em nhiều hơn, tươi hơn, ánh mắt sáng và long lanh hơn, dung nhan thì ngày càng xinh đẹp, duyên dáng hơn rất khó cưỡng lại được." - Nghiêm túc một hồi thì chị cô cũng lại đùa giỡn như trước.


"Không phải như thế .... Không, em cũng không rõ nữa, cũng không phải là em chưa yêu bao giờ sao lần này lại không nhận ra được chứ."

"Những cuộc tình trong một đời người không bao giờ giống nhau đâu em gái à, ngưỡng mộ rồi yêu hay từ tình bạn thành tình yêu và bị chinh phục rồi yêu không cái nào giống cái nào hết, bắt đầu khác thì quá trình cũng khác, tuy chúng đều đi về một đích duy nhất, yêu."


"Lần này thì rửa đi sếp nhá, rửa bồ đi."


~END FLASHBACK~


Dù biết là vậy, nhưng Tiffany cũng không muốn mang tiếng là cọc đi tìm trâu nên cứ liên tục ra tín hiệu cho con trâu đó ghé vào, nhưng con trâu ngốc của cô hình như vẫn chưa nhìn thấy và cứ thế mà lơ cô thôi.


Theo nguyên tắc không nên xài quá lâu một cái gì đó Tiffany đưa máy lên rồi tự chụp một vài tấm mới theo kiểu khác nhau, rồi lựa một tấm vừa ý nhất thay mới màn hình nền cho anh. Vặn to âm thanh lên một chút, chương trình của Taeyeon đã trở lại sau mấy cái quảng cáo gì đó cô cũng không để ý nữa, Taeyeon nói chương trình cũng không kéo dài lắm, khoảng một tiếng là xong.

***

"Này thằng nhóc kia chạy đi đâu nhanh thế?"

Từ lúc bước vào làng giải trí, Kim Taeyeon nổi tiếng là một đứa trẻ lễ phép, tất cả mọi người dù đó là ai thì cũng đều được nó chào hỏi một cách trân trọng, bước lên từ đáy của cuộc sống, nó học được bài học về sự tôn trọng người khác, là ai, làm gì, dung mạo ra sao đều đáng được chào hỏi một cách tốt nhất. Thế mà hôm nay, ngay khi vừa kết thúc chương trình radio thì nó chỉ gật đầu chào tất cả mọi người trong một câu rồi biến mất ngay cuối hành lang.


"Cám ơn tất cả mọi người, mọi người vất vả rồi."


"Này quản lý Lee, cậu ta sao thế ? Không phải là hai người cùng về sao hay là lại đau bụng gì rồi chạy đi đấy?" - Anh MC chương trình muốn cùng đi uống vài ly với bọn họ nhưng chưa gì Kim Taeyeon đã chạy mất, kinh ngạc hỏi quản lý của cậu.


"Không phải đâu, bụng nó tốt lắm với lại đau bụng thì nhìn cái mặt là biết liền à." - Anh quản lý lên tiếng bênh vực - "Hôm nay cậu ấy tự lái xe đến, nói với em là đi ăn với người anh em gì dưới Jeonju lên rồi tới thẳng đây luôn."


"Mà thằng nhóc ấy dạo này lạ lắm nhá, anh nghe nói nó có người yêu rồi hả? Nói thật đi cậu biết gì không?" - Hai người tự nhiên nhỏ giọng lại, đi ra một góc phòng nói chuyện.


"Dạo gần đây, cũng có một vài tin đồn, nhỏ thôi, không có gì đặt biệt, chưa đánh động gì tới báo chí. Mà em nghĩ thằng nhóc đó chắc cũng muốn có bạn gái, hôm bữa nó còn hỏi bóng hỏi gió em nữa mà."

"Vậy sao?"

***

"Coi phim gì em?"

"Chưa biết nữa, hay là để em lên mạng coi có gì hay?"

"Ừm, ý kiến của anh là không có ý kiến gì hết, miễn em thích là được."


"Hay quá ha." - Cô nói nhìn anh cười, dẫu vậy cô rất vui với sự chiều chuộng của anh - "Nè đẹp không?" - Lấy tấm hình mình mới chụp trong Ipad cô đem khoe anh - "Em chụp cho anh đó? Mà anh lấy đâu ra mấy tấm hình hồi đó của em vậy?"


"Soo cho anh hồi đó lâu lắm rồi, một bộ sưu tập luôn, tấm nào của em anh cũng có hết."


"Gì chứ? Anh đừng có mà xạo." - Từ nhỏ đến giờ Tiffany không biết mình thật sự đã chụp bao nhiêu tấm hình, album lúc nhỏ xíu cũng khoảng hai cuốn to còn đến khi lớn thì cô không rửa ra nữa, chỉ lưu lại trong máy tính, mỗi lần hứng lên coi lại thì cũng mất hết một buổi. Mà cái thằng em cô, việc tốt chẳng làm tại sao lại đưa hình cô cho Taeyeon như thế chứ.


"Anh không để ở đây đâu, anh giấu ở nhà, lâu lâu lấy ra coi vui lắm, nhớ cái tấm em bận áo len màu đỏ lúc nhỏ chụp ở cái tượng đá ông địa không, tới bây giờ nhớ lại anh lại không thể nhịn được cười, Tiffany của anh sáng tạo tuyệt vời, làm sao em có thể pose hình chuẩn như thế chứ?"


"A...." - Tiffany ngây người ra một lúc rồi hét lớn, bên cạnh vẫn còn tiếng cười giòn không nhịn được của Taeyeon, không thể nào... làm sao tên khốn Sooyoung đó có thể bán đứng cô như vậy, không chị em hay máu mủ gì hết, Tiffany thề là phải giết đứa em của mình. Khuôn mặt vẫn giấu trong hai bàn tay, cô cảm thấy xấu hổ vô cùng khi mà anh có thể xem những tấm hình như thế của cô, còn đâu là hình tượng đẹp đẽ nữa chứ, chính cô thật sự chưa bao giờ có thể hiểu tại sao mình lại chụp một tấm hình như thế, cô sẽ không bao giờ tự vạch cái bụng hơi béo của mình lên, ưỡn ra, tạo kiểu y như tượng ông địa kế bên rồi chụp hình ngay thanh thiên bạch nhật như thế, lần đầu tiên nhìn thấy nó, cô đã khăng khăng phủ nhận sự hiện diện của mình trong đó, "Thứ nhất bụng con không béo như thế, đúng là hồi nhỏ con hơi tròn trĩnh nhưng không đến mức như thế, thứ hai là con không bao giờ lại làm mấy cái chuyện đáng xấu hổ như thế"... cứ vậy những nỗ lực ngang bướng đó dần dần trở nên bất lực khi chẳng ai nghe theo cô, chính mẹ cô còn nói "Con bị sao thế, chứ con nghĩ đó là ai, là ai để ba mẹ chụp tấm hình đó lại rồi giữ nó trong đống hình hồi nhỏ của con suốt mười năm nay, mẹ còn nhớ lúc đó con vừa mới ăn xong, cái bụng to như cái trống, cứ lẽo đẽo hỏi cái tượng đá đó là ai, con đã là làm cho cả đám đông cười ầm lên đó biết không?".


" ...Không được, về... đi về ... không phim phiếc gì hết ... đi về, em muốn đi về." - Sự khẩn khoản, nghiêm túc của Tiffany làm Taeyeon nín cười ngay tức khắc, ngay khi nghe cô nói như thế, hình như nó vừa lỡ lời trêu chọc cô hơi quá thì phải, chỉ tính chọc cô một lúc cho vui nhưng không biết kìm lại làm cho cô giận thế này.


"Fany à, anh xin lỗi, không giỡn nữa ... anh xin lỗi, mình đi tiếp ha, cũng sắp đến rồi." - Nhân lúc đèn đỏ, Taeyeon quay sang vỗ nhẹ cánh tay cô, nó tính nói nó thấy trông cô dễ thương mà, nhưng lại suy nghĩ lúc này tốt nhất không nên đề cập đến tấm hình đó với cô, là con gái rất nhạy cảm về những thứ đó, tự trách tại sao nó lại vô ý như thế.


"Anh xin lỗi, chọc em là anh sai, đừng như thế nữa, lần đầu tiên mình mới có cơ hội đi coi phim chung mà, đi đi em." - Tiffany sau một lúc nghe Taeyeon năn nỉ cũng dịu lại, rõ ràng là do cô xấu hổ nên mới cư xử như thế mà Taeyeon lại nhận hết lỗi về mình, nên trong lòng cũng có chút cảm thấy có lỗi.


"Đi đi em, chuẩn bị hết rồi không đi uổng lắm, biết bao giờ hai đứa mình mới có một ngày rảnh rỗi chung thế này."


"Ừm..." - Không biết nói gì Tiffany chỉ ừ hử nhẹ trong họng rồi gật đầu đồng ý, hai má vẫn còn hồng hào vì xấu hổ.

***

"Phim hay quá anh ha, lâu lắm rồi em mới được coi một bộ phim mắc cười và hay đến như vậy." - Tiffany nhún nhảy trong xe nói, coi phim xong tâm trạng của cô thay đổi hẳn.


"Lần sau có phim mới anh lại đưa em đi coi nữa." - Thấy cô vui như vậy Taeyeon cũng vui theo.


"Anh biết không lúc còn ở Mỹ em có một người bạn, phải nói là cực kỳ ghiền coi phim, phim nào cũng đi coi, mà không lúc nào chịu đi một mình nên hồi trước phim nào hình như em cũng biết cả."


"Là bạn thân của em hả?"


"Ừm, thân nhưng không phải bạn thân nhất, bạn em rất dễ thương, về đây em nhớ nhất là họ."


"Bạn thân nhất của em là người Hàn hay người Mỹ?"


"Bạn thân nhất là người Hàn, nhà ngoại cậu ấy ở Seoul còn phía nhà nội vẫn còn ở Mỹ nên định cư bên bển, nếu có cơ hội em nhất định sẽ giới thiệu anh với cậu ấy mà chỉ có anh chưa biết họ thôi chứ em đã nói cho bạn thân nhất của em về anh rồi đó."


"Nói gì? Nói anh là bạn trai của em hả?" - Mạnh bạo tiến sát người về phía Tiffany, Taeyeon mạnh miệng hỏi, từ lúc nói với cô là nó sẽ chờ đến khi cô toàn tâm toàn ý thích nó thì Taeyeon chưa bao giờ đề cập đến vấn đề bạn trai bạn gái này. Về đến khu căn hộ của Tiffany từ nãy đến giờ nhưng cả hai vẫn ngồi trong xe trò chuyện vui vẻ với nhau, tận dụng không khí thoải mái này Taeyeon quyết định bây giờ là lúc đưa mối quan hệ của cả hai lên một bước mới.


"Anh nói gì vậy? Em chỉ nói là em quen một người nổi tiếng như anh thôi, cậu ấy nói bên đó anh cũng có nhiều fans lắm đó." - Những gì Taeyeon nói không sai, Tiffany rõ ràng giới thiệu Taeyeon là bạn trai cho cô bạn mình, vậy mà trước mặt anh lại phủ nhận như thế.


Trước khuôn mặt đỏ ửng vì mắc cỡ và những hành động ngại ngùng của Tiffany, Taeyeon dường như không còn kiềm chế được đưa bàn tay to lớn lên vuốt nhẹ khuôn mặt cô, ngón tay cái di chuyển nhẹ trên chiếc má bầu bĩnh, mềm mại. Taeyeon giữ chặt khuôn mặt cô lại, khóa mắt với mình khi thấy cô có ý định cúi gằm xuống tránh đi ánh nhìn đầy cảm xúc của nó, cứ giữ như vậy, không ai nói một lời nào cả hai im lặng nhìn ngắm đối phương ở một khoảng cách gần như thế. Taeyeon biết mình đã lôi kéo được cô khi không cần phải lấy bàn tay giữ yên khuôn mặt cô nhìn nó, mà thay vào đó chúng di chuyển theo ánh mắt của cậu, từ má sang chiếc mũi dễ thương lên đến cái trán cao, đôi mắt hút hồn và cuối cùng dừng lại ở bờ môi đỏ đang run nhẹ.


Tiffany cảm nhận được cả thân người mình run lên bần bật khi bờ môi của anh chạm nhẹ lên môi cô, giống như có một luồng điện mạnh từ bờ môi ấy chuyển sang môi cô rồi từ đó chạy dọc khắp người mình vậy, cô luống cuống làm rớt luôn hộp bắp rang mà bàn tay cô bấu víu vô từ nãy đến giờ. Không di chuyển, không mơn trớn hai làn môi cứ như thế chạm vào và để yên như vậy, người nắm thế chủ động là Taeyeon cũng đã cứng đờ cả người, tình cảm của anh dành cho cô quá nhiều, lại là lần đầu tiên gần gũi thế này nên ngây cả người đi âu cũng là điều dễ hiểu.


"Thả lõng đi anh." - Lấy hai bàn tay vuốt nhẹ khuôn mặt anh cùng lúc di chuyển bờ môi của mình, cô lên tiếng nói nhẹ đầy yêu thương, sau đó lại chạm vào môi anh một cái rồi kéo anh ôm vào lòng.


"Em đồng ý, mình hẹn hò chính thức đi."

•••

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com