Chương 1: Ký ức
Chỉ có mình tôi ở nhà tối thứ Sáu ngày hôm ấy. Chắc hẳn ai còn sống cũng đều biết tôi đang nói về thứ Sáu nào. Mọi người vẫn nhớ như in họ đã ở đâu và làm gì ngày hôm ấy, giống như việc bố mẹ tôi luôn nhớ về sự kiện ngày 11 tháng 9. Có điều, lần này mọi chuyện còn tồi tệ hơn rất nhiều . Cùng với nhau, chúng tôi đã vĩnh viễn mất đi thế giới cũ của mình, và trượt một mạch từ cái kén hiện đại đầy tiện nghi xuống vùng đất địa ngục nơi chúng tôi đang cư trú. Cái thế giới trước ngày thứ Sáu của trường học, điện thoại di động và tủ lạnh giờ đã biến thành thế giới hậu thứ Sáu của tro bụi, bóng tối và đói nghèo.
Ngày thứ Sáu hôm đó bắt đầu bình thường như bao ngày khác. Tôi cãi nhau với mẹ sau khi từ trường về. Nhưng chuyện đó cũng là bình thường, mẹ con tôi cãi nhau suốt ngày.Và luôn về những vấn đề muôn thuở: Các thói quen xấu của tôi, chuyện tôi thường xuyên thức khuya chơi điện tử, chuyện tôi hay vứt quần áo lung tung vương vãi trên sàn nhà tắm... Tôi vẫn nhớ hầu hết nọi dung cuộc cãi vã ngày hôm đó giữa mẹcon. Giờđây chúng ta là những tài sản quý giá nhất mà tôi vẫn còn gom góp và lưu giữ lại được về mẹ. Nếu bảo tôi đánh đổi cánh tay phải của mihf cho bọn ăn thịt người chỉ để được tranh cãi với mẹ một lần nữa tôi cũng sẵn sàng.
Trận cãi vã của chúng tôi liên quan đến một ngôi làng có tên Warren, thuộc tiểu bang Illinois. Gia đình bác tôi sống ở đó, trong một trang trại nhỏ gần công viên quốc gia Apple River Canyon. Lúc nghe mẹ thông bao cả nhà sẽ sang nhà bác chơi vào cuối tuần, Rebecca - cô em gái bướng bỉnh của tôi thiếu điều nhảy ra khỏi ghé vì sung sướng. Còn bố tôi, Vẫn với cái giọng thờ ơ thường ngày, lầm bầm nói " Nghe hay đấy, bà xã ". Vì thế việc tôi từ chỗi hkoong muốn đi đa mở đù cho cuộc đấu khẩu giữa hai mẹ con cho đến khi cả nhà đi mà không có tôi vào chiều thứ Sáu ngày hôm ấy.
Câu cuối cùng mẹ nói với tôi là "Tại sao chuyện gì con cũng phải chống đối mẹ đến cùng thế hả Alex?" Mẹ đứng cạnh cửa xe ô tô, mệt mỏi cùng gương mặt chán nản tới mức thê thảm. Nhưng rồi mẹ khẽ mỉm cười và dang hai tay ra như muốn ôm tôi. Nếu tôi biết rằng mình sẽ không bao giờ còn được cãi nhau với mẹ lần nào nữa, có lẽ tôi đã đáp lại. Có lẽ tôi sẽ bước tới ôm mẹ tha vì quay mặt đi.
Thành phố Cedar Falls, bang Iowa nơi tôi đang sống không phải quá xa hoa hay náo nhiệt gì nhưng nếu đem so với Warren thì nó không khác gì New York. Hơn nữa tôi còn có máy tính và bạn bè ở Cedar Falls. Trang trại của bác tôi chẳng có gì ngoài mấy con dê. Vừa hôi vừa bẩn. Nhất là đám dê đực, hôi không kém gì lũ chồn hôi. Tôi thà chết chứ không ở với chúng một giây phút nào.
Tôi sung sướng vẫy tay chào tạm biệt bố mẹ và em gái, trong lòng có chút bất ngờ vì đã thắng được mẹ lần này. Trước đây tôi cũng đã từng ở nhà một mình - dẫu gì tôi cũng sắp tròn 16 tuổi rồi. Nhưng được ở nhà một mình nguyên cả hai ngày cuối tuần như thế này thì đây là lần đầu tiên. Tôi có hơi thất vọng khi không nhận được bất kì lời cảnh cáo hay cấm đoán tiệc tùng nào từ mẹ. có lẽ bởi mẹ quá hiểu tôi và khả năng giao du của tôi. Giỏi lắm tôi cũng chỉ rủ được mấy đứa bạn đầu to mắt cận của mình đến nhà chơi điện tử, chứ bảo tôi tổ chức một bữa tiệc toàn trai xinh gái đẹp và rượu bia thì quả thật là điều không tưởng.
Tôi đứng nhìn theo xe của cả nhà cho đến khi khuất hẳn, sau đó đi vào nhà và lên gác. Nắng chiếu rọi vào cửa sổ phòng ngủ chói chang làm tôi phải giơ tay kéo kín rèm lại. Phòng tôi ngoài cái giường và tủ quần áo ra chỉ có đúng một cái bàn và cái giá sách bằng ngỗ thích to chình ình do bố tôi tự tay đóng từ vài năm trước. Tôi không có TV, thêm một chủ đề nữa mà hai mẹ con tôi từng tranh cãi với nhau, nhưng chí ít tôi vẫn còn một cái máy tính tốt. Giá sách của tôi chất đầy trò chơi điện tử, sách lịch sử và tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Có thể với nhiều người đó là lựa chọn không bình thường nhưng với tôi đó là lịch sử của quá khứ và tương lai.
Trong căn phòng này, thứ duy nhất thực sự có ý nghĩa đối với tôi có lẽ là cái khung kính trưng bày toàn bộ mười đai taekwon-do mà tôi từng đạt được: Bắt đầu từ trắng, vàng và da cam, kết thúc ở nâu, đỏ và đen. Tôi học taekwon-do từ năm năm tuổi nhưng phải đến lớp sáu - năm của những vụ ức hiếp và bắt nạt, theo kí ức của tôi - tôi mới dùng đến nó. Tôi cũng không chắc vì tôi lớn nhanh hay vì cuối cùng tôi cũng thực sự chuyên tâm rèn luyện - sau nhiều năm trời chỉ đi được buổi đực buổi cái - mà lâu nay không còn ai bắt nạt tôi nữa. Giờ có lẽ đám đai đó đã bị cháy rụi hoặc chôn vùi dưới lớp bụi tro - hoặc có thể là cả hai.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com