Chap 16 : Nhiệm vụ
Sương mù dày đặc quấn lấy chân các chàng trai như một tấm khăn lạnh lẽo. Không khí mang theo mùi máu loãng, rêu mục và thứ gì đó… hoang dã. Lần đầu tiên sau nhiều ngày học phép và luyện vũ khí, tất cả các chàng trai không ở trong sân tập hay thư viện. Họ được gọi đến đây từ rạng sáng, khi bầu trời Valladoria còn chưa bừng lên sắc đỏ u tối quen thuộc.
Đứng đợi họ từ lúc nào, là Iris – dáng người thẳng tắp, áo choàng tím thẫm tung nhẹ theo gió, mái tóc đen dài được búi cao lộ rõ đường nét lạnh lùng và uy quyền.
Cassian đứng bên cạnh, tay cầm một bản đồ da và sổ ghi chép nhiệm vụ.
— “Đây là nhiệm vụ thực chiến đầu tiên của các vị.” – ông nói.
-“Nhưng các vị không đơn độc.”
Iris bước lên một bước. Ánh mắt nàng quét qua từng người — ánh nhìn không còn là sự xa cách, mà như thể đang kiểm tra trạng thái của từng “chiến binh” mà chính nàng đã chọn để đưa ra chiến trường.
— “Ta sẽ dẫn đường. Và nếu cần… ta sẽ bảo vệ.”
Giọng nàng không lớn, nhưng khiến tim ai nấy khẽ rung.
Jungwon nuốt khan. Heeseung nắm chặt thanh đoản kiếm bên hông. Sunoo rùng mình vì gió lạnh — hay là vì ánh mắt của Iris dịu hơn mọi hôm một chút.
Cassian trao lại cho Iris cuộn bản đồ nhiệm vụ:
— “Tại Thung lũng Tàn Hồn, vài ngày trước, tín hiệu phép thuật bất ổn được phát hiện. Có thể là vết rò rỉ từ cánh cổng cũ. Sinh vật lạ đã xuất hiện. Nhiệm vụ của nhóm là xác định, bảo vệ dân cư lân cận, và quan sát phản ứng của năng lượng địa linh.”
Jake hỏi:
— “Chúng cháu sẽ phải chiến đấu?”
Iris đáp, mắt không rời bản đồ:
— “Nếu cần. Nhưng vai trò của các ngươi là quan sát và hỗ trợ. Phần nguy hiểm nhất… vẫn là của ta.”
Lời nói như một lưỡi dao mềm cắt ngang không khí.
Sunghoon bước lên, nhìn thẳng vào Iris:
— “Bọn em có thể làm được nhiều hơn thế.”
Iris ngước nhìn cậu, một nhịp yên lặng kéo dài.
Rồi… nàng khẽ gật đầu:
— “Vậy thì.... hãy chứng minh đi.”
Chiều hôm đó – Thung lũng Tàn Hồn
Cảnh tượng trước mắt nhóm khiến họ nhất thời im lặng.
Thung lũng bị bao phủ bởi một lớp sương ma quái, ánh sáng ở đây bị bẻ cong, tạo ra những ảo ảnh lờ mờ: bóng người, bóng thú… không rõ thật hay ảo.
Tiếng rít vang lên, như gió xuyên qua khe đá, nhưng cũng như tiếng ai đang cười khóc.
Iris dừng bước, vung tay lên — không cần niệm, một kết giới nhẹ hình thành xung quanh nhóm.
— “Đây không phải nơi cho những trái tim yếu đuối.”
Khi cả nhóm còn đang căng thẳng, thì từ lòng đất, một sinh vật đen sì trồi lên. Nó không có hình thù rõ ràng – như khói có khối lượng – đôi mắt màu trắng, không tròng, nhưng chằm chằm nhìn vào nhóm.
Jake niệm phép chắn. Jay rút dao găm. Ni-ki đứng che trước Sunoo.
Con quái lao đến – nhưng trước khi nó kịp chạm vào, Iris đã ở đó.
Một luồng sáng tím quét qua không gian, xoẹt!
Sinh vật tan ra như tro trong gió. Iris quay người, ánh mắt nghiêm nghị hơn bao giờ hết.
— “Các ngươi đã thấy chưa? Không phải thứ gì cũng có thể đánh bằng kiếm. Ở Valladoria, đôi khi trí nhớ còn nguy hiểm hơn ma thuật.”
Cả nhóm gật đầu. Tim vẫn còn đập dồn, nhưng không ai lùi lại.
Trong suốt cuộc hành trình băng qua thung lũng, nhóm chạm trán thêm nhiều hiện tượng bất thường: những linh thể không lời, những cơn mưa máu nhỏ như sương. Và mỗi lần họ sắp hoảng loạn, Iris lại là người đứng chắn phía trước – không phải bằng uy quyền, mà bằng sự hiện diện như một bức tường lạnh giá nhưng vững chắc.
Heeseung lén liếc nhìn cô lúc nàng cúi xuống kiểm tra một vết nứt năng lượng.
-'Cô ấy không cần bọn mình...' – cậu nghĩ.
-'Nhưng cô ấy vẫn để bọn mình đi cùng.'
Jake khẽ chạm vào vai Jungwon, thì thầm:
— “Mình hiểu rồi… tại sao cô ấy không chữa vết thương hôm trước. Cô ấy không cần giúp. Cô ấy… muốn cho phép mình giúp.”
Và đó là lần đầu tiên, họ không thấy Iris là người chỉ huy.
Mà là người dẫn dắt. Người đứng cùng họ. Người... không còn xa vời như một biểu tượng máu lạnh nữa.
----------
Chiều cùng ngày
Khi họ trở về pháo đài lúc hoàng hôn, ai cũng lấm lem, mệt mỏi nhưng không một ai bị thương nghiêm trọng. Iris là người đi sau cùng.
Cassian đón họ ở cổng, nhìn vào mắt Iris, rồi nhẹ nhàng nói:
— “Công chúa… có vẻ như họ đã trưởng thành hơn một chút.”
Iris không đáp. Chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của bảy chàng trai đang bước qua hành lang đỏ thẫm.
Một nhịp... rồi hai nhịp...
Và nàng mỉm cười. Một nụ cười nhẹ như gió. Nhưng lần này… là thật.
Đêm hôm đó – Pháo đài de Sanguis
Mưa phùn kéo dài. Những ngọn lửa ma thuật trong hành lang hắt bóng nhảy múa lên bức tường đá lạnh.
ENHYPEN đang ngồi trong phòng chung — tiếng nước sôi lục bục trong ấm, mùi trà thảo dược nhẹ nhàng len lỏi giữa tiếng thở dài mệt mỏi. Họ vừa trải qua nhiệm vụ đầu tiên mà chưa kịp tiêu hóa hết mọi điều đã xảy ra.
Jungwon chống cằm, mắt mơ màng:
— “Tớ không ngờ… lại cảm thấy an toàn khi có Iris bên cạnh đến vậy.”
Jay gật đầu chậm rãi:
— “Và không chỉ là an toàn. Có lúc tớ thấy cô ấy… cô đơn.”
Sunoo ngồi co ro bên cửa sổ, thì thầm:
— “Cô ấy đứng trước bọn mình… như một bức tường. Nhưng ánh mắt lại như thể... hy vọng bọn mình bước lên cạnh.”
Jake đang định lên tiếng thì...
ẦM!!!
Một luồng chấn động bất ngờ xuyên qua pháo đài. Cửa kính rung mạnh. Đèn phép chớp tắt.
Jungwon lập tức đứng bật dậy:
— “Chuyện gì thế?!”
Tiếng bước chân dồn dập vang ngoài hành lang. Cassian mở toang cửa phòng, gương mặt tối sầm.
— “Tình huống khẩn cấp. Một cánh cổng cổ trong Khu rừng Đỏ đã mở trở lại. Có sinh vật lạ vượt qua ranh giới.”
— “Cánh cổng?! Nhưng chẳng phải tất cả đã được phong ấn sao?” – Heeseung hỏi dồn.
Cassian lắc đầu, giọng nghiêm trọng:
— “Không phải phong ấn nào cũng vĩnh viễn. Có một kẻ… đã cố tình phá nó.”
Rồi ông nhìn về phía xa, nơi phía hành lang u tối nối sang tháp phía Đông.
— “Công chúa đã đi. Một mình.”
Không ai nói một lời. Cả nhóm đứng bật dậy gần như cùng lúc.
— “Chúng tôi cũng sẽ đi.” – Jay nói, mắt ánh lên sự kiên quyết.
Cassian nhíu mày:
— “Không. Đây là cấp độ Bóng Tối. Các người chưa....”
— “Chúng tôi không thể để cô ấy chiến đấu một mình.” – Jake cắt ngang, giọng trầm chắc như thép.
Rừng Đỏ – lúc nửa đêm
Ánh trăng bị che khuất hoàn toàn. Rừng Đỏ là một mê cung sinh học khổng lồ – cành cây như xương, lá thì đỏ như máu khô.
Giữa một khoảng trống, Iris đang đứng. Xung quanh nàng là hàng chục sinh vật trườn bò không rõ hình hài – mắt trắng dã, mùi tử khí dày đặc.
Ánh sáng tím nhảy múa quanh nàng, từng bước đi đều chuẩn xác như đã được khắc vào máu.
Nhưng kẻ đứng trước mặt nàng – không phải sinh vật thường.
Một kẻ mặc áo choàng đen, gương mặt ẩn sau mặt nạ xương. Tay hắn cầm một viên ngọc đen toát ra hơi thở của Hư Vô.
— “Lucavi có vẻ quên dạy ngươi cách nhận ra kẻ cũ.” – Hắn cười lạnh.
Iris không đáp. Nhưng bàn tay nàng siết lại, ánh sáng xung quanh chao đảo. Nàng biết hắn là ai. Và nàng biết… mình không nên một mình ở đây.
Nhưng quá trễ để rút lui.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com