Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Thu

《Thu》
Tác giả: 抓鹅大师
Editor: D
--

"Mùa thu cuối cùng cũng đến rồi, gió cũng dần dần mang hương vị mùa thu."

"Mùi vị của nó như thế nào?"

"Mùi ngô nướng, khoai lang nướng, hạt dẻ nướng."

Đường phố ồn ào, đoàn người hối hả náo nhiệt, Tôn Nhuế ngồi trên ghế đá trước cửa, yên lặng suy nghĩ điều gì đó.

Một năm bốn mùa, xuân hạ thu đông, cô ấy thích nhất là mùa thu, có lẽ vì nhiệt huyết của niên thiếu đã phai nhạt, hoặc cũng có thể là vì một mùa thu nào đó trong quá khứ, mà cô đang hoài niệm.

Tôn Nhuế cảm thấy, mùa thu là mùi của gỗ mục, còn có tiếng cót két khi bước lên những cầu thang gỗ, tiếng lá xào xạc dưới lòng bàn chân. Nếu ngửi một cách cẩn thận, sẽ thấy có mùi chăn ga gối đệm và trang sách đã cũ kỹ, luôn khiến con người ta tràn ngập trong ký ức đã qua rất lâu, luôn làm cho mọi người cảm thấy, ah, thật đáng tiếc. Ngẩng đầu lên là ánh sáng ấm áp, chữa lành mà không chói lóa. Tôn Nhuế thích ra ngoài đi dạo trong ánh nắng như thế này, đi vào khu rừng xanh xa thành phố, đắm mình trong ánh nắng. Có lẽ là bởi vì trước đây khi bị bệnh nhưng không thích đến bệnh viện, hoặc có thể là vì mỗi khi làm việc đều khiến bản thân làm đến khi thật mệt mỏi, vì vậy mà ký ức của cô ấy đã phai mờ đi rất nhiều. Mặc dù hiện tại chỉ mới 29 tuổi, nhưng đã quên rất nhiều chuyện trong quá khứ. Sau khi rút khỏi giới giải trí, cô ấy về quê nhà mở quán cà phê, tuy không thích uống, nhưng ở đây rất yên tĩnh. Cô ấy quên mất lý do tại sao mình rời đoàn, chỉ biết rằng hiện tại cô ấy đang làm rất tốt.

Tôn Nhuế mỗi ngày đều đợi một nữ nhân tên Khổng Tiếu Ngâm, cùng nàng đi dạo trong rừng, nhưng cả hai người không giao tiếp nhiều. Nhưng sau một thời gian dài, dù là mỗi ngày chỉ nói một câu, cũng đã gần như biết rõ. Tôn Nhuế mỗi khi nhìn thấy nàng, trong lòng đều cảm thấy rất an tâm, bất kể ngày hôm đó phát sinh chuyện gì, đều sẽ vì nụ cười của Khổng Tiếu Ngâm mà tan thành mây khói. Nếu như nhiệt huyết yêu thích của người thiếu niên dâng trào, thì cô ấy thích, an ổn và kín đáo, giống như lần đầu tiên họ gặp nhau vào tháng mười mùa thu vàng kim tại khu vườn, những chiếc lá chồng chất ẩn đi khuôn mặt ửng hồng của cô.

Tôn Nhuế chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh, bởi vì cô cảm thấy, bầu bạn mới chính là lời tỏ tình dài nhất. Nhưng cô ấy không biết rằng, Khổng Tiếu Ngâm vào lần đầu tiên họ gặp mặt, đã thấy rung động. Nàng nhìn Tôn Nhuế thất thần, luôn mỉm cười khi cô nhìn những chiếc lá rơi, có lẽ vì áp lực tuổi tác, nên nàng kìm nén ý muốn khơi gợi trong lòng Tôn Nhuế, ám luyến song hành, có lẽ rất cay đắng, nhưng, có thể ở bên cạnh đối phương. Và quan hệ của hai người cũng đã bên cạnh đối phương hết ngã này đến ngã khác.

"Ah, cuối cùng mùa thu lại đến rồi, ngay cả gió cũng mang hương vị mùa thu."

—— "Hương vị của mùa thu? Là gì?"

"Mùi ngô nướng, khoai lang nướng, hạt dẻ nướng."

“Ngô nướng?” Tôn Nhuế đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, mỉm cười nắm tay nàng chạy.

"Em biết nơi có ngô nướng, đưa chị tới đó."

Khổng Tiếu Ngâm đã bị cô ấy kéo đi như vậy. Thời điểm đó, có thể cảm thấy bản thân không thể tưởng tượng nổi, dù sao thì bản thân cũng đã ngoài 30 tuổi rồi, loại hành động truy phong này, chỉ làm qua khi còn trẻ.

Hai bàn tay đan vào nhau, hai trái tim dâng lên... Nó giống như, mặt biển yên ả, bắt đầu gợn sóng.

Tôn Nhuế đưa Khổng Tiếu Ngâm đến cửa cửa hàng của mình và nói, "Cửa hàng của em có ngô nướng, đi thôi?"

Khổng Tiếu Ngâm chỉ vào cửa hàng, nói "Tiệm cà phê?"

"Ừm."

Khổng Tiếu Ngâm nhìn nụ cười của Tôn Nhuế, bất giác mỉm cười, "Lại đây, xem xem."

Tôn Nhuế đưa nàng vào, để nàng ngồi đó đợi, rồi cô tự tay nướng ngô. Trên thực tế, cửa hàng của cô không có thứ đó. Chỉ nghĩ rằng trong nhà vừa hay có ngô và trong cửa hàng có máy móc, tại sao không thử xem?

Khổng Tiếu Ngâm ngồi trên ghế, chống hai tay lên mặt, nhìn xe bên ngoài. Nghiền qua lá rơi rụng, chợt nghĩ đến hành động vừa rồi của hai người, ngây ngô cười.

Mười phút sau, Tôn Nhuế bưng một đĩa ngô nướng đến, mùi thơm của ngô làm gián đoạn Khổng Tiếu Ngâm. Nàng quay đầu lại nhìn Tôn Nhuế đi ra, lập tức cười nói: "Sao nhanh vậy?"

"Ừm, chị nếm thử."

Tôn Nhuế đặt đĩa lên bàn tiến đến ngồi phía đối diện, hai người ngồi bên cửa sổ, gặm ngô trên tay, cùng nhau nếm thử hương vị của mùa thu, cùng chiêm ngưỡng cảnh sắc mùa thu, gặp nhau mùa thu.

Thật sự rất đơn giản để níu kéo mối quan hệ giữa hai người, đôi khi chỉ cần một lần vô tình nắm tay.

Mối quan hệ của hai người sau đó càng trở nên thoải mái hơn, dù bọn họ hiện tại ở bên nhau không nói chuyện, cũng không cảm thấy ngượng ngùng, ngược lại còn khiến hai người tận hưởng khoảng thời gian bên nhau. Khổng Tiếu Ngâm thường đến cửa hàng để tìm cô, hai người sẽ nói về chuyện riêng của bản thân. Có một lần, Tôn Nhuế nói rằng chân của cô ấy nhấc lên thực không thuận tiện, nhưng lại quên mất lý do tại sao lại như vậy, có thể khi còn nhỏ cô ấy đã bị ngã lúc đi xe đạp. Cô ấy còn nói đùa rằng có thể bản thân đã bước vào hàng người cao tuổi sớm, luôn không thể nhớ về quá khứ trước đây. Khổng Tiếu Ngâm sau khi nghe xong, ánh mắt liền trở nên ảm đạm, nói: “Là như vậy sao?” Giọng nói của nàng rất nhỏ, nhỏ đến mức bản thân cũng không thể nghe thấy.

Bọn họ sẽ cùng nhau đi xem phim, ăn uống, đến thư viện đọc sách. Thời gian của họ không bị giới hạn bởi mùa thu. Khổng Tiếu Ngâm phát hiện rằng bọn họ càng thân thiết với nhau bản thân nàng càng muốn gặp cô ấy, nhưng nàng luôn thấy ngại vì nhiều lý do, cuối cùng chỉ hỏi một câu: "Tại sao, đã sống nhiều năm như vậy, em đã từng yêu đương chưa?"

Tôn Nhuế cau mày, suy nghĩ một chút, nói: "Không biết, có lẽ là không có, em, nhớ không ra."

Khi Khổng Tiếu Ngâm nghe đến đây, nét mặt liền thay đổi, nói "Chưa từng nói qua, cũng bình thường."

Khổng Tiếu Ngâm chưa bao giờ hỏi Tôn Nhuế tại sao lại quên đi quá khứ trước đây, bởi vì ... không có lý do.

Tôn Nhuế nhiều lần muốn hỏi nàng có thích mình không, cô không ngốc, có thể nhìn ra tâm ý của nàng, nhưng cô không muốn nói, bởi vì trong lòng cô, luôn có thứ gì đó, có một cảm giác, như chặn cô lại.

Không biết đã suy nghĩ bao lâu, tự thuyết phục bản thân bao nhiêu lần, Tôn Nhuế quyết định, tỏ tình với nàng. Cô mặc trang phục của một con ngỗng lớn, sớm đã chờ ở địa điểm đã hẹn.

Nhân vật chính đến muộn, Tôn Nhuế trốn trong trang phục hóa trang, không thể chờ đợi được để tiến về phía trước, trao cho nàng một bông hồng. Khi Khổng Tiếu Ngâm vẫn còn đang chìm đắm trong những kinh hỉ không ngờ, Tôn Nhuế đã tháo đầu hóa trang. Nhưng khi Khổng Tiếu Ngâm nhìn thấy Tôn Nhuế như thế này, bất giác cau mày, sau đó hoàn hồn, ngơ ngác nhìn Tôn Nhuế.

Tôn Nhuế cầm chiếc đầu hóa trang, cười nói: "Khổng Tiếu Ngâm, em thích ..."

"Không thể ..." Khổng Tiếu Ngâm ngắt lời cô, "Không thể, Tôn Nhuế."

"Tại sao? Chị rõ ràng là ..."

"Không được, Tôn Nhuế."

Tôn Nhuế nhìn cảnh tượng trước mặt, đột nhiên cảm thấy quen thuộc, sau đó, từng mảnh ký ức tràn về trong tâm trí cô, cơn đau đầu khiến cô quỳ trên mặt đất, đầu hóa trang rơi xuống một bên, cô không ngừng đánh vào đầu, cố gắng làm nó yên tĩnh một chút. Còn Khổng Tiếu Ngâm đứng đó, với vẻ mặt bình tĩnh.

Trong trí nhớ, bốn năm trước cô ấy cũng như thế này, bị Khổng Tiếu Ngâm từ chối, hơn hai tháng sau, liền nhận được tin Khổng Tiếu Ngâm kết hôn. Cho nên mới nói tuổi trẻ bốc đồng, tuổi trẻ nhiều tâm sự, Tôn Nhuế thậm chí chưa kịp nghĩ gì lập tức lái xe đi tìm Khổng Tiếu Ngâm, nhưng giữa đường, đã xảy ra tai nạn ô tô ...

Phải một lúc lâu sau, Tôn Nhuế mới bớt đau đầu, cô quỳ trên mặt đất, thở hổn hển. Khổng Tiếu Ngâm nhìn cô ấy như vậy, nước mắt liền rơi.

Nghẹn ngào nói,

"Tôn Nhuế, em ... vẫn sẽ đưa đưa chị về nhà chứ?"

"Sẽ ... không bao giờ thay đổi."

………

--
Thời tiết dạo này khiến người ta khó chịu, tâm trạng cũng bị ảnh hưởng không ít. Có người nói đôi khi quên đi mọi thứ là chuyện tốt nhưng có những thói quen, có những người không thể quên được. Trà vong xuyên còn được chọn là uống hay không nữa là...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com