Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

- Ảo mộng -

 "Ký ức của em, ký ức của ta, ký ức của chúng ta giờ đây đã hòa lại thành một..." Cộng hưởng với ký ức của Eli, giờ đây chính bản thân hắn cũng có thể tác động ít nhiều lên vùng ký ức. Chính cái tôi mong muốn thay đổi thực tại của Hastur đã cho hắn có một cơ hộ thứ hai, liệu hắn có bỏ lỡ lần nữa?

 Nhắm nghiền đôi mắt lại, đặt tay lên lòng ngực, hắn dùng hết tâm trí để cảm nhận về chính mình. Hastur đắm mình trong cái tôi của chính hắn, hắn cảm thấy bản thân của mình thật tệ hại, dù là một vị thần tử tế hay một hung thần độc ác, cuối cùng thì hắn không thể làm tròn vai nào cả. Một cơn gió lớn vụt qua tai hắn, thổi tung mái tóc bạch kim kia và khi hắn mở đôi mắt mình nhìn lại, khung cảnh lúc nãy đã được thay thế bằng một khung cảnh khác.

 Lần này là ký ức của hắn. Ngày... tháng... năm.... Trên bờ cát trắng có sóng biển dạt dào, Hastur nhìn khung cảnh hiện tại mặt có chút ngạc nhiên. Hình dáng những đám mây này hắn nhớ rất rõ, đây chính là thời khắc mà... 

*Bịch.

  Không nghĩ nhiều nữa, Hastur ngả lưng vào những đám cỏ êm ái, một lần nữa hắn lại nhắm nghiền mắt và cảm nhận, cảm nhận hương thơm của cỏ, cảm nhận làn gió biển mát mẻ, thậm chí hắn có thể nghe được tiếng mây đang trôi nhanh trên đầu mình. "Bình yên quá..." Hastur nghĩ, hắn vừa chợp mắt một chút đã thiếp đi vì sự thoải mái của nơi đây. Có lẽ nhiều chuyện xảy ra đã làm hắn thấm mệt rồi.

.

.

  Đang say giấc bỗng có giọng một người phụ nữ gọi hắn ta dậy, cô ta bảo rằng "anh trai Cthutlu đến đây tìm ngài". Hastur nghe vậy hắn liền bình thản đi theo người phụ nữ đó. Từng bước ung dung, cứ thế hắn càng đến gần anh trai mình. Mọi chuyện vẫn diễn ra trong ký ức của hắn.

- Vùng đất nghèo nàn này là thuộc địa của ngươi sao Hastur?

 Anh trai hắn cứ vậy, mỗi lần gặp thì lại giở cái giọng châm chọc đó.

- Đây là quê hương tôi, không phải thuộc địa. Và tôi chính là thần bảo hộ của vùng đất này. 

 Hastur nhẹ giọng, hắn bình thản trả lời.

- Hahahahahha!!! Nực cười!!! Thần bảo hộ, ngươi sao? Thứ tạp chủng như ngươi sẽ không giúp được gì cho vùng đất này đâu. À không, biết đâu ngươi nghe lời ta thì ta sẽ giúp ngươi không san bằng nơi này nữa. 

 Cthutlu cợt nhã, gã ta thẳng thừ đưa ra yêu cầu mà mình muốn, Hastur nhìn khuôn mặt đắc ý của anh tai mình, hắn cũng chỉ cười trừ. Cthutlu đưa cho Hastur một cây dao bằng vàng được điêu khắc tinh xảo, gã chỉ chỉ mái tóc đỏ của mình như đang gợi ý cho em trai mình một điều gì đó. Hastur hiểu ý, hắn liền luồng con dao vào mái tóc dài của mình. Một nhát dao, giờ đây mái tóc dài đẹp đẽ của hắn chỉ còn tới phần gáy. Những lọn tóc trắng cứ rơi xuống đất dưới sự chứng kiến của người dân nơi đây. Thấy em trai mình hiểu ý và vâng lời gã ta vô cùng ngạc nhiên, gã có một chút nghi hoặc nhưng cũng đưa em trai mình về phòng giam. 

 Ngày qua ngày, Hastur trở thành con chuột thí nghiệm của anh trai mình, những cơn đau đủ kiểu cách cứ bủa vây lấy hắn. Tất cả đều giống như ký ức của hắn và hắn kiên nhẫn chờ đợi. Thời gian thấm thoát thoi đưa, cái ngày mà Cthutlu quyết định làm cánh tay của Hastur vô dụng cuối cùng đã đến. Nhưng vì Amentet còn tồn tại, sự kiện ký ức đã thay đổi từ đây khiến vùng hiện thực rẽ hướng thành ảo mộng. Cuối cùng Hastur cũng đã bị chính anh trai mình cắt gân tay, trước khi bản thân bị phế một tay, hắn đã xin anh trai lời ân huệ cuối cùng.

- Anh cứ làm những gì anh muốn, nhưng sau khi cắt gân của em, em mong anh đừng làm phiền vùng đất của em nữa. Chúng ta tuy khác mẹ nhưng lại cùng cha, anh có thể nể tình chúng ta cùng huyết thống mà chấp nhận lời yêu cầu này được không?

 Thấy Hastur hạ mình yêu cầu, còn rất ngoan ngoãn nghe lời gã, Cthutlu đã chấp nhận lời đề nghị của em trai mình. Dù sao cánh tay thuận đã bị phế đi, dù có trở thành thần cũng chẳng là đối thủ của gã. Cthuthu không  chỉ đồng ý mà hắn còn rất vui lòng, gã còn đưa Hastur về tận quê hương. Hastur sau một chuyến đi dài đã quay lại, người dân vô cùng vui sướng khi nhìn thấy vị thần của mình. Vừa bước xuống bờ cát, á thần quay đầu cười tươi tạm biệt anh trai, anh trai hắn cũng đáp lại nụ cười hài lòng.

  Vài trăm năm lại tiếp tục trôi qua, Hastur tiếp tục bảo hộ quê hương bằng sức mạnh nửa vời của bản thân, mái tóc ngắn ngủn kia cũng dần trở lại như cũ. Tại vùng đất này, hắn đã gặp đứa trẻ mù tên Eli, đó là một đứa trẻ có đôi mắt đẹp đến nao lòng. 

"Có một ai đó cần đôi mắt mù lòa này..."

"Có một ai đó cần thứ tạp chủng này dẫn dắt...."

 Cả hai nhanh chóng thân thiết, gắn bó với nhau như hình với bóng, với suy nghĩ người đối diện cần mình. Chín tuổi, mười tuổi, mười một tuổi, hắn nhìn thấy Eli lớn lên từng ngày, với khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười vì được ở bên hắn. "Con yêu ngài..." Mỗi ngày đứa trẻ đó đều nói với hắn như vậy, Hastur nhìn thấy khung cảnh hiện tại, bất giác hắn vỡ òa mà khóc. Giờ đây hắn mới nhận ra bản thân mình đã bỏ lỡ điều gì. Nhưng đâu ai biết trước tương lai để mà lựa chọn, hắn đâu biết có một Eli luôn đợi hắn, vì mong muốn trở nên mạnh mẽ hơn hắn đã tự tay đánh mất tất cả.

 Thấm thoát, đứa trẻ năm nào đã thành một chàng trai cao lớn. Dù vẻ ngoài đã thay đổi ít nhiều nhưng trái tim nó vẫn chỉ hướng về vị thần của mình. Ngày nào chàng trai đó cũng lấy hết can đảm tỏ tình với ngài nhưng chỉ nhận được một câu trả lời im lặng, hôm nay cậu ta muốn vỡ òa vì lời cầu hôn của ngài. "Eli, cưới ta nhé." Sinh nhật tròn mười tám tuổi, ngài tặng cậu một lời cầu hôn. Dưới sự chúc phúc của cha mẹ và người dân, cả hai đã tổ chức một đám cưới rực rỡ, tuy không cầu kỳ như nhiều nơi khác nhưng cũng đã là cái đám cưới lớn nhất vùng đất này.

 Hastur nhìn vào khung cảnh thực tại, hắn đã chìm đắm nơi đây đến nỗi quên mất đây là vùng ảo mộng, hắn chẳng còn nghĩ gì nữa, chỉ biết thưởng thức khung cảnh này. Đám cưới được tổ chức ở ngôi đền của hắn, xung quanh là sự chứng kiến của người dân. Cả hai quỳ xuống đối nhau, họ bắt đầu những lời tuyên thệ. Thường thì khi người dân tổ chứng đám cưới, vị thần bảo hộ sẽ chứng giám cho những lời tuyên thệ đó. Nhưng trớ trêu thay hôm nay vị thần lại trở thành chú rể, ngài chỉ còn cách tự chứng giám cho mình thôi. 

 Hastur mỉm cười dịu dàng. Từ trong áo, ngài ta lấy ra một chiếc nhẫn ngọc ốc. Nắm lấy tay chàng trai, ngài từ từ luồn nhẫn vào ngón tay của người đối diện. Thật vừa vặn, vừa đến ngạc nhiên, giống như Eli sinh ra để đeo vừa chiếc nhẫn này vậy. Vị thần ngắm nghía tay của cô dâu mà mỉm cười, ngài ta quay sang xin phép mẹ của cô dâu:

- Thưa mẹ, con có thể hôn cô dâu của mình được không ạ?

 Mẹ của Eli e dè cười.

- Trời ạ, ngài xưng hô thế tổn thọ con mất thần Hastur. Con sẽ để cho Eli tự quyết định điều đó.

 Thế là cả làng cười phá lên vì câu đùa của cả hai, tất cả đều rất vui vẻ tận hưởng điều đó. Hastur nhìn tất cả mọi người rồi lại quay sang nhìn cô dâu của mình.

- Ta có thể hôn em không Eli?

 Chàng trai nghe vậy đỏ mặt, tự dưng ngài ta đổi cách xưng hô như vậy bất ngờ quá. Cậu ta ngượng tới nỗi lấy hai tay che mặt rồi gật đầu.  "Chỉ hôn người mình yêu" đó là tục lệ của vùng đất này. Vì vậy khi Hastur chủ động muốn hôn cậu, nên cậu đã rất hạnh phúc. Vị thần nắm lấy hai cổ tay của cậu kéo xuống, ngài trao cho cậu một nụ hôn ngọt ngào. Đôi môi mềm mại vào chạm nhau, chàng trai cảm động òa khóc, thấy Eli khóc ngài cũng bất giác khóc theo. Tất cả người dân hò reo trong hạnh phúc khiến đám cưới càng thêm rực rỡ.

   Eli chủ động ôm chầm vị thần của mình, một lần nữa cậu ta lại òa khóc trong sự hạnh phúc của bản thân. 

- Em thật sự cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Ngài là tất cả trong tâm trí em, em không thể tin được ngày hôm nay mình đã trở thành cô dâu của ngài.

"Hạnh phúc...."

- Dù ngài có nghe chán rồi nhưng em vẫn sẽ nói lại lần nữa. EM rất YÊU ngài !!!

Chàng trai cười rạng rỡ, những giọt nước mắt vẫn còn ứa trên làn mi. Tiếng cười của cậu giòn tan như một đứa trẻ, ngây ngô nhưng rất chân thành.

"Hạnh Phúc..."

"Hạnh phúc..."

"ELi đang cảm thấy hạnh phúc..."

"..."

 "Ựa..." Trong một giây, Hastur bỗng cảm thấy ngột ngạt đến lạ thường, khung cảnh bỗng tối đen như mực. Hắn vùng vẫy trong cái bóng đen đó và khi không còn chút sức lực, ngài dần chìm....

.

.

.

.

.

.

.

.

 - Kiếm gì nói tiếp đi Emily, tự nhiên im re chán muốn chết.

- Nói gì nữa, có nhiêu chuyện tôi kể cô nghe hết rồi. 

 Emily nhíu mày nhìn cô bạn đối diện, không hiểu sao cô thấy Fiona bỗng dưng rất sung sức, giống như không mất sức khi giữ cổng thứ nguyên. Quay sang nhìn Eli, tình trạng cậu ta trông tốt hơn lúc nãy. "Ít nhất cũng có chút khả quan" cô bác sĩ thầm nghĩ.

 Fiona bỗng dưng im lặng, cô ta quay sang nhìn chiếc cổng tâm trí. Hình như chiếc cổng đang rỉ máu. Cô thấy dưới sàn nhà có một dòng máu chảy rất nhiều. Fiona nhíu mày nhìn chăm chăm vào chiếc cổng, từ trong cổng, một hình bóng cao lớn hiện lên.

- Emily, thần chủ về rồi!!! Mau đỡ ngài nhanh lên!!

- Hả, gì cơ?

  Emily nghe bạn mình nói vậy liền chạy tới cánh cổng, thần chủ dần ngả người về phía trước, Emily nhanh chóng đỡ lấy. Ngài nặng quá, cô bác sĩ chao đảo, Fiona cũng vừa thu cổng xong, cô liền giúp bạn mình đỡ ngài lại. Không khí bỗng chốc im lặng, cả hai vừa nhận ra điều gì đó.

 - Thần... thần chủ thành công rồi. 

 Cả hai tròn mắt nhìn nhau, Emily không thể tin được ngài đã quay lại. Nhưng quan sát thần chủ, cả hai nhận ra ngài đang bị thương rất nặng. Trên cơ thể có rất nhiều vết chém, cánh tay thì gần như lìa ra, hơi thở của ngài cũng đang yếu dần. Cảnh tượng này khiến cả hai nhớ lại ngày đầu tiên mà Eli đến khu rừng này, lúc đó cơ thể cậu ta cũng đầy máu như vậy. Hastur nhíu đôi mắt rồi hé mở nhìn Eli, bàn tay như muốn với lấy cậu.

- Ta...xin lỗi....

 Dứt câu hắn ta gục đi, để lại sự ngỡ ngàng của hai cô yêu tinh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com