Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

#remember

minamoto kou của năm mười tám có đeo chiếc vòng lồng vào một chiếc nhẫn tròn

em nhẹ nhàng đáp xuống đất sau một chấn động mạnh. phía trước em là chính bản thân em - nhưng nhỏ tuổi hơn nhiều, và cùng những người sánh bước bên em năm xưa như hanako, akane, mấy bé mokke màu hồng nhỏ xinh xinh và senpai yashiro em từng đã rất yêu quý. em vừa trở về quá khứ, bốn năm trước, khi em mười bốn, thời điểm mà teru quan tâm em nhất

"a... xin lỗi, teru-nii có ở đây không vậy?"

ánh mắt xanh của em dao động mạnh như sóng, bám chặt em của năm mười bốn hỏi với giọng lo lắng hơn tất thảy. mọi người chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, với một thiếu nam siêu cấp đẹp trai và giống hội trưởng hội học sinh như đúc đang ngồi trước mặt họ, nắm vai cậu bé kou và hỏi về teru, ánh mắt thành khẩn giống như có những dòng lệ sắp trực trào

"a... anh là ai vậy?"

kou ngỡ ngàng nhìn thiếu niên trước mặt. giống anh trai em biết bao

"kou, em có ở đây không vậy?"

teru mở cánh cửa phòng học, gọi đứa em trai mà anh rất mực thương yêu kia. kou của năm mười tám vừa thấy người anh trai đã xúc động mạnh, bỏ tay ra khỏi người "em"  và chạy tới ôm anh thật chặt

"ơ... cậu là ai vậy?"

"là em, là em đây. minamoto kou, nhưng của tuổi mười tám"

giọng em có chút nghẹn, em sẽ nấc lên và khóc mất. đúng rồi, là anh trai em, là minamoto teru đây, vẫn là hội trưởng hội học sinh, vẫn đẹp trai và tài giỏi, vẫn nhớ em và yêu thương em rất nhiều

nhưng là của tuổi mười bốn

kou năm mười tám đã cao bằng teru bốn năm trước rồi

"anh vẫn nhớ em chứ, anh vẫn luôn yêu quý minamoto kou đúng không?"

chẳng ai hiểu em nói gì, kể cả bản thân em năm mười bốn và anh trai em đang đứng ngạc nhiên hết mức. yashiro ngại ngùng núp sau hanako, còn cậu thì lại sợ hãi vì ở đây có tới tận hai "teru"

"em nói gì vậy? em trai anh đương nhiên là anh phải yêu quý chứ"

teru đưa tay xoa đầu em. đáy mắt kou vỡ vụn, và em khóc nấc. em khóc vì anh trai em xoa đầu em dịu dàng như thế, khóc vì cuối cùng điều ước cũng đã được thực hiện, khóc vì anh trai không quên em, khóc vì bản thân em sau này lại trải qua chuyện như thế

chiếc nhẫn trên cổ kou phát sáng. và hanako - của bốn năm sau - xuất hiện

"minamoto-kun, điều ước đã thành hiện thực. cậu phải trở về, nếu không cậu sẽ chết đấy"

"đằng nào tôi chẳng chết, cậu dọa tôi cái gì" - em cười nhẹ, quay về phía teru, rồi lại nhìn về bản thân em và mọi người của quá khứ - "cảm ơn, vì đã đem lại cho tôi xúc cảm hồn nhiên như của ngày xưa, đến lúc tôi phải đi rồi"

khi kou và hanako tương lai biến mất sau ánh sáng của chiếc nhẫn em đeo, mọi người mới trở nên bình tĩnh và phấn tích những gì mình phải trải qua

"cậu ấy nói chết sao? không phải kou của tương lai sắp chết chứ?"

yashiro lo lắng, cô cũng thôi bám vào vạt áo hanako

"cậu ta nhìn giống hội trưởng như đúc" - akane cảm thán

"chính tôi của tương lai đã giúp cậu ra thực hiện điều ước, có lẽ cậu ta sắp chết thật sao?"

mọi người ai cũng thắc mắc. chỉ có duy nhất kou thì vẫn im lặng, em nghĩ về chiếc nhẫn mà em đeo ở tương lai, đương nhiên kou biết ý nghĩa của nó, chỉ là em không biết tại sao...

teru nhìn kou, anh cũng chẳng nói gì, chỉ có im lặng thôi

...

kou ngã xuống nền đất, bản thân đưa tay lên che miệng và ho mạnh. từ bàn tay cho tới những kẽ ngón tay đều bao phủ bởi chất lỏng đỏ thẫm và đặc sệt, tanh nồng

"tôi đã bảo sức khỏe cậu không ổn định, về quá khứ nhất định sẽ tổn hại nặng nề mà"

akane kéo kou đứng dậy. dù anh đã tốt nghiệp từ lâu, nhưng bản thân là điều bí ẩn số một, akane vẫn phải ở lại trường. đáng lẽ ra anh không giúp kou đâu, nếu hanako không đe dọa khủng bố tinh thần thì đúng là akane sẽ mặc kệ em thật

"hết hanako lại đến anh nữa, tôi hiểu rõ sức khỏe của bản thân mà"

kou mỉm nhẹ, mặt em thiếu sức sống hơn bao giờ hết. hanako chỉ có thể thực hiện điều ước của những người sắp chết, mà em thì chỉ còn có một năm để sống, chuyến xuyên thời gian vừa rồi đã rút cạn đi một nửa thời gian sống của kou

em chỉ còn có nửa năm...

kou lấy chiếc khăn tay từ hanako, lau đi máu trên tay và miệng. em đứng hẳn dậy, chào hai bí ẩn kia rồi lảo đảo bước về nhà

em thật sự không muốn về chút nào, căn nhà chẳng có ai ngoài em. teiara thì đã cùng teru đi mỹ du học mất rồi

nhớ tới teru, tim em quặn thắt

tra chìa khóa vào ổ, em mở tung canh cửa phòng của anh. teru đã sang mỹ ba tháng trước, phòng anh đã bắt đầu phủ một lớp bụi mỏng trên bàn

nằm lên chiếc giường mà anh luôn ngủ, kou chỉ muốn khóc. nước mắt trong suốt chảy dài hai bên má, thấm ướt giường

cầm chiếc nhẫn giơ lên cao, kou nhớ lại cái khoảng khắc anh trao nhẫn vào tay em khi ấy

chỉ là "remenber" thôi

em nhớ những lần anh dịu dàng ôm lấy em, với những cử chỉ hết sức nhẹ nhàng, động một chút là sợ em vỡ tan, và hòa làm một với em trong sự đau đớn và khoái cảm dâng trào

em nhớ những lần anh ôm chặt em trong lồng ngực, thủ thỉ những lời yêu thương vô bờ bến, hôn nhẹ lên mái tóc và vân vê phần lỗ tai nơi em đã tháo chiếc khuyên ra ấy

em nhớ anh ăn những món ăn em làm, tấm tắc khen trà nhài thật ngon, rồi lại cười ôn nhu nói rằng hãy làm cho anh ăn nữa nhé

em nhớ anh kéo tay em lại, hôn lên môi em cái "chóc", rồi lại cười

em nhớ anh nói câu "anh yêu em" nhiều biết bao

em nhớ....

em rất nhớ....

nhưng tất cả chỉ là quá khứ thôi

chiếc nhẫn anh đeo lên ngón tay năm em mười bảy, giờ đang nằm im trên chiếc vòng cổ em mang

ý nghĩa về chiếc nhẫn mang trên cổ, là sự hoài niệm, thương nhớ và trân trọng một người, hoặc một mối quan hệ đã qua. khi không còn bên nhau, chẳng mấy ai còn đeo nhẫn trên tay cả

đúng vậy, em trân trọng anh biết mấy, nhưng chúng ta chẳng thể bên nhau

anh gặp tai nạn đúng hôm em tròn mười tám, và quên hết đi tất cả những tình cảm anh trao cho em. trong kí ức của anh, em bây giờ chỉ là một đứa em trai

mặc dù thứ tình cảm đó là sai trái, nhưng chúng ta đã từng yêu...

kou quay người ho, máu cứ liên tục trào qua cổ họng. nửa năm gì chứ, em chỉ còn có một ngày, hanako đã nói dối về tình trạng của em. hoa đã mọc kín phổi, tắt cả đường hô hấp, em bây giờ thở cũng khó, chứ nói gì sống đến nửa năm

"kết thúc rồi sao? cũng không quá tệ"

em nhắm mắt, đi vào giấc ngủ say không bao giờ tỉnh lại

trên giường phòng ngủ của teru, kou nằm đó, ngủ an lành, bên cạnh là máu, xen lẫn những cánh hoa

hanako không nói dối, em đã có thể sống tới hết nửa năm. chỉ là cậu không biết, em mắc hanahaki....

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com