Tác giả: NyNy PhanThể loại: phụ tử, niên hạ, đại thúc thụ, ngược Văn ánMột người cha nghèo khổ mang tiếng bỏ con Một đứa con lạnh lùng và không có tuổi thơ tốt đẹp 20 năm sau..... hai kẻ có huyết thống xem nhau như xa lạHắn nghĩ mình không đáng có con....... Anh nghĩ người cha kia chẳng bằng đôi giày rách.....Nhưng số phận trớ trêu...... bí mật quá khứ được hé lộ....Đáng buồn cười hơn......" Cái gì ???" Người mà hắn lên gường chính là tổng tài....con trai hắn???ĐÃ CÓ BẢN QUYỀN VÀ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.Published on Wattpad and yaoivn.com ONLY.…
Tên: SAU KHI BẤT NGỜ ĐÁNH DẤU NỮ THẦN O LẠNH LÙNG CỦA NGƯỜI YÊU CŨTác giả: Ngu Bất Miên (Phục Dung Dạ)Nhân vật chính: Giang Từ, Cố Phỉ Nhiên.Tích phân: 800 triệu.Tình trạng: Edit hoàn.Editor: Phi Hành Gia.Số chương: 144 chương chính văn + 14 phiên ngoại.Sơ lược: Hiện đại, chênh lệch hai tuổi.Bà xã cưng chiều độc quyền của Cố Phỉ Nhiên, giai đoạn đầu không biết trân trọng, giai đoạn sau gọi vợ yêu ơi xin tha thứ × Nữ thần lạnh lùng hơn tuổi nhạy cảm, hay ghen, có chút tính chiếm hữu.Tag nội dung: Sinh con, đô thị, hoan hỉ oan gia, ngọt văn, ABO, cao lĩnh chi hoa.Góc nhìn nhân vật chính: Giang Từ; Góc nhìn tương tác: Cố Phỉ Nhiên.Khác: Bác sĩ, tình địch, nữ thần.Tóm tắt một câu: Bà chủ nhỏ × Bác sĩ ngoại khoa.Chủ đề: Nội tâm kiên định, một tấm chân tình không sợ hãi.…
Thiên thượng hoàng đế cả ngày không có việc gì làm thực sự rất buồn chán. Hắn quyết định đày Thập Đại Thần Long xuống trần gian, đồng thời cũng báo cho Thần Long Môn biết chỉ có thể thành công sinh ra long chủng Thần Long thì mới có thể trở về thiên đình. Nói cách khác, hoàng đế muốn nhìn Thần Long Môn yêu nhau và sinh con chơi. Nhưng ngàn vạn lần không nghĩ tới chính là, hoàng đế lại viết nhầm, đem Thập Đại Thần Long đầu thai hết thành nam ..... <3Nguồn: Trần Nguyễn Quỳnh Hoa, Cẩm Tú Cầu trong gió…
Hán Việt: Hắc liên hoa mỹ nhân đích ngoạn lộngTác giả: Thuần Ngưu NãiTình trạng: Còn tiếpThể loại: H văn, Chủ thụ, Np, xuyên nhanh, hệ thống, OE, HEVăn án:Kịch bản của bạch liên hoa luôn có một nhân vật như thế này, tướng mạo tốt, gia thế tốt nhưng cuối cùng vẫn trở thành đá kê chân của vai chính, trở thành một nam phụ ''ác độc'', có kết cục bi thảm.Dư Ổ chính là một nam phụ "ác độc" như vậy. Đến lúc chết đi cậu vẫn không hiểu, vì sao một người tầm thường ác độc lại được mọi người yêu thích đến thế, mà cậu lại phải rơi vào kết cục như thế này.Sau này khi trói định cùng với hệ thống "Hắc liên hoa", cậu cuối cùng cũng hiểu ra. Hóa ra, ở trong thế giới của cậu, vai chính có hệ thống "Bạch liên hoa", có hào quang của bạch liên hoa, vì thế dù cho cậu ta có ác độc thế nào cũng sẽ trở thành vai chính của thế giới.Nếu đã như vậy... Thì hãy để cậu phá hủy toàn bộ cái thế giới bạch liên hoa giả tạo đó đi, từ giờ, những gì cậu ta muốn, đều sẽ trở thành của cậu.❗Cảnh báo❗1, Vì không thể tìm được raw của bộ này nên chỉ có thể dựa vào bản convert, do đó bản edit chỉ đảm bảo độ chính xác khoảng 60-70%.3, Ngôn từ thô tục, nam×nam, np, h nặng nếu khó chịu vui lòng click back.…
Tần Phong ở sau khi chết nhận được một lá thư mời âm u -- chỉ định đặc cách một nhân viên lễ tân, yêu cầu:1, Ngũ quan đoan chính, khí tràng khủng bố, tốt nhất là ảnh chụp có thể giữ nhà;2, Ngài sẽ có một vị cộng tác cố định, mỗi ngày trước khi vào ca cần phải nhớ kỹ: Cộng tác của tôi tốt nhất trên đời, mỗi ngày tôi phải yêu cậu ấy, ngàn vạn lần không thể thả cậu ấy ra ngoài doạ quỷ;3, Đối nhân xử thế chân thành không ưỡn ẹo, có thể động thủ tuyệt đối không léo nhéo, kính xin ngài nhất định phải chém chết tất cả kẻ địch trước khi cộng tác của ngài ra tay, hơn nữa bởi vì ngài đại diện cho hình ảnh của Sở, động tác chém người cần phải tao nhã điển trai.Tần Phong (ngu ngơ): Các vị tuyển lễ tân cho quầy nào vậy?Đáp: Quầy lễ tân Địa Phủ, chúc mừng nhận việc!Sau đó...Tần Phong (quỷ sinh viên mãn.jpg): Cộng tác của tôi tốt nhất trên đời! Cậu ấy cực kỳ ôn nhu, cả khi ra tay xé ác quỷ gây sự cũng ôn nhu vô cùng. Mỗi ngày làm nhiệm vụ với cậu ấy tôi cảm thấy mình có thể hăng tới nóc, thành tựu xây dựng Âm Phủ hòa bình ở ngay trong tầm tay rồi!Đồng sự & Nhân vật phản diện: Không dám động đậy, không dám động đậy!…