1
sanghyuk không nhớ rõ mình gặp sungho lần đầu tiên ở đâu.
có thể là trong căn phòng cũ kỹ của một người họ hàng vừa mới chết, để lại cho em ngôi nhà gạch rêu phong bên mép rừng. hoặc có thể là trong giấc mơ, từ những đêm mùa đông đầu tiên khi gã trở về từ thành phố, với hai bàn tay trắng và chiếc vali kéo lấm bùn.
gã ngồi đó, nơi chiếc ghế gỗ cũ trong phòng khách, gối đầu lên tấm chăn len bị nhấm bởi thời gian, đôi mắt lặng thinh nhìn thẳng vào gã như thể gã là điều cuối cùng mà thế giới còn sót lại.
"sanghyuk?"
gã gọi. giọng khản đặc như sợi chỉ bị kéo quá mạnh.
em khẽ gật đầu, không nói, không cười.
em lạnh.
đêm đó, sanghyuk không ngủ được. không phải vì giường quá cứng, mà vì em luôn nghe thấy tiếng bước chân nhẹ như mèo kêu trên hành lang gỗ. thi thoảng, cửa phòng em hé ra một khe nhỏ, và sungho đứng đó - không phải với dáng vẻ lạ lẫm, mà là thân quen đến đáng sợ. như thể gã vẫn luôn sống cùng em từ thuở bé thơ.
gã lặng lẽ sống trong nhà cùng em. không ai hỏi, không ai biết. gã nấu cơm, giặt đồ, sắp xếp mọi thứ cẩn thận. nhưng gã không bao giờ ra khỏi cửa.
khi em hỏi gã bao nhiêu tuổi, em đáp, "anh hơn em một mùa tuyết."
em không hiểu, nhưng không hỏi thêm.
đêm, trời rất lạnh. những cơn gió luồn qua khe cửa như tiếng ai thầm khóc. sanghyuk nghe gã hát, tiếng hát như từ lòng đất mọc lên, xuyên qua xương sống em.
em hay ngồi trên bậu cửa sổ, nơi những cơn sương cuộn mình như tấm màn trắng đục.
"sanghyukie."
gã thì thầm, rồi lại thì thầm nữa. như thể cái tên đó là một câu chú khiến em hiện hình từ trong bóng tối.
em quay lại nhìn gã. đôi mắt đen sâu như giếng cổ.
"anh muốn gì?"
gã không trả lời. gã bước đến gần, chạm vào má em. làn da em mềm như lụa, nhưng lạnh. lạnh như thể máu đã thôi chảy dưới lớp biểu bì từ lâu rồi.
đêm nọ, sanghyuk nằm mơ.
trong mơ, em thấy chính mình bị xé vụn. từng mảnh, từng lớp thịt, từng đoạn khớp xương, bị xé ra rồi ghép lại, bị khâu bằng chỉ đỏ, bằng sợi tóc người, bằng máu. bởi chính gã.
em tỉnh dậy. mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cổ áo.
nhưng gã vẫn nằm cạnh em. yên bình. nguyên vẹn. không vết xước.
"đừng mơ nữa," gã nói, mắt không mở. "anh đã đặt tim mình vào trong em rồi."
em rùng mình. nhưng vẫn không rời đi.
sáng hôm sau, trong phòng khách treo một con búp bê bằng bông. hình thù dị dạng. con búp bê không có mắt, không có môi. ngực nó bị khâu chằng chịt như đã từng nứt vỡ.
em không hỏi. nhưng đêm đó, khi gã ôm em trong tay, em cảm thấy rõ ràng vết khâu chạy dài từ cổ xuống bụng em. như thể ai đó từng rạch em ra, rồi khâu lại bằng từng mũi chỉ run rẩy.
"em là của anh, đúng không, sanghyuk?"
sungho hỏi, môi kề tai em.
em đó dự, nhưng cũng gật đầu.
"em là những gì còn lại từ tình yêu đầu tiên của anh, sanghyuk ạ."
nhưng gã không nhớ nổi người đầu tiên mình yêu là ai.
chỉ biết, mỗi đêm, khi sanghyuk gục đầu vào ngực gã ngủ, em lại nghe thấy tiếng đập - không phải từ tim em, mà từ thứ gì đó gã từng giấu trong một chiếc rương khóa chặt.
gã đã từng lấy tim mình ra, thật mà.
tự tay đặt nó vào trong thân thể em, như một trò ma quỷ tình ái.
cái đêm đầu tiên gã đặt môi mình lên cổ em, mùi da thịt sạch sẽ còn sót lại giữa lớp mồ hôi mỏng, mạch máu khẽ rung lên dưới đầu lưỡi.
em không hẳn là đồng ý. nhưng cũng không thật sự đẩy gã ra.
"đừng..." - sanghyuk thì thầm.
nhưng mi mắt em cụp xuống, hơi thở vẫn run.
gã kéo áo em lên, vuốt dọc sống lưng em, từng đốt sống gầy mảnh run dưới ngón tay gã. những vết bầm cũ hiện ra như bản đồ bí mật chỉ mình gã đọc được.
em không nói gì thêm, chỉ thở mạnh hơn.
gã nhớ như in cái cách em thở gấp, cắn môi, bấu lấy vai gã như thể nếu buông ra là sẽ chết.
"anh ơi... nhẹ thôi."
"anh ơi, dừng chút..."
"anh ơi, em không chịu nổi..."
gã nhớ rõ cả âm thanh em tạo ra lúc đó, không hẳn là rên, không phải là tiếng khóc, cũng không phải tiếng gọi yêu thương. chỉ là một âm thanh bị bóp nghẹt, gãy vụn trong cổ họng, như thể tim em đang trượt khỏi lồng ngực mà không ai hay.
mỗi lần gã ghì em xuống, em lại cong người lên, vừa đau vừa chịu đựng. gã biết.
gã biết rõ.
nhưng càng vậy, gã càng siết chặt.
tay gã cắm chặt vào eo em, vào vai em, vào cổ em, như thể nếu buông ra, sanghyuk sẽ tan biến khỏi tay gã như khói.
gã nhớ cái cảm giác khi em nức nở giữa đêm, vùi mặt vào gối, giọng đứt quãng:
"sungho... em mệt quá."
"em đau."
gã chỉ cười, hôn lên lưng em, lưỡi lướt qua từng vết xước:
"ngoan nào, sanghyukie. một chút nữa thôi."
mỗi đêm như vậy. mỗi đêm.
em không rời đi.
dù sáng hôm sau, em chẳng nói gì. tránh ánh mắt gã. cài lại cúc áo bằng những ngón tay run, như thể gắn lại thứ gì đó đã vỡ.
nhưng tối xuống, em vẫn ở đó. trong chăn gã. dưới tay gã. dưới thân gã.
cái cách em run, cái cách em rướn người, cái cách em gọi tên gã giữa cơn quằn quại - tất cả in sâu trong đầu gã như vết xăm.
sanghyukie.
của gã.
luôn là của gã.
gã không bao giờ quên.
không bao giờ muốn quên.
khâu em lại.
ghép em lại.
bằng bông và lông vũ.
bằng da thịt của những ký ức rã rời.
và giờ đây, em cười. đôi mắt dịu dàng như tuyết tan.
"đừng sợ," gã nói,
"nếu em muốn, anh có thể mở ngực ra, lấy lại tim anh, và đặt anh vào bên trong em."
sanghyuk không nói gì. còn gã, gã chỉ ôm em thật chặt, như thể nếu buông tay, tình yêu sẽ tan thành sương.
ngoài trời bắt đầu có tuyết rơi.
những con chim chết cứng ngoài đường trong cơn gió rét.
ngôi nhà phủ một lớp trắng kỳ lạ.
giữa lòng mùa đông đầu tiên, chỉ còn hai kẻ ôm nhau mà sống.
một kẻ đã khâu tình yêu vào thân thể.
một kẻ đã ghép bản thân bằng máu thịt của khao khát.
và không ai biết, trái tim thật sự, đang nằm ở đâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com