Chương 20
"Đồ đệ ngoan, ở nhà làm những gì vậy?"
"Ăn, ngủ."
"Ừm, tốt. Tự vỗ béo đi rồi khi nào về anh hầm."
"Cút!"
"Ha Ha Ha..."
"Công việc có biết làm không đó? Không biết gì thì hỏi em đi."
"Hứ, làm gì có chuyện thầy đi hỏi trò chứ."
"Anh mà làm hỏng việc đi, rồi về em cũng không dọn cho anh đâu."
Bên kia Tay cười hề hề, nói: "Em ít quan tâm chuyện công việc đi, anh có thể làm được mà. Ngược lại, nếu như em để anh biết em dám ra ngoài thông đồng với em gái nào thì anh sẽ cho em sống không nổi luôn."
New đỏ bừng mặt: "Ai thèm quản anh!"
Ngữ khí thẹn quá hoá giận đã xuất hiện, bình thường tiếp theo là thời cơ để đùa bỡn nhưng Tay lại không nói gì hết.
Cậu thấy không quen nên hỏi luôn: "Tay này, anh sao vậy? Bận đến ngu người luôn sao?"
"... Vớ vẩn! Anh đang phải làm việc của hai người đó!" Tay khoác lác không biết ngượng.
New kín đáo nhắc nhở: "Bình thường việc của hai người em vẫn làm được hết đó thôi..."
Tay ồ một tiếng dài, yên lặng một lúc, đột nhiên nói một câu không liên quan: "New này, anh chợt phát hiện ra là tính tình của em cũng không tệ."
"Giờ anh mới biết sao?" Cậu buồn cười: "Nếu như không tốt thì có thể bao dung mặc kệ anh hoành hành đến giờ sao!"
"Ờm... bất kể xảy ra chuyện gì, em cũng đừng giận anh nhá."
Cậu không hiểu gì hết: "Đang yên đang lành thì sao phải giận?"
Bên kia không nói gì.
"Này này này, đừng có mà doạ nhau chứ. Có phải anh đã làm gì có lỗi với em rồi giờ chột dạ không?"
"Đâu có."
"Em thấy có đấy." Cậu càng nghĩ càng nghi.
"Này, New! Anh gọi cho em là để nói chuyện tình cảm yêu đương, em đừng có hơi tý là ầm ĩ chứ!"
"Em thấy người hơi tý là ầm ĩ là anh mới đúng!"
"Còn lớn tiếng nữa là anh cúp máy đó."
Cậu vốn đang nóng, vừa nghe lời này liền giận không có chỗ phát tiết, cũng không nghĩ gì mà cúp máy luôn.
Ai sợ ai chứ! Chỉ có anh được uy hiếp còn tôi không được sao!
Nhất thời bùng nổ, sau mấy phút liền hối hận.
Nghĩ đến chuyện buổi sáng của bọn họ, một người thì đi làm, một người ở cùng gia đình, căn bản không liên lạc được. Buổi tối muốn gọi điện tán gẫu đều phải chờ sau khi cha mẹ ngủ hết, sợ bị nghe trộm, New lần đầu tỏ khí phách liền biết rõ lúc đó anh chỉ đùa cậu thôi mà cậu lại bị cuống lên liền...
Chỉ là, dạo này Tay cũng khiến người ta buồn bực. Cậu luôn cảm thấy anh đang giấu mình chuyện gì đó. Lúc nói chuyện rồi đùa nhau thỉnh thoảng ngập ngừng, cực kì không bình thường.
Hay là mình quá nhảy cảm?
Buồn bực trải chăn chui vào, trong tay cầm điện thoại, do dự có nên gọi lại hay không.
___
Sáng hôm sau, cuối cùng cậu vẫn gọi cho Tay. Đàn ông mà, phải đối đầu với mọi việc, không thể để người ta dỗ mãi được, đúng không?
Điện thoại rất nhanh được thông, bên kia vang lên giọng ai đó đang trịnh trọng nói, không khí có vẻ yên tĩnh, có vẻ đang họp, Tay nhỏ giọng nói: "New?"
"Anh... đang họp à?"
"Ừm."
"Thế thì thôi." Cậu có chút buồn bực, vất vả lắm mới bỏ hết mặt mũi mà làm hoà, kết quả chọn sai thời gian luôn: "Thế bye bye."
"Này, New."
"Sao?"
Tay dừng một chút mới nói: "Không sao, buối tối anh gọi cho em, em đừng có cúp máy là được."
New đành đồng ý, lại thấy đối phương ép giọng xuống thấp hơn, cậu gần như không nghe thấy: "Coi như anh sợ em rồi, tiểu tổ tông."
___
Thế là hai người cứ tự nhiên mà hoà hảo thôi.
Đại khái, trước đó thấy xấu hổ vì hành động cúp máy ngang xương của mình nên mấy ngày sau, thái độ New với ai kia cực kì mềm mỏng, làm ai đó được đà lấn tới, nói chuyện càng không kiêng dè gì. Thậm chí vào một buổi tối nào đó còn dám đưa ra yêu cầu qua điện thoại làm cái gì gì kia đó đó.
Đương nhiên, là một cảnh sát của nhân dân, luôn tuân thủ các nguyên tắc nên New – cự tuyệt.
Ở nhà không bị công tác quấn thân, làm việc và nghỉ ngơi đều có quy luật, cơm ăn mỗi ngày càng ngày càng phong phú. Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, mẹ New lôi cậu đứng lên cân xem xem, vừa đứng liền phát hiện mình lên 1 kg.
Mẹ New vui sướng. Mấy khi mẹ New muốn biểu lộ tình cảm của người mẹ, vỗ vỗ đầu cậu rồi nói: "Con phải về nhà nhiều vào. Xem đi, cứ ở trong đồn nhiều gầy chả khác gì con khỉ ấy. Có người chăm sóc với không ai chăm sóc khác nhau hẳn."
Cậu cười trừ, trong lòng thì kêu khổ.
Nếu như không hiểu ý mẹ mình đang bóng gió thì quá uổng 24 năm làm con trai mẹ rồi.
"Mẹ à, con có thể tự chăm sóc mình tốt mà. Gầy là vì công việc quá bận thôi." Nhảy xuống khỏi bàn cân, cậu muốn lái chủ đề đi: "Cùng lắm thì khi quay về con cố ăn nhiều hơn. Đảm bảo lần sau con về sẽ béo không khác gì lợn luôn, được không?"
Mẹ New giận, vỗ mạnh đầu cậu: "Đừng có giả ngu. Mẹ nghe mẹ Pharm nói nó sắp kết hôn rồi đó. Con xem con đi, mặt thì đẹp trai hơn người ta, tính tình cũng tốt hơn người ta, dáng cũng đẹp hơn. Con không ngượng hả."
"Mẹ à... Đây đều do mẹ nghĩ tiêu cực thôi, do mẹ nghĩ nhiều thôi..." Cậu khóc không ra nước mắt."
Pharm có thể coi là người bạn đầu tiên của New. Hai người là hàng xóm từ nhỏ, khi đi học thì học cùng lớp, miễn cưỡng coi là trúc mã trúc mã, chỉ là sau khi tốt nghiệp thì cả hai đều bận việc bù đầu nên ít liên lạc, gần đây nhất là hai tháng trước mới nói chuyện với nhau, nghe Pharm thông báo là mình có bạn gái, cả hai sắp cưới nên bảo New cứ chuẩn bị tiền mừng dần đi.
Mẹ New khinh bỉ nhìn New, hận không nắn rèn được cậu: "Nhìn con đến bình thản."
"... Không thì sao? Cướp dâu chắc? Con đâu có quen người yêu nó, vạn nhất đến thấy không hợp thì sao?"
"New!"
"Được rồi, con sẽ nghĩ thật kỹ chuyện của mình mà. Thật đó." New bó tay, ôm vai mẹ mình, nghiêm túc nói: "Một ngày nào đó, con sẽ dẫn người của con về thăm mẹ."
Mẹ New thở dài, yên lặng chốc lát rồi mới nói: "Con đã sắp 25 rồi. Một người đàn ông lại bận rộn suốt ngày, về ký túc xá cũng không ai lo cơm nước giặt giũ hết, làm mẹ chẳng lẽ không được quản sao? New này, không phải mẹ đang tạo áp lực cho con, cũng không phải là mẹ quá muốn ôm cháu mà là mẹ thương con."
New gật đầu như gà mổ thóc, tuy rằng cảm động nhưng cũng không dám nói gì.
Đến tối, New gọi điện cho Pharm.
"New kia, nhà mi cuối cũng nhớ đến ta rồi sao! Sao nào, nghỉ phép cũng không hẹn nhau một bữa là sao? Ta đây đêm nào cũng chờ mi đó!" Pharm vừa cất giọng thô bỉ là cậu đã không nhịn được đưa ống nghe ra cách tai 10 cm.
"Tôi nghĩ cậu ngày nào cũng phải tăng ca..."
"Đừng có nghĩ lọ nghĩ chai gì. Ngày nào cũng tăng ca thì tôi mới dễ mà xin nghỉ cưới được chứ. Vạn nhất không kết hôn được thì không phải ông đây thiệt lớn sao!"
"Ha ha, chúc mừng nha..."
"Ông chúc mừng tôi kết hôn hay là chúc mừng tôi không làm phiền ông nữa hả? Tôi nói cho ông biết nhá, tiền mừng của ông không thể ít được, tôi sẽ bóc ngay tại trận cho mọi người xem!"
"..." Đây là lần thứ hai New có cảm giác mình với tên kia là bạn bè lâu như thế đúng là kì tích.
"Ông dạo này sao rồi? Công việc vẫn bận thế à? Đợt trước có nghe mẹ tôi nhắc đến ông, nghe bảo mẹ ông than ông khó dạy, nói thế nào cũng không chịu tìm bạn gái. Sao nào, muốn độc thân lạnh lùng cả đời à?"
New tức giận nói: "Không dám làm phiền ông quan tâm. Dù sao phần tiền mừng này của tôi còn chờ ông trả lại đó."
"Há, đừng có cãi." Pharm bên kia mừng rơn: "Mẹ ông nói là sau khi đi làm ông như biến thành người khác rồi, da dày, miệng lưỡi trôi chảy, xem ra đúng là thật rồi."
"Biến! Cười trên nỗi khổ người khác thế à! Đều tại ông. Cưới gì mà cưới sớm thế, hại tôi bị mẹ lải nhải suốt ngày."
"Không muốn bị lải nhải thì mau cưới đi. Không phải ông vẫn như trước chứ? Cứ hễ nhìn thấy gái là biến thành tên câm luôn."
New hàm hồ đáp, còn nói: "Đúng rồi. Tôi định bảo ông là, đám cưới của ông chắc tôi không về được đâu. Tôi vừa dùng phép để nghỉ rồi, sau này sẽ khá bận nên đừng trách tôi."
"Há, không sao không sao. Chỉ cần tấm lòng của ông đến là được rồi." Pharm cười ha ha, xem ra tâm tình khá tốt chứ không như lúc trước. Nghe điện lúc tăng ca, toàn dùng giọng hung dữ với người khác.
Sức mạnh của tình yêu đúng là vĩ đại mà. New thầm nghĩ, rồi rất chi là đồng ý với câu nói này.
Chính cậu, không phải cũng đang bị sức mạnh vĩ đại này ảnh hưởng mà dần thay đổi sao?
___
Hôm New trở về, Tay việc nghĩa chẳng từ xông xáo đến đón người. May mà đã vào hè, không khí ban đêm có chút mát mẻ, ngồi sau xe máy cũng không đến đông lại vì lạnh.
Tiểu biệt thắng tân hôn, tuy là hai người họ yêu nhau không giống như những cặp đôi bình thường khác nhưng đối với câu này vẫn có thể áp dụng được.
Tay không trưng cầu ý kiến của New mà trực tiếp đem cả người lẫn hành lý về nhà mình. Đây là kết quả của việc đã suy nghĩ cẩn thận rất lâu hoặc là âm mưu đã quyết định từ trước. Nếu như đưa cậu về ký túc xá thì đảm bảo việc đầu tiên cậu làm sẽ là quét tước vệ sinh chứ không phải tâm sự với mình....
Sĩ quan cảnh sát Tay, anh xác định là tâm sự chứ không phải lăn giường chứ?
Vừa vào cửa, anh quăng đống hành lý lên sô pha, còn mình quay lại, áp cậu lên cửa, hùng hùng hổ hổ gặm người kia.
"... Anh đúng là không biết kiên nhẫn là gì..." Cậu bất đắc dĩ vừa hôn vừa bó tay với chuỗi hành động này: "Tốt xấu thì cũng phải chờ em rửa mặt đã chứ. Ngồi tàu mệt lắm rồi."
"Em biết là anh không thể chờ được nữa mà. Sau này đừng có vừa đi đã đi luôn 3 tuần." Tay bất đắc dĩ thả người ra nhưng vẫn cố mổ mổ thêm mấy phát: "Nếu không thì lần sau em mang anh theo đi, như vậy ngày nào cũng gặp nhau."
"Nằm mơ đi cưng!" Cậu một chưởng ném bay người kia: "Anh không muốn sống nữa nhưng em vẫn muốn sống đó."
Tay cười ha ha, khi cậu đang vào nhà tắm thì anh đi đến vỗ vỗ mông cậu: "Đồ đệ ngoan, tắm nhanh chút nha."
"Biết rồi!" Sau khi đóng cửa, New thấy mặt mình nóng bừng.
Tắm nước nóng thật thoải mái, cậu hạnh phúc híp mắt nhảy lên giường.
Tay lần đầu tiên thấy cậu nhiệt tình như vậy mà cực kỳ vui vẻ, sau đó trợn mắt nhìn cậu xoay người, kéo chăn đắp kín người, bắt đầu ngủ...
"Này, New!"
"Hả?" Giọng mũi mơ hồ, làm người ta muốn phạm tội.
"Em làm thế có phải không được hay lắm không hả?"
"Cái gì mà hay với chả không hay?" Cậu miễn cưỡng mở một bên mắt, thấy Tay đang tiến gần, cách mặt mình có mấy cm, sắc mặt không hề tốt. Tốt bụng vỗ vỗ mặt anh mấy cái rồi ngáp: "Em nói rồi, ngồi tàu mệt lắm, có gì sáng mai làm tiếp nha. Ngủ ngon."
Tay hùng hổ bắt móng vuốt đang vỗ loạn kia nhưng không dám nắm chặt: "New kia! Không được ngủ!"
"Hửm? Ngoan nào, đừng ồn nữa..."
"Anh chờ em ròng rã hai mươi ngày đó. Em đối xử với anh thế sao?"
"Hai mươi ngày cũng chờ được rồi thì chờ thêm chục tiếng nữa có sao đâu..." Cậu lại ngáp cái nữa: "Nếu không phải vì anh thì em về sớm một ngày làm gì. Đại nghịch bất đạo."
"..." Tay cực kỳ phiền muộn lại không làm được gì, chỉ có thể bất mãn thả tay cậu ra, xoay người tắt đèn: "Bị em làm tức chết rồi. Ngày mai em thì nghỉ nhưng anh còn phải đi làm..."
Mặc dù một bụng bất mãn nhưng cậu ngồi tàu lâu làm cả người mệt mỏi cũng là sự thật. Tay lại nghĩ, cũng chưa khao khát đến mức đi làm người yêu lúc nửa mơ nửa tỉnh.
Hơn nữa, anh còn đang chột dạ cái kia...
Thôi, ghi sổ sau này tính.
Một hồi yên tĩnh bỗng nghe thấy tiếng New cười khúc khích từ trong chăn. Do bị chăn che lấp nên nghe qua còn tưởng cậu đang nghẹn ngào.
"New?"
"Haiz~" Cậu gạt chăn ra, không nhịn được mà cười lớn: "Thì ra chỉ cần mạnh mồm, thực sự quá sướng rồi!"
"Tiểu tử thúi, dám trêu anh sao? Em chỉ làm được thế thôi hả!" Tay vươn người đè lên cậu, New không kịp chuẩn bị, bị ép hết khí trong phổi, suýt ngất.
"Ai bảo anh chỉ toàn trêu em cơ." New mắt sáng ngời, ánh mắt hiện ý cười: "Đã bảo không được vỗ mông em rồi mà, sau này còn dám..."
Tay cúi đầu, nhẹ nhàng dùng môi ngăn lời đang nói dở.
"Chắc chắn chứ? Thật sự không muốn ngủ nữa?" Tay vừa hỏi vừa xoa nắn khắp thân thể đối phương.
"Cứ như này thì ngủ kiểu gì?" New thấp giọng nói.
"Vậy sao? Để thầy cưng xác nhận chút xem nào." Tay cười thô bỉ, đưa tay xuống phía dưới. Quả nhiên cách lớp vải mỏng phía dưới đã phác hoạ hình dáng vật đang thức tỉnh, New mặt nóng lên, như chặn như không, lúng túng mắng: "Lưu manh!"
"Giờ mới biết là quá muộn rồi." Tay cắn mấy cái lên cổ cậu, lại nhẹ nhàng liếm cằm với khoé miệng cậu: "Đùa dai là phải trả giá đắt đó nha, đồ đệ ngoan."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com