Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

33

"Không có gì quá nghiêm trọng ảnh hưởng đến thai nhi, nhưng người nhà bệnh nhân nên chú ý cải thiện tinh thần cho cậu ấy một chút."

"Cố gắng quan sát cậu ấy nhiều nhất có thể, đừng để bệnh nhân suy nghĩ tiêu cực, nếu không, tôi e là không sớm thì muộn, cậu ấy cũng sẽ khiến tình trạng này trở nên tồi tệ hơn thôi."

"Cũng may mà pheromone của đứa bé đủ khỏe để tự bảo vệ mình, tôi đoán rằng nó mang gen cậu đấy."

Bác sĩ vừa nói, mắt vừa nhìn về phía Park Jimin, người vẫn luôn túc trực bên cạnh giường bệnh của Taehyung em.

Sự kiện vừa rồi như một trận đả kích rất lớn đối với cậu ta. Trong lòng rõ ràng đã thề rằng bản thân chấp nhận chờ đợi em, đợi bản thân cậu ta đủ kiên trì, đủ nhẫn nại.

Kim Taehyung nhất định rồi sẽ ngoảnh đầu, một lần nhìn về phía cậu.

Nhưng khoảnh khắc em chạm mặt với Jeon JungKook, em nông nổi, nhất thời mất kiểm soát mà làm hại chính đứa con mình đang mang.

Jimin biết bản thân thua đậm rồi.

Kim Taehyung vẫn luôn nhớ về người đó.

Vẫn luôn đặt trái tim mình hướng về phía gã.

Tuyệt nhiên chẳng để dành một chỗ trống nào cho kẻ hèn mọn Park Jimin này.

Khẽ vuốt ve mu bàn tay đang được truyền nước, cậu ta lặng lẽ ngồi ngay bên cạnh, áp mặt mình vào lòng bàn tay em, thỏ thẻ.

"Nếu như đã đau khổ thế này, hà cớ gì em lại không một lần thử nhìn về phía anh?"

Nước mắt cứ thế rơi lã chã, Park Jimin khóc cho em, khóc cho số phận mình.

Cậu ta đã chấp nhận mọi thứ, kể cả việc sẵn sàng thay Jeon JungKook gã làm cha của đứa bé.

Nhưng biết làm sao được đây.

Trong lòng Kim Taehyung em, chỉ có mỗi mình Jeon JungKook gã mà thôi.
___

"Tại sao ba không nói với con việc anh ta đã kết hôn? Ba còn định giấu con tới khi nào?"

"Taehyung..."

"Cả anh nữa, anh biết mà đúng không? Biết Jeon JungKook của tôi đã kết hôn với người đàn bà khác."

"Vậy tại sao anh không cho tôi biết? Tại sao các người lại giấu tôi chứ? Con tôi... nó cũng cần được có cha mà?"

Kim Taehyung ngồi trên giường chỉ tay về phía Kim NamJoon, ánh mắt căm phẫn như chỉ cần giữa cả hai không có mối quan hệ huyết thống, em liền có thể đồng quy vô tận với người đàn ông chỉ thích làm theo ý mình này.

"Ta không muốn nó biết về sự tồn tại về đứa bé, con là con của ta, ta quyết thế nào thì là thế đấy."

"Không muốn anh ấy biết? Chẳng lẽ nào ba đã nói cháu nội ba chết rồi à? Sao ba lại có thể độc ác với cháu mình như thế chứ?"

"Rồi con cũng sẽ hiểu, ba làm tất cả những chuyện này, cũng chỉ vì ba muốn..."

"Đúng, ba làm tất cả những chuyện này cũng chỉ vì ba mà thôi!"

Kim Taehyung không muốn tiếp tục đôi co với ông, em nổi nóng, giật mạnh kim tiêm đang truyền nước ra khỏi tay mình. Ôm cái bụng bầu to tướng của mình bước ra khỏi cửa, mặc cho Park Jimin hay Kim NamJoon có níu tay lại, em cũng không giữ chút mặt mũi nào cho họ.

"Các người tránh ra! Đồ khốn kiếp!"

"Kim Taehyung!"

Nhìn thấy ba mình hai mắt đỏ ngầu ngập nước, tay chân loạn choạng vì tức giận. Taehyung thoáng có chút mủi lòng, nhưng lại nghĩ về việc ông tự mình nói với Jeon JungKook rằng đứa con trong bụng em đã chết, khiến gã từ bỏ mà đi cưới người đàn bà khác.

Em không tài nào tha thứ cho ông được.

Bước chân khỏi bệnh viện, Kim Taehyung nắm lấy sự tự do trong tay, khẽ hít thật sâu, nheo mắt nhìn lên bầu trời đầy nắng, âm thầm gieo hạt mầm tơ tưởng về một tương lai trong vắt đang chờ đợi em đến và trải nghiệm.

Điều đầu tiên em muốn làm nhất là tìm tới Jeon gia gặp gã, muốn được nghe gã giải thích vì sao gã phải cưới người đàn bà khác.

Vì sao lại thụ tinh ống nghiệm.

Có phải là vì vẫn còn yêu em không?

Đều là vì đang chờ đợi em mà, đúng không?
___

"Tôi muốn gặp Jeon JungKook, phiền bà gọi anh ấy giúp tôi."

"Ông chủ của tôi không có ở đây, phiền cậu hãy quay về, khi khác lại đến."

"Tôi sẽ không về, hôm nay tôi nhất định phải được gặp anh ấy."

Ai chứ tính khí ương bướng của Kim Taehyung em vốn đã ăn sâu vào trong máu rồi. Mặc cho quản gia đứng đó nài nỉ em quay về, Kim Taehyung vẫn quyết tâm vác cái bụng bầu của mình ngồi ăn vạ ở đó, đuổi cũng không đi.

"Có chuyện gì mà lại ầm ỉ như thế?"

"Thưa phu nhân..."

"Ai đây?"

Người phụ nữ với mái tóc được chải chuốc một cách điệu đà, trên người mang rất nhiều trang sức, thân diện một bộ đồ được thiết kế vô cùng tinh xảo với các họa tiết cắt xẻ cân đối, đính kết vô số hạt cườm lắp lánh rất bắt mắt.

"Tôi muốn tìm Jeon JungKook, anh ấy có ở đây không dì?"

"Dì?"

Người đàn bà ấy bị gọi thành dì liền trở mặt, chua ngoa trừng mắt về phía em buông lời miệt thị.

"Mắt mũi cậu có đờm hay sao mà gọi tôi là dì? Mau biến đi, ở đây không có ai tên Jeon JungKook đâu."

Kim Taehyung phụng phịu, bị mắng như thế nhưng chẳng biết phản bác làm sao, chỉ đành đứng đó cố tình gọi vọng tên gã vào trong dinh thự.

Báo hại cả ông Jeon cũng phải chống gậy bước ra xem xét tình hình.

"La lối đủ rồi chưa?"

"Jeon JungKook, anh mau ra đây đi, đồ khốn kiếp, mau ra đây cho tôi!"

Có ai ra cũng không quan trọng, quan trọng là Kim Taehyung em chỉ tìm người tên Jeon JungKook mà thôi.

Bỗng, có một chiếc limouse đang từ từ tiến vào trước cổng dinh thự, người em đang tìm kiếm cũng từ trong cổ xe ấy chậm rãi bước ra.

Mặt đối mặt.

Tâm tình không thay đổi.

Một ánh mắt lạnh băng phủ lên cơ thể gầy gò của em.

"Cậu còn đến đây làm gì?"

"?"

"Anh nói gì vậy Jeon JungKook?"

Thái độ dửng dưng của gã sau câu hỏi của em, chúng thực sự như đang bóp nghẹt lấy em và cả đứa bé trong bụng nữa.

"Tôi hỏi cậu còn đến đây làm gì? Chẳng phải chúng ta đã kết thúc rồi hay sao chứ?"

"Kết thúc? Chúng ta kết thúc từ khi nào? Đồ khốn kiếp! Chúng ta kết thúc từ khi nào chứ?"

Kim Taehyung nổi nóng, tức tối bước nhanh đến đánh liên tục vào người đàn ông trước mặt. Hai mắt em dần nhòe đi, miệng không ngừng gào vào mặt gã hỏi rằng cả hai kết thúc từ bao giờ, sao bản thân em lại không biết.

"Đủ rồi Kim Taehyung!"

"Đủ là đủ thế nào chứ? Anh khiến tôi yêu anh, chấp nhận mang thai con của anh, nghe anh thề thốt rằng sẽ yêu tôi cả đời, giờ thì anh nhìn xem, trong lúc tôi không ở đây, anh đi cưới người đàn bà khác, anh còn cùng cô ta đi tìm cách có con sao?"

"Vậy còn con tôi? Ai trả cha cho nó? Anh nói gì đi chứ Jeon JungKook?"

Kim Taehyung bất lực ngồi bệt xuống dưới chân gã, trước sự chứng kiến của mọi người. Nhưng trái lại với sự phẫn uất vừa rồi của em, gã chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu, nhưng rõ ràng lại mang một loại sát thương vô cùng lớn.

"Cậu có chắc đó là con của tôi không? Hay của người cùng cậu đi khám thai hôm đó? Là Park Jimin nhỉ?"

Kim Taehyung đau đến sửng người.

Hóa ra trước giờ, gã vẫn luôn nghĩ em là một kẻ ti tiện như vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com