Chương 40
"Lam Trạm! Ta với ngươi đi thăm Bách Lý huynh đi."- Nguỵ Vô Tiện nói với Lam Vong Cơ trong khi đang bị hắn nắm tay kéo đi.
Lam Vong Cơ dừng lại quay đầu nhìn y, nhẹ nhàng gật đầu đồng ý. Thế là cả hai cùng nhau đi đến ngoạ phòng.
Tại chuồng ngựa, trong khi Ôn Ninh đang ôm cỏ khô để vào máng cho ngựa ăn, thì Thân Phi lại cầm một bó cỏ khô nhỏ trên tay. Hắn đưa bó cỏ khô lên miệng con ngựa ô đã chở hắn. Vừa đút cỏ khô cho ngựa ô Thân Phi vừa nói chuyện với nó.
"Hắc mã, hắc mã! Ngươi mau ăn cho no để còn cho chở ta về kinh thành..."
Đang nói Thân Phi như nhớ ra điều gì, tay đang đưa cỏ khô lên miệng cho ngựa ô ăn tự nhiên hạ xuống. Làm ngựa ô nhìn hắn với ánh mắt chưng hửng, nhưng cũng may cho ngựa ô, là nó cũng vừa kịp ngoạm được hai cọng cỏ khô. Miệng nhai ngấu nghiến, vẻ mặt giận dỗi.
"Kinh thành... Phải rồi! Nhị Lang... Đúng rồi! Ôn Ninh huynh, huynh ở đây cho ngựa ăn cỏ tiếp giúp ta, ta phải đi xem Nhị Lang nhà ta sao rồi!"
Nói rồi Thân Phi dúi bó cỏ khô vào tay Ôn Ninh đang đứng trải đều cỏ khô ở trong máng, và chạy khỏi chuồng ngựa. Ôn Ninh cầm bó cỏ khô nhìn theo bóng lưng Thân Phi, rồi nhìn lại bó cỏ khô trong tay. Ngay lập tức hắn bỏ bó cỏ khô xuống máng và chạy theo Thân Phi.
Thiện phòng, Lâm Tu Nhai vẫn đang dỗi Tạ Doãn. Y ngồi cúi mặt ăn điểm tâm, mà không thèm ngẩng lên nhìn hắn lấy một cái. Tạ Doãn ngồi xuống đối diện y bắt đầu cất giọng năng nỉ.
"Tiểu Nhai, ngươi đừng giận mà! Ta thật sự không có ý gì hết. Ta nói thật mà!"
"Đúng là ngươi không có ý gì không?"- Lâm Tu Nhai có vẻ cũng hơi nguôi giận, y dừng đũa ngước mặt lên nhìn hắn hỏi.
"Đúng vậy, Tiểu Nhai! Ta thật sự không có ý gì hết."- Tạ Doãn miệng nói, đầu gật lia lịa, hai tay huơ huơ.
"Được rồi, được rồi! Ta biết là ngươi nói thật." Lâm Tu Nhai ráng nhịn cười nói tiếp. "Lúc vào đây là ta đã hết giận ngươi rồi!"
Là Lâm Tu Nhai đang cố ý trêu Tạ Doãn. Đúng là ở sân y có giận hắn thật. Nhưng khi thấy dáng vẻ của hắn chạy theo y đến thiện phòng, miệng thì năng nỉ đủ kiểu. Cho dù y có muốn giận hắn đến mấy, cũng không thể nào giận được nữa.
"Hả?! Vậy nãy giờ là ngươi...?"
"Ta trêu ngươi đó!"
Điểm tâm cũng đã dùng xong, Lâm Tu Nhai đứng dậy rời khỏi bàn. Để lại Tạ Doãn chỉ kịp "Hở?!"một tiếng, mặt hắn nghệch ra. Giờ hắn đã biết cảm giác bị người khác trêu là như thế nào. Mà người trêu hắn lại là người yêu của hắn. Người mà từ trước đến giờ chưa từng biết trêu ai.
Ở Thần Bổ Ty, Tạ Doãn luôn là người đi trêu người khác. Cũng vì cái tính thích trêu đó, mà đã có lần Tạ Doãn bị Lam Vong Cơ cầm Tị Trần đuổi chạy khắp cả Thần Bổ Ty.
Chuyện là trong lúc rảnh rỗi, bốn người Bách Lý Hoằng Nghị, Lam Vong Cơ, Tạ Doãn, Lâm Tu Nhai mới ngồi quây lại nói phiếm với nhau. Chuyện sẽ không có gì nếu Tạ Doãn không tự nhiên nổi hứng trêu Lam Vong Cơ. Bị trêu Lam Vong Cơ tức giận, hắn rút Tị Trần chỉa thẳng về phía Tạ Doãn. Tạ Doãn đã biết hắn trêu hơi quá, nên vội vàng hạ mình xin lỗi. Nhưng Lam Vong Cơ không bỏ qua. Tạ Doãn thấy Lam Vong Cơ vẫn không có dấu hiệu nguôi giận. Thế là hắn dùng "Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách". Nhưng Lam Vong Cơ vẫn không tha, hắn cầm Tị Trần đuổi theo Tạ Doãn. Tạo nên một khung cảnh đuổi bắt náo loạn cả Thần Bổ Ty. Lam Hi Thần, Bách Lý Hoằng Nghị và Lâm Tu Nhai phải khó khăn lắm mới can ngăn được Lam Vong Cơ. Cũng thật may là hôm đó Lam Khải Nhân không có ở Thần Bổ Ty. Ông đang dự thiết triều. Và còn thêm một cái may nữa, là hôm đó mọi người trên dưới ở Thần Bổ Ty, đều đồng lòng che giấu vụ việc này với Lam Khải Nhân. Nếu không rất có thể Lam Vong Cơ và Tạ Doãn sẽ bị Lam Khải Nhân phạt nặng.
Một hồi lâu, Tạ Doãn mới lấy lại được vẻ mặt như thường ngày, chạy theo Lâm Tu Nhai.
"Tiểu Nhai, chờ ta!"
Đứng ở cái sân nhỏ trước thiện phòng Tạ Doãn mới hỏi Lâm Tu Nhai.
"Tiểu Nhai, giờ ngươi muốn đi đâu?"
"Đi thăm bệnh cho Hoằng Nghị."- Lâm Tu Nhai trả lời.
"Ừ! Ta cũng muốn đi thăm hắn. Ta với ngươi cùng đi."
"Ừm!"
Thế là không hẹn mà Lam Vong Cơ, Nguỵ Vô Tiện, Tạ Doãn, Lâm Tu Nhai, Thân Phi, Ôn Ninh cùng nhau đi đến ngoạ phòng thăm Bách Lý Hoằng Nghị.
Đứng cửa ngoạ phòng, Lam Vong Cơ định đưa tay lên gõ cửa, thì cánh cửa ngoạ phòng mở ra. Bách Lý Hoằng Nghị đứng trước mặt Lam Vong Cơ, trán hắn giờ nhíu lại như đang cố chịu đau. Thấy vậy Lam Vong Cơ vội dìu lấy hắn đưa về giường. Mọi người còn lại vội theo sau. Khi Bách Lý Hoằng Nghị đã chịu ngồi yên trên giường, và mọi người đều ngồi vào bàn trà, thì Lam Vong Cơ mới hỏi.
"Ngươi định đi đâu?"
"Ta phải vào cung gặp hoàng thượng."- Bách Lý Hoằng Nghị trả lời.
"Gặp hoàng thượng!"- Tất cả đồng thanh.
"Phải gặp hoàng thượng."
Rồi Bách Lý Hoằng Nghị nói rõ lý do hắn vào cung gặp Tống Đế để làm gì. Mọi người biết được lý do vẻ mặt ai cũng đăm chiêu, lo lắng cho Bắc Đường Mặc Nhiễm lành ít dữ nhiều. Trong khi mọi người đang lo lắng, thì đột nhiên Nguỵ Vô Tiện lại bật cười. Điều này làm Lam Vong Cơ thấy y hơi thất lễ, hắn nhắc nhở.
"Nguỵ Anh!"
"Lam Trạm! Ta xin lỗi. Nhưng ta thấy mọi người hình như đã quên mất một điều."- Nguỵ Vô Tiện nói.
"Điều gì?"- Mọi người đồng thanh.
"Thế mọi người đã quên là thân vương có một cái Kim bài miễn tử sao?"- Nguỵ Vô Tiện hỏi mọi người.
Nghe xong Bách Lý Hoằng Nghị vỗ trán một cái "bốp". Tại sao hắn lại quên mất là Bắc Đường Mặc Nhiễm có Kim bài miễn tử. Hắn nói với Nguỵ Vô Tiện.
"Phải, đúng rồi! Kim bài miễn tử. Làm sao ta lại quên mất việc này. Đa tạ Nguỵ công tử đã nhắc."
Nguỵ Vô Tiện mỉm cười thay cho lời đáp.
"Vậy ngươi có thể yên tâm kê cao gối ngủ ngon rồi nhá!"- Tạ Doãn ngồi ở bàn nói và cầm chung trà lên thưởng thức.
"Ừm!"
Bấy giờ Lâm Tu Nhai mới đi đến bên giường nói với Bách Lý Hoằng Nghị.
"Vậy giờ để ta thăm bệnh cho ngươi."
Bách Lý Hoằng Nghị gật đầu và đưa tay ra cho Lâm Tu Nhai xem mạch.
Xem mạch xong Lâm Tu Nhai nói.
"Mạch của ngươi hiện giờ đã ổn. Giờ chỉ cần nghỉ ngơi thêm một ngày nữa là có thể quay về Thần Bổ Ty."
Nói rồi Lâm Tu Nhai quay sang gọi Thân Phi
"Thân Phi!"
Thân Phi đang ngồi nghe gọi tên vội vàng bật người đứng dậy.
"Dạ, Lâm bổ đầu!"
"Làm phiền ngươi đi mang đến đây một chậu nước sạch với một cái khăn sạch."
"Dạ! Mà để chi vậy, Lâm bổ đầu?"
"À! Để ta lau vết thương và thay bông băng cho Hoằng Nghị."
"Dạ, tiểu nhân đã rõ!"
Nói xong Thân Phi xin phép rời khỏi ngoạ phòng để đi lấy chậu nước và khăn. Ngồi ở bàn trà Tạ Doãn đã để ý đến sáu chữ "lau vết thương, thay bông băng", hắn vội vàng đi đến đứng bên cạnh Lâm Tu Nhai hỏi nhỏ.
"Tiểu Nhai, ta vừa nghe ngươi nói là ngươi sẽ lau vết thương và thay bông băng cho Hoằng Nghị?"
"Phải!"
"Là ngươi sẽ phải làm những gì?"
"À! Đầu tiên là ta phải cởi áo của Hoằng Nghị ra. Sau đó ta sẽ tháo bỏ bông băng cũ đi, dùng khăn sạch lau sạch vết thương cho hắn. Xong rồi lấy bông băng mới băng bó vết thương lại."- Lâm Tu Nhai thản nhiên trả lời.
"Không được! Ngươi không được làm việc này!"- Tạ Doãn đột nhiên lớn tiếng.
"Tại sao lại không được? Ta là một y sư, còn Hoằng Nghị là bệnh nhân của ta. Việc ta lau vết thương và thay bông băng cho bệnh nhân của ta là chuyện bình thường. Có gì đâu mà không được?"- Lâm Tu Nhai giải thích.
"Ta không biết. Ta chỉ nói không được là không được. Ngươi không được làm việc này. Ta không cho phép."- Tạ Doãn đã ghen ra mặt.
Lâm Tu Nhai vẫn không biết là Tạ Doãn đang ghen, y nói
"Ngươi vô lý vừa phải thôi! Tự nhiên lại bắt ta không được làm. Rồi không cho phép ta."
"Ta không biết. Ngươi không được làm là không được làm."
Chỉ có thế mà Tạ Doãn và Lâm Tu Nhai gây nhau ỏm tỏi. Làm Lam Vong Cơ, Nguỵ Vô Tiện, Ôn Ninh chỉ biết nhìn về phía hai người lắc đầu ngán ngẩm. Ở Thần Bổ Ty mọi người đã quá quen với chuyện này rồi. Bách Lý Hoằng Nghị thấy không biết sáng nay thức dậy, hắn đã xuống giường bằng chân nào, mà giờ gặp phải hai đứa trẻ con to xác này. Hắn hiện giờ đang là người bệnh cần được nghỉ ngơi vậy mà... Giờ hắn không còn màng đến hình tượng của một đại bổ đầu, mà hắn đã tạo dựng bấy lâu nay nữa. Mà bây giờ hắn dùng quyền của một đại sư huynh cố hết sức la lớn.
"Hai đệ im hết cho ta!"
Mọi người bị tiếng la của Bách Lý Hoằng Nghị làm cho giật mình. Lam Vong Cơ, Nguỵ Vô Tiện, Ôn Ninh nãy giờ vẫn ngồi chăm chú dõi theo cuộc khẩu chiến giữa Tạ Doãn và Lâm Tu Nhai. Giờ vội vàng nhìn sang hướng khác. Tạ Doãn và Lâm Tu Nhai vội ngưng khẩu chiến cùng nhìn về phía Bách Lý Hoằng Nghị.
"Hoằng Nghị! Huynh xem coi hắn vô lý như nào. Dù gì đệ cũng là một y sư."- Lâm Tu Nhai nói.
"Ta biết ngươi là y sư, nhưng y sư cũng phải có chừng mực chứ!"- Tạ Doãn nhìn Lâm Tu Nhai nói.
"Ý của ngươi là sao?"- Lâm Tu Nhai nhìn Tạ Doãn hỏi.
"Ý của ta đã rõ như vậy rồi! Ngươi còn không rõ hay sao?"- Tạ Doãn trả lời và hỏi lại.
"Thế ý của ngươi..."
"Thôi, đủ rồi! Ta cần được nghỉ ngơi. Mọi người ra ngoài hết cho ta."- Bách Lý Hoằng Nghị gắt lên.
Thấy Bách Lý Hoằng Nghị gắt như vậy Lam Vong Cơ, Nguỵ Vô Tiện, Ôn Ninh vội đứng dậy.
"Vậy huynh nằm nghỉ đi. Đệ và Nguỵ Anh về lại khách phòng."
Bách Lý Hoằng Nghị gật đầu.
Rồi Lam Vong Cơ nắm tay kéo Nguỵ Vô Tiện đi. Làm Nguỵ Vô Tiện chỉ kịp gật đầu chào Bách Lý Hoằng Nghị một cái. Ôn Ninh cũng vội vàng cúi người chào Bách Lý Hoằng Nghị rồi chạy theo sau Nguỵ Vô Tiện.
Tạ Doãn, Lâm Tu Nhai cũng biết, nãy giờ cả hai đã lớn tiếng với nhau, khiến cho Bách Lý Hoằng Nghị nổi giận. Không hẹn cả hai cùng đồng thanh.
"Đại sư huynh! Đệ xin lỗi!"
Vừa nói xong cả hai nhìn nhau với ánh mắt toé lửa. Bách Lý Hoằng Nghị thấy vậy chỉ biết lắc đầu thở dài ngao ngán. Hắn lấy hai tay xoa xoa hai bên thái dương.
"Hoằng Nghị! Huynh nằm nghỉ đi. Đệ đi sắc thuốc."- Lâm Tu Nhai nói.
"Ừm!"- Bách Lý Hoằng Nghị nhìn Lâm Tu Nhai trả lời.
Rồi Lâm Tu Nhai rời khỏi ngoạ phòng để đi đến nhà bếp. Trước khi đi y còn không quên lườm Tạ Doãn một cái. Tạ Doãn cũng không kém cạnh gì hắn "Hứ!" một tiếng đáp trả, rồi quay sang nói với Bách Lý Hoằng Nghị.
"Huynh nằm nghỉ đi nhá! Đệ đi dạo xung quanh khuôn viên gia trang đây!"
"Ừ!"
Tạ Doãn cũng rời khỏi ngoạ phòng. Đứng trước cửa ngoạ phòng, Tạ Doãn, Lâm Tu Nhai hai người phải hếch mặt với nhau một cái rồi mới chịu đi về hai phía.
Ở trong ngoạ phòng giờ chỉ còn một mình Bách Lý Hoằng Nghị. Ngồi trên giường hướng mắt nhìn ra cửa, hắn biết rõ lí do tại sao lại có cuộc khẩu chiến như vừa rồi. Thở dài một cái, hắn tự nói.
"Hâyyy!!! Hai tên này đúng thật là... Lớn hết cả rồi mà vẫn như hai tên tiểu tử."
Đúng lúc này, Thân Phi tay bê chậu một chậu nước sạch cùng với một cái khăn sạch đi vào. Để chậu nước cùng khăn lên bàn trà hắn hỏi.
"Nhị Lang, mọi người về hết rồi ạ?"
"Ừ! Thân Phi!"- Bách Lý Hoằng Nghị đáp và gọi.
"Dạ!"
"Ngươi có thể giúp ta lau vết thương và thay bông băng không?"- Bách Lý Hoằng Nghị hỏi.
"Giúp người lau vết thương và thay bông băng?"- Thân Phi hỏi lại.
"Phải!"
"Nhưng Nhị Lang, tiểu nhân có làm việc này bao giờ đâu!"- Thân Phi từ chối.
"Ngươi cứ làm đi ta sẽ chỉ ngươi."- Bách Lý Hoằng Nghị khích lệ.
Thân Phi đành nghe theo.
Ở Thần Bổ Ty, Bách Lý Hoằng Nghị trong những lúc rảnh rỗi, hắn thường hay mượn mấy cuốn sách y của Lâm Tu Nhai để đọc. Nên trên lý thuyết ít nhiều hắn cũng biết cách xử lý mấy việc như này.
Sau một hồi làm theo hướng dẫn của Bách Lý Hoằng Nghị, Thân Phi cũng đã lau sạch, thay bông băng mới và băng bó lại vết thương cho hắn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com